Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 121
Cập nhật lúc: 22/04/2026 13:34
Từ sau khi Đậu Đạc ngã bệnh, Đậu Chiêu trở về Tây phủ, ở trong chính phòng vốn vẫn để trống, bình thường chỉ ở bên giường bệnh tổ phụ, mọi chuyện khác đều do Vương Ánh Tuyết lo liệu, chỉ khi trưởng bối như nhị thái phu nhân đến đây thăm bệnh thì nàng mới ra xã giao đôi câu, đôi khi cũng sẽ sai bảo nha hoàn hoặc ma ma làm chút việc nhưng đều là chuyện quan trọng, Vương Ánh Tuyết cũng không dám sơ sẩy, dần dần những nha hoàn, ma ma có uy tín trong phủ cũng làm việc cho nàng cẩn thận hơn.
Thu Phân cung kính nghe lời, sai nha hoàn, ma ma đi làm việc.
Chỉ chốc lát sau, Đậu Thế Anh rửa mặt xong vội cùng Đậu Minh và Vương Ánh Tuyết đến.
Đậu Chiêu lùi qua một bên, nhường vị trí đầu giường cho phụ thân.
Đậu Thế Anh nắm tay Đậu Đạc, mắt đỏ bừng lên.
Thu Phân tiến vào bẩm:
– Tứ tiểu thư, đại phu đã đến.
Đậu Chiêu nhẹ giọng nói với phụ thân:
– Người có chuyện gì thì hỏi đại phu đi!
Đậu Thế Anh biết là con gái an bài, cảm kích nhìn Đậu Chiêu một cái, lòng thấy an lòng, cảm thấy giao Đậu Chiêu cho Kỷ thị nuôi dưỡng là chuyện rất đúng đắn.
Đại phu cẩn thận giải thích bệnh tình của Đậu Đạc cho Đậu Thế Anh, đại ý là nếu như qua tháng 7 mà không tỉnh thì trong nhà nên chuẩn bị hậu sự.
Phán đoán này thật chính xác.
Đậu Thế Anh nghe vậy thì khóc òa lên.
Không khí trong phòng nhất thời trở nên thật bi thương, mọi người cũng đều lau nước mắt, cho dù là Đậu Chiêu cũng rơi lệ.
Phụ thân kê giường ở bên cạnh giường tổ phụ, tự mình cọ lưng, tắm rửa cho tổ phụ, hầu hạ bưng bô rửa mặt, lo cơm cháo.
Đậu Chiêu theo thời gian nghỉ ngơi thường nhật của mình ở cùng phụ thân, buổi trưa vẫn đi ngