Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 117

Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:24

Hắn không nhớ mình đã trả lời thế nào, chỉ nhớ thê t.ử đã vừa mừng vừa sợ nhào vào lòng hắn, như đốt lửa vào lòng hắn… bên tai là tiếng cười như chuông bạc của thê t.ử: “Bọn họ đều nói ta không ngại ngùng, nhưng ta thích chàng, chỉ muốn lấy chàng thôi!”, giọng nói ngây thơ, kiều mỵ không chút nghi ngờ, tràn ngập sự vui mừng, thỏa mãn…

Mùi hoa nồng nàn hơn như gợi nhớ đến những khi mặn nồng, khiến người ta tim đập nhanh mà hoảng hốt.

Hắn chạy ra ngoài…

Tiếng sấm ầm ầm vang lên, mưa rơi ào ào.

※※※※※

Đậu Chiêu bị tiếng động ở bên làm cho bừng tỉnh, bên tay mơ hồ nghe được tiếng tổ mẫu dặn Hồng Cô:

–     … Nhìn xem ngựa có bị hoảng sợ không? Cửa sổ bếp đã đóng chưa? Phòng củi cũng phải kiểm tra hết, đừng để mưa tạt vào làm cho ướt hết.

Hồng Cô vừa ngáp vừa khoác áo đi ra ngoài.

Tổ mẫu quay đầu thấy Đậu Chiêu đang mơ màng trong chăn, cười khẽ rồi vỗ vỗ nàng:

–     Thọ Cô đừng sợ, Thôi di thái thái đang ở đây rồi!

Đậu Chiêu tỉnh táo lại.

Nàng nhìn căn phòng, thoáng cảm thấy mơ hồ.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa ầm ầm, vang vọng khắp sân.

Tổ mẫu kinh ngạc, gia nô Lưu Tứ Hải ở sương phòng đã cầm một chiếc gậy gỗ đi tới trước cửa. Hắn cảnh giác hỏi:

–     Là ai?

–     Là thất gia, mau mở cửa.

Người bên ngoài cao giọng nói.

Lưu Tứ Hải vội buông gậy gỗ, cửa cót két mở ra.

Đậu Thế Anh và Cao Thăng đội mưa đi vào.

–     Xảy ra chuyện gì?

Tổ mẫu đứng ở giữa cũng bất chấp mưa lớn, vội chạy ra đón.

–     Không có việc gì, không có việc gì.

Xiêm y của Đậu Thế Anh đã ướt đẫm, tuy thời tiết mùa hè nóng bức nhưng mưa đêm thấm vào người vẫn rất lạnh, môi hắn hơi trắng bệch:

–     Con đến thăm Thọ Cô!

Ánh mắt tổ mẫu lộ ra sự nghi ngờ nhưng bà không hỏi gì, chỉ sai ma ma nấu nước, bảo Hồng Cô đến bên Lãng gia cách vách mượn hai bộ xiêm y.

Chờ phụ thân tắm rửa sạch sẽ thì mưa đã trút như thác đổ, trời lại càng âm u như thể sẽ sụp xuống bất kì lúc nào.

Đậu Chiêu ngồi trên giường, buồn ngủ, đầu gật gù như đang câu cá.

Với sự xuất hiện của phụ thân, nàng không cho là đúng.

Khuya khoắt, mưa lớn như vậy, không nghĩ là sẽ bị cảm mạo, cảm mạo có khi cũng sẽ c.h.ế.t người, còn làm phiền người khác vội vã giúp ngươi tìm xiêm y tắm rửa, an bài trà bánh… ngây thơ tùy hứng. Người không chu đáo như vậy sao giống một người làm cha.

Quan trọng hơn là, nàng cảm thấy bất kể phụ thân và Vương Ánh Tuyết có mâu thuẫn thế nào thì chạy trối c.h.ế.t thế này rất yếu đuối, bất tài.

