Sơn Hải - Chương 6:"

Cập nhật lúc: 15/06/2026 02:18

Nghe đến đây, đầu óc tôi bỗng bừng sáng. Tôi đã nhớ ra rồi! Tại sao khi nhìn thấy khuôn mặt của gã đàn ông đó, tôi lại có cảm giác quen mắt đến vậy.

Khoảng một tháng trước, tôi từng chạm mặt gã ở ngay gần khu vực công ty. Buổi chiều hôm đó, Thuyền Thành giăng đầy những làn mưa phùn lất phất. Tôi vừa bước chân ra khỏi tòa nhà văn phòng thì nhận được điện thoại của mẹ, bà thông báo một tháng nữa Hứa Kiều sẽ tổ chức đám cưới. Bà dùng giọng điệu ra lệnh, bắt tôi phải thu xếp công việc để về nhà.

Lúc đó tôi đã không kìm được một nụ cười chua chát: *"Con chuyển ra ngoài sống suốt nửa năm trời, cái gia đình các người không có lấy một ai thèm nhắn tin gọi điện hỏi thăm con sống c.h.ế.t ra sao, giờ dựa vào cái gì mà ra lệnh bắt con phải về?"*

Mẹ tôi ở đầu dây bên kia đùng đùng nổi giận lôi đình: *"Hứa Đào, mày đúng là loại người không biết tốt xấu! Đó cũng là nhà của mày cơ mà!"*

Đó cũng là nhà của tôi sao?

Là ngôi nhà mà mỗi lần tôi có dịp quay về, chỉ được phép chen chúc trên một chiếc giường xếp nhỏ hẹp đặt ngay sát cạnh chiếc đàn piano xa hoa của Hứa Kiều?

Là ngôi nhà mà trong bữa cơm, tôi chỉ lỡ tay gắp đi chiếc cánh gà cuối cùng trong đĩa, bố đã thẳng tay đập mạnh đôi đũa xuống bàn rồi mắng mỏ tôi là đứa vô giáo d.ụ.c?

Là ngôi nhà mà vào ngày đèn đỏ, tôi vô tình làm dây một chút m.á.u ra tấm bọc ghế sô-pha, mẹ liền nhìn tôi bằng ánh mắt kinh tởm, ghét bỏ rồi ném cho tôi một câu lạnh lùng bảo tự đi mà giặt sạch?

Cái nơi như thế mà cũng gọi là nhà sao.

*"Mẹ ơi, con làm gì có nhà đâu."* Tôi khẽ cười thành tiếng rồi dứt khoát dập máy.

Cách vị trí tôi đứng vài bước chân giữa màn mưa mù mịt, có một gã đàn ông mặc chiếc áo khoác gió màu đen đang đứng trơ trọi ở đó, khuôn mặt gã nhạt nhòa dưới làn nước. Ngay khoảnh khắc ánh mắt hai bên vô tình chạm nhau, gã liền lầm lũi, mất tự nhiên quay mặt đi nơi khác.

Chỉ là khi đó l.ồ.ng n.g.ự.c tôi đang bị bóp nghẹt bởi sự tủi hờn và uất ức, chẳng còn tâm trí đâu để bận tâm đến biểu hiện kỳ lạ của một kẻ qua đường.

Hóa ra là như vậy... Gã đã âm thầm theo dõi, bám đuôi tôi từ rất lâu rồi. Và ngay sau khi tình cờ nghe được toàn bộ cuộc cãi vã gay gắt giữa tôi và mẹ ngày hôm đó, gã liền đinh ninh xác định tôi chính là một con mồi hoàn hảo, một đối tượng lý tưởng để ra tay mà không sợ bị ai phát hiện.

Cơn đau đớn thấu xương tủy của đêm kinh hoàng ấy dường như lại một lần nữa ập về, bủa vây lấy linh hồn phiêu dạt, nhẹ bẫng của tôi. Tôi co rúm người lại giữa khoảng không trung, toàn thân run rẩy kịch liệt như một đường ống nước bị nứt toác trước cơn cuồng phong.

Đau lắm... Nỗi đau này dường như còn kinh khủng hơn cả cái đêm tôi bị sát hại. Nhưng tôi vẫn cố gắng gượng ngẩng đầu lên, trố mắt nhìn trân trân vào từng nét biểu cảm trên gương mặt mẹ. Cho đến tận giây phút này, tôi vẫn ngu muội tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Liệu bà có hối hận không? Liệu bà có đau lòng không? Liệu bà có phải chịu đựng dù chỉ là một phần trăm nỗi đau đớn mà tôi đang phải trải qua hay không?

