Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 120
Cập nhật lúc: 22/04/2026 13:33
Tổ phụ đang cùng tân huyện lệnh huyện Thực Định là Lỗ đại nhân đi xem diễn, đám gia đinh bưng điểm tâm lên, tổ phụ vốn đang định ăn một miếng mứt quất nhưng vì nhìn chằm chằm lên sàn diễn nên lại cầm nhầm đậu phộng mặn lên, đến khi phát hiện ăn nhầm thì đậu phộng đã trôi đến cổ họng, ho khan không ngừng. Người bên cạnh vội bưng trà cho tổ phụ nhuận hầu, ai ngờ càng uống càng ho lớn, cuối cùng ngất xỉu đi.
Đậu Chiêu ngồi ở đầu giường Đậu Đạc nhìn tổ phụ hôn mê bất tỉnh, trong lòng không thể nói rõ là thương cảm hay buồn bã.
Kiếp trước, tổ phụ đưa vào quan tài rồi thì nàng mới về Tây Đậu, lúc đó đã là tháng 8, nàng lại còn ngây thơ, mới đến Đông phủ, kích động, sợ hãi, bất an, sao còn biết đường hỏi nguyên nhân tổ phụ qua đời.
Chẳng lẽ kiếp này tổ phụ hôn mê ba tháng rồi sẽ qua đời?
Phụ thân vội vã trở về, cùng đi còn có cả Đậu Minh.
Nàng rất khác khi còn ở Đông Đậu, trông hoạt bát lên rất nhiều, lúc nói cũng lớn giọng hơn. Nàng vừa xuống xe đã cao giọng gọi Cao Thăng:
– Ta mua rất nhiều đồ cho Nghi thư nhi, Thục như nhi, ngươi cẩn thận một chút, đem đồ về phòng ta đi.
Phòng nó?
Là noãn các trong phòng nhị thái phu nhân? Hay là sương phòng phía đông mà Vương Ánh Tuyết đã chuẩn bị cho nàng?
Noãn các ở Đông phủ, sương phòng kia thì nàng đã ở được ngày nào.
Cao Thăng có chút khó xử.
Đậu Minh bất mãn la lớn:
– Cẩu nô tài nhà ngươi, cẩn thận ta bảo phụ thân bán ngươi đi đó.
Đậu Chiêu nhắm mắt lại.
Mọi chuyện vẫn không hề thay đổi, lại quay về với phương hướng ban đầu.
Nàng đi ra khiển trách Đậu Minh:
– Cao Thăng là người theo hầu phụ thân, cho dù có sai cũng không đến lượt ngươi xử lý. Nếu ngươi còn dám nói vậy thêm lần nào nữa thì ta nhốt ngươi vào phòng củi ba ngày.
Từ nhỏ Đậu Minh đã sợ vị tỷ tỷ luôn lạnh lùng với mình này, nghe vậy không khỏi sợ hãi nhưng lại nhanh ch.óng vượt qua nỗi sợ trong lòng nói:
– Muội… muội cũng không cố ý.
Giọng nói nhỏ dần, cuối cùng vẫn là không dám tranh cãi với Đậu Chiêu.
Đậu Diệu Thành là người rất thích hưởng thụ, sớm đã mua một ngôi nhà ba gian ở ngõ nhỏ bên chùa Tĩnh An trong kinh thành. Tòa nhà đó tuy không lớn nhưng màu sắc rực rỡ, đồ đạc đầy đủ, vô cùng thoải mái.
Huyết thống là thứ rất đáng sợ, bất kể là Đậu Đạc hay Đậu Thế Anh đều giống Đậu Diệu Thành, thích thoải mái.
Lúc ở kinh thành, Đậu Thế Anh ở lại đó. Đậu Minh tuy rằng cũng ở kinh đô nhưng mình hắn dẫn theo đứa nhỏ như vậy rất bất tiện. Huống chi Vương Hứa thị kia thấy Đậu Minh ngây ngốc, lại nghe lời nữ nhi nói thì biết Đậu Thế Xu và trượng phu mình bất hòa, luôn cảm thấy Đông Đậu muốn nhân đó để đè ép Tây Đậu, muốn dạy hỏng Đậu Minh. Bà rất đau lòng, đợi đến khi Đậu Minh đến kinh thành thì đối xử với Đậu Minh như viên minh châu, cháu chắt khác đều gạt qua một bên, toàn tâm toàn ý yêu chiều đứa cháu ngoại này. Đôi khi Đậu Thế Anh qua đó thấy sắc mặt nàng hồng nhuận, bên cạnh là một đám nha hoàn, ma ma hầu hạ, không hề muốn rời Vương Hứa thị mà lại xa lạ với mình thì hắn cũng thấy thoải mái. Một người ở ngõ Liễu Diệp một người ở ngõ Tĩnh An nhưng rất ít khi qua lại.
Thấy Đậu Minh đối xử với Cao Thăng như vậy thì lòng hắn rất giận nhưng vì không có kinh nghiệm tiếp xúc với con gái nên nhất thời sửng sốt, không biết nói cái gì cho phải.
Giờ Đậu Chiêu ra mặt, hơn nữa Đậu Minh tắt lửa, Đậu Thế Anh không khỏi nhẹ nhàng thở phào.
Vương Ánh Tuyết thấy Đậu Minh bị Đậu Chiêu dạy bảo mà Đậu Thế Anh lại chẳng nói gì thì biết là Đậu Thế Anh thiên vị Đậu Chiêu, sợ Đậu Minh vì thế mà không được Đậu Chiêu, Đậu Thế Anh thích nên vội cười bước ra hòa giải, nói với Đậu Chiêu:
– Phụ thân con và muội muội con đều lo lắng cho bệnh của tổ phụ, mệt mỏi trở về nên khó tránh khỏi nóng tính, nói chuyện không cẩn thận.
Lại nói với Cao Thăng:
– Chuyển hòm xiểng của ngũ tiểu thư đến sương phòng phía đông ở Tê Hà viện đi?
Sau đó nói với Đậu Thế Anh:
– Thất gia đi đường vất vả, thiếp đã dặn nha hoàn đun nước nóng, người đi rửa mặt chải đầu rồi đến thăm phụ thân? Đừng để phụ thân cũng bị nhiễm bụi.
Đậu Chiêu cười lạnh trong lòng nghĩ: Mẫu thân ngươi cũng chẳng quản ngươi, tỷ tỷ cùng cha khác mẹ chẳng nhẽ lại lắm miệng đi quản đầu quản chân?
Nàng cũng chẳng nói nhiều, đi về phòng tổ phụ.
Từ sau khi tổ phụ bị bệnh, Đinh di thái thái vẫn luôn không ăn không ngủ hầu hạ trước giường, hai ngày trước cũng đã ngã bệnh, giờ chuyện của tổ phụ do đại nha hoàn Thu Phân của Đinh di thái thái lo liệu.
Thấy Đậu Chiêu đi vào, bà vội cung kính đứng qua một bên. Đậu Chiêu dặn dò bà:
– Phụ thân ta đã về, chắc chỉ khoảng ba nén nhang nữa là sẽ đến đây thăm tổ phụ, bà bảo bọn nha hoàn chuẩn bị nước trà rồi mời đại phu chữa bệnh cho tổ phụ đến, có lẽ phụ thân có chuyện muốn hỏi ông ấy.