Phụ thân lại không hiểu được suy nghĩ của nàng, hắn cười xoa đầu Đậu Chiêu, dịu dàng hỏi nàng:

–     Con ở điền trang có quen không?

–     Quen ạ!

Nàng quay đầu đi tránh được tay phụ thân:

–     Mọi người đều rất tốt với con.

Đậu Thế Anh nhìn căn phòng bài trí đơn sơ, cảm thấy con gái có chút vô tâm.

Hắn trầm ngâm đứng trước giường thật lâu.

Đậu Chiêu rất muốn đi ngủ, phụ thân không lên tiếng, nàng đành phải nói:

–     Phụ thân không ngủ được sao?

Đậu Thế Anh không lên tiếng, một lát sau, hắn chậm rãi ngồi xuống bên Đậu Chiêu, trầm giọng hỏi nàng:

–     Con có còn nhớ mẫu thân không?

Đậu Chiêu kinh ngạc, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

–     Ta vẫn còn nhớ rõ mẫu thân con.

Phụ thân lẩm bẩm, khóe mắt có ánh lệ lấp loáng:

–     Ngày nàng ấy gả cho ta, tay đeo nhẫn ngọc lục bảo, hoa tai vàng khắc hình hoa hải đường…

Đậu Chiêu quay mặt qua chỗ khác, sự bi thương lan tràn.

※※※※※

Trời chưa sáng phụ thân đã đi, Đậu Chiêu nhìn bầu trời trong vắt sau cơn mưa lớn, thoáng giật mình.

Thương cảm qua đi, người cũng có dũng khí đối mặt với sự bất mãn trong cuộc đời này chưa!

Nàng quay về phòng luyện chữ.

Triệu Lương Bích ân cần thu dọn thư phòng cho nàng.

Nàng nói với Triệu Lương Bích:

–     Ta đặt cho ngươi một cái tên nhé?

Triệu Lương Bích vừa cao hứng lại vừa lo lắng.

Cao hứng là vì mình không bị gọi là Cẩu Thăng nữa, lo lắng là sợ Đậu Chiêu nhất thời nghịch ngợm, lại chọn cho mình cái tên cũng gần như Cẩu Thăng… về sau có muốn sửa cũng không sửa được!

–     Lương Bích được không?

Đậu Chiêu viết tên của hắn lên giấy:

–     Là ý chỉ ngọc đẹp, hi vọng ngươi sẽ có nhân cách đẹp như ngọc, khiêm tốn lễ nghĩa.

Triệu Lương Bích mừng rỡ, cầm tờ giấy Đậu Chiêu viết tên hắn đi khoe khắp nơi.

Mới chỉ một ngày mà mọi người trong điền trang đều biết Cẩu Thăng tên là Triệu Lương Bích.

Tổ mẫu cũng khen cái tên này rất hay, còn nói vài ngày nữa sẽ đưa nàng đến miếu chơi, đáng tiếc kì nghỉ của phụ thân đã hết, hắn đến đón Đậu Chiêu về, cũng nói với tổ mẫu:

–     Người có chuyện gì thì có thể cho người viết thư đưa cho lục ca, con ở kinh thành không có ở đây, lục ca sẽ chăm sóc cho người và Thọ Cô.

Tổ mẫu gật đầu, không đặt những lời này vào lòng.

Bà sống một mình ở điền trang hơn 20 năm qua cũng đâu có chuyện gì, bà tin về sau có chuyện gì cũng không cần tìm đến Đậu Chiêu.

Đậu Chiêu lại cầu xin với phụ thân:

–     Có thể đưa Triệu Lương Bích về không?

Phụ thân hỏi Triệu Lương Bích là ai?

Tổ mẫu nói lại lai lịch của hắn cho phụ thân.

Phụ thân nghe nói cái tên Triệu Lương Bích là do Đậu Chiêu đặt thì gật gật đầu:

–     Vậy mang về đi!

Cứ như vậy, Triệu Lương Bích xuất hiện ở Đậu gia.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.