Theo sự chỉ dẫn của phía cảnh sát, mẹ tôi bước vào phòng đối chất để gặp mặt gã hung thủ.

Nghe nói động cơ gây án của gã vô cùng điên cuồng và thiển cận. Gã bị cô bạn gái cũ phũ phàng ruồng bỏ để chạy theo một gã nhân tình giàu có, không những thế, ả ta còn giăng bẫy khiến gã khuynh gia bại sản, mất trắng toàn bộ cơ nghiệp. Kể từ đó, tâm lý gã hoàn toàn biến thái, điên loạn. Những nạn nhân rơi vào tay gã, ít nhiều đều có vài nét ngoại hình tương đồng với cô ả bạn gái cũ kia.

Cách một lớp kính cường lực dày cộp, ánh đèn huỳnh quang trong phòng thẩm vấn tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệch, lạnh lẽo. Gã nghi phạm ngước đầu lên nhìn thẳng vào mẹ tôi, rồi bất chợt ngoác miệng nở một nụ cười rợn người.

Có lẽ thừa biết tội ác của mình đã hết đường sống, gã muốn kéo theo những người khác phải chịu đựng sự đau đớn tột cùng giống như mình. Ngay trước mặt mẹ tôi, gã bắt đầu nhởn nhơ thuật lại từng chi tiết man rợ vào đêm gã ra tay với tôi:

*"Cô ta cũng khôn gớm, trong lúc tôi sơ hở liền quờ được điện thoại bấm gọi ra ngoài, may mà đầu dây bên kia dứt khoát dập máy luôn."*

*"Là gọi cho bà đấy à?"*

*"Con gái bà lúc khóc lóc van xin trông cũng xinh đẹp đấy chứ, càng nhìn càng thấy giống con khốn phản bội tôi... Thế nên, tôi đã tự tay lột phắt lớp da mặt của cô ta ra."*

*"Cô ta đau đớn đến mức nước mắt không còn chảy nổi nữa, vậy mà miệng vẫn cứ liên tục gào khóc gọi mẹ..."*

Vị cảnh sát trưởng đứng bên cạnh lập tức đập bàn, nghiêm giọng quát lớn ngăn lại: *"Đủ rồi! Câm miệng ngay! Không được phép kích động tâm lý của thân nhân người bị hại!"*

Mẹ tôi vẫn đứng trơ trọi trước tấm kính. Sống lưng bà vẫn thẳng đúp, đôi mắt nhìn trân trân không rời vào gã sát nhân điên loạn kia. Bà không hề mở miệng nói lấy một lời, cũng tuyệt nhiên không rơi lấy một giọt nước mắt nào.

Tôi bay lơ lửng ngay sát bên cạnh, mặt đối mặt với bà. Bà không thể nhìn thấy tôi, cũng chẳng thể nghe thấy tiếng tôi nói.

Tôi nghẹn ngào thốt lên: *"Mẹ ơi, con hận mẹ."*

Vào cái đêm kinh hoàng bị xâm hại rồi bị p.h.â.n x.á.c thành từng mảnh ấy, tôi đã phải nếm trải giới hạn tột cùng của nỗi đau đớn mà một con người có thể chịu đựng. Máu tuôn ra như suối, nhuộm đỏ ngòm toàn bộ tầm nhìn của tôi. Từ sâu trong cuống họng chỉ còn phát ra được những tiếng rên rỉ, gào xé tuyệt vọng như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng.

Tiếng gió rít, tiếng côn trùng kêu ra rả, tiếng lá khô rơi rụng xào xạc hòa cùng tiếng nấm mốc đang sinh sôi trên những thân gỗ mục ướt át... Tất cả những tạp âm của màn đêm ấy như hợp tấu thành một hồi trống trận điên cuồng, dồn dập dội thẳng vào màng nhĩ tôi.

Đau đớn đến nhức óc. Nhưng tôi vẫn không ngừng gào khóc, không ngừng gọi tên bà.

*Mẹ ơi... Mẹ ơi...*

*Mẹ ơi con đau quá...*

*Cứu con với mẹ ơi, cứu con với...*

Vào khoảnh khắc tuyệt vọng và bất lực nhất của một kiếp người, người ta luôn theo bản năng gào lên hai tiếng thiêng liêng ấy, thấp thỏm mong chờ vào một phép màu kỳ tích sẽ xuất hiện. Nhưng trớ trêu thay, chẳng có phép màu nào xảy ra cả.

