Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 118
Cập nhật lúc: 22/04/2026 07:16
Năm Thái Bình thứ 8, Đậu Chiêu chín tuổi, lục bá phụ Đậu Thế Hoành đề tên bảng vàng, đỗ thứ 36, tháng 9 năm trước Cửu đường huynh Đậu Hoàn Xương nhà đại bá phụ đỗ cử nhân, đây cũng được coi là song hỉ lâm môn, cả nhà đều mừng rỡ, nhất là nhị thái phu nhân, ba người con trai của bà thì có đến hai người là tiến sĩ, gặp chuyện vui như vậy, nhị thái phu nhân quyết định đến Đoan ngọ sẽ đi khắp nơi để chúc mừng.
Mấy năm nay Đậu Chiêu đều ở Đông phủ, mùa hè thì lấy cớ nghỉ hè đến điền trang ở cùng tổ mẫu mấy ngày.
Nghi thư nhi nhà ngũ đường tẩu tìm đến Đậu Chiêu:
– Người nói chúng ta có nên làm mấy chiếc túi không?
Tiết đoan ngọ có tập tục tặng túi thêu xinh đẹp cho mọi người.
– Ngươi cứ bàn với Thục thư nhi là được, ta theo mấy người.
Đậu Chiêu cười nói.
Nàng không phải là người Đông Đậu lại không muốn về Tây Đậu, nàng coi mình thành người ở nhờ nhà họ Đậu, cho nên đối xử với mọi người đều rất khách khí, với ai cũng bình thản có lễ, lại có tiền để xã giao với họ hàng này nên người trong Đậu gia từ trên xuống dưới, nhắc đến nàng đều phải dựng ngón tay cái.
Thục thư nhi là con gái cả của tam đường tẩu, cũng là muội muội của Đậu Khải Tuấn, lớn hơn Nghi thư nhi hai tháng, nhỏ hơn Đậu Chiêu hai tháng.
Nghi thư nhi cảm khái nói:
– Nếu có ngũ cô cô ở đây thì thật thích!
Ngũ cô cô, là Đậu Minh.
Sau khi Vương Ánh Tuyết vào cửa, nhị thái phu nhân vẫn giữ Đậu Minh ở bên cạnh, Đậu Minh dần dần không còn thân thiết với Vương Ánh Tuyết như trước nữa. Năm Thái Bình thứ 7, Vương Hành Nghi nhậm chức tuần phủ ở Thiểm Tây, Vương gia lại chuyển đến kinh đô. Vương Ánh Tuyết không có cách nào, đành phải viết thư cho mẫu thân mình là Hứa phu nhân. Hứa phu nhân lấy cớ nhớ mong cháu ngoại, sai người đến đón Đậu Minh lên kinh ở mấy ngày. Tổ phụ đồng ý, nhị thái phu nhân cũng chẳng có đạo lý nào mà giữ mãi được. Tính ra thì Đậu Minh đã ở kinh thành được hơn nửa năm rồi.
Nghi thư nhi rất thân với Đậu Minh, lại cảm thấy Đậu Chiêu biết cách lấy lòng người lớn nên không thân thiết với Đậu Chiêu.
Kinh nghiệm kiếp trước nói cho Đậu Chiêu, không thể nào đòi hỏi tất cả mọi người đều thích mình, một khi đã như vậy thì càng không cần thiết phải đi lấy lòng những người không thích mình. Nàng thản nhiên cười nói:
– Hay là ngươi viết thư cho Đậu Minh hỏi xem bao giờ thì nó về Thực Định?
Trong nhà chỉ có Nghi thư nhi phát hiện lúc Đậu Chiêu gọi Đậu Minh thì sẽ gọi luôn cả họ tên, có lần nàng nửa đùa nửa thật chất vấn trước mặt nhị thái phu nhân, Đậu Chiêu giải thích là:
– Gọi Minh thư nhi thì người khác sẽ nghĩ nó và mấy người các ngươi là ngang hàng.
Thế thì tại sao không gọi là muội muội?
Nàng muốn hỏi nhưng lại bị nhũ mẫu kéo áo lại. Sau đó vừa về nhà, nhũ mẫu đã lặng lẽ nói với nàng:
– Vương di nương là thiếp thất phù chính, tứ tiểu thư mới là tiểu thư thực sự.
Nghi thư nhi không cho là đúng.
Thiếp thất sinh ra thì sao? Chẳng lẽ không phải là tiểu thư họ Đậu?
Nhưng nàng vẫn rất ngạc nhiên:
– Vì sao nhà chúng ta chỉ có thất thúc tổ là có thiếp sinh con?
Nhũ mẫu ấp úng:
– Đó là vì thất thúc tổ không có con trai.
Nàng luôn cảm thấy nhũ mẫu còn điều gì chưa nói cho nàng biết, chỉ là lúc ấy Ô Nhã đến, nàng vui mừng chạy đi tìm Ô Nhã nên cũng quên luôn việc này.
Nhưng Ô Nhã lại không thích chơi với Đậu Minh, nàng luôn nói Đậu Minh ngốc, giống như đầu thiếu mất não nhưng nàng cũng không thích chơi với Đậu Chiêu, nàng cảm thấy Đậu Chiêu kiêu ngạo, không dễ ở chung:
– … Ta có thứ gì tốt thì lục bá mẫu sẽ mua cho nàng ấy ngay nhưng nàng ấy lại tỏ vẻ bình thản, dạy hư cả Thục thư nhi rồi.
Lúc trước Thục thư nhi luôn ôm con rối của Ô Nhã, mở to mắt cầu xin Ô Nhã: “Cho ta chơi với”. Từ sau khi Thục thư nhi cầm cái gì đó của Đậu Chiêu không trả mà Đậu Chiêu cũng chẳng đòi, trong mắt Thục thư nhi chỉ có Đậu Chiêu, nếu giữa hai người có tranh chấp gì thì nhất định sẽ đứng về phía Đậu Chiêu.
Ô Nhã nói:
– Nhà bọn họ rất kì quái, một người ở Đông Đậu một người ở kinh thành, mẫu thân thì giữ tòa nhà lớn như vậy lại chẳng lên kinh thành với phụ thân… Dù sao cả hai tỷ muội đó ta đều không thích.
Đậu Chiêu có thể thoáng cảm nhận được điều này nhưng nàng cũng không để trong lòng – chờ các nàng lớn lên sẽ có suy nghĩ khác.
Nàng đến chỗ tam đường huynh.
Đại biểu tỷ Triệu Bích Như đã 18 tuổi, cữu mẫu viết thư cho nàng nói 12 tháng tám đại biểu tỷ đính hôn.
Nàng muốn tặng lễ cho đại biểu tỷ.
Tam đường huynh cười hỏi nàng:
– Muội muốn tặng lễ gì?
Đậu Chiêu có được một nửa tài sản của Tây Đậu nhưng mỗi lần tiêu quá mười lạng bạc thì đều phải được tam đường huynh đồng ý, vì thế nàng rất không quen, cũng rất buồn bã, đưa Triệu Lương Bích cho tam đường huynh. Tam đường huynh thấy hắn họ Triệu thì còn tưởng rằng đó là thân thích bên ngoại nhà Đậu Chiêu nên rất chiếu cố hắn. Mà Triệu Lương Bích lại là người cầu tiến, theo học quản lý sổ sách, mới chỉ một năm là gẩy bàn tính thành thạo rồi.