Lúc bấy giờ, mẹ đang nằm thảnh thơi trên chiếc giường nệm ấm áp trong căn nhà thân yêu, chìm sâu vào một giấc mộng đẹp. Mơ thấy cô con gái lớn Hứa Kiều mà bà mực cưng chiều gả vào hào môn, hưởng cuộc sống vinh hoa hạnh phúc. Mơ thấy cậu con trai út Hứa Trạch thuận lợi tốt nghiệp từ một ngôi trường đại học danh tiếng, bước chân vào một ngành nghề thời thượng với tương lai rạng ngời rộng mở.

Trong những giấc mơ ngập tràn hạnh phúc của mẹ, vĩnh viễn không bao giờ có chỗ cho sự tồn tại của tôi.

### 10

Bước ra khỏi đồn cảnh sát, ba người bọn họ dựa theo địa chỉ mà cơ quan chức năng cung cấp để tìm đến căn phòng trọ thuê của tôi để thu dọn di vật. Kể từ ngày tôi tốt nghiệp đi làm đến nay đã tròn hai năm, đây là lần đầu tiên họ đặt chân đến nơi này.

Ngồi bên trong khoang xe ô tô im ắng, mẹ tôi bỗng nhiên cất tiếng gọi phá vỡ bầu không khí: *"Kiều Kiều."*

Hứa Kiều giật mình, thấp thỏm bất an nhìn bà, sâu trong ánh mắt chị ta là một nỗi chột dạ, hoảng loạn không thể che giấu nổi.

*"Cuộc điện thoại cuối cùng trước khi c.h.ế.t của Hứa Đào, có phải là gọi cho con không?"*

*"..."*

Hứa Kiều há hốc miệng, trong một khoảnh khắc ngột ngạt không thể thốt lên lời. Một kẻ vốn dĩ luôn nhanh mồm dẻo miệng, ngụy biện tài tình như chị ta, giờ đây lại chẳng thể tìm nổi một cái cớ nào hợp tình hợp lý.

Cuối cùng, chị ta lí nhí nặn ra vài lời nghẹn ngào: *"Hôm đó bốn giờ sáng con đã phải dậy để thợ trang điểm làm tóc rồi, tối hôm trước con đi ngủ từ rất sớm... Chắc là lúc đang ngủ say, con vô tình quờ tay bấm gạt đi mất thôi."* Chị ta cố rặn ra vài giọt nước mắt lăn dài trên má, cố làm cho vẻ mặt đau khổ của mình trông thật chân thành, ăn năn.

Mẹ tôi khẽ gật đầu một cái rồi không nói gì thêm nữa, cứ như thể đó chỉ là một câu hỏi bâng quơ, tiện miệng mà thôi.

Cũng phải thôi, từ trước đến nay bà luôn gọi Hứa Kiều bằng cái tên "Kiều Kiều" đầy âu yếm, ngọt ngào. Còn mỗi khi nhắc đến tôi, bà luôn thẳng thừng gọi trổng cả họ lẫn tên "Hứa Đào" một cách xa cách, lạnh lùng.

Tôi ngồi thu mình ở một góc trong xe, mãi một lúc lâu sau mới dần dần thoát khỏi dư chấn của nỗi đau đớn tột cùng lúc cận kề cái c.h.ế.t vừa rồi.

Ánh mắt tôi lơ đãng nhìn những hạt đá lấp lánh đính nơi đuôi mắt Hứa Kiều đang phản chiếu chút ánh lệ mờ ảo. Đầu óc tôi lang thang quay ngược dòng ký ức, nhớ về nguồn gốc những cái tên của ba chị em chúng tôi.

Hứa Kiều là đứa con đầu lòng được họ hết mực nâng niu, chiều chuộng như viên ngọc quý. Hứa Trạch là món quà ân trạch to lớn mà ông trời ban tặng cho gia đình.

Còn cái tên của tôi... Cái tên Hứa Đào của tôi...

Năm đó, chưa đầy 24 giờ sau khi chào đời, người anh trai song sinh của tôi đã đột ngột ngừng thở. Bác sĩ thông báo do t.h.a.i nhi bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng ngay từ trong bụng mẹ, dẫn đến suy kiệt các cơ quan nội tạng.

Ngay bên cạnh giường bệnh lúc ấy, có một bà lão giàu kinh nghiệm nuôi đẻ ở nông thôn chép miệng phán một câu: *"Cái kiểu này chắc chắn là do đứa bé còn lại trong bụng đã tranh giành, cướp hết chất dinh dưỡng của anh trai nó rồi, mấy năm đi đỡ đẻ dưới quê tôi gặp suốt. Bà nhìn đứa con gái này xem, trộm vía vừa sinh ra đã hồng hào, mập mạp thế kia cơ mà."*

Mẹ tôi khi ấy đang yếu ớt tựa lưng vào thành giường, liền quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt vừa căm hận, oán trách, vừa ngập tràn sự hoang mang, lạc lối.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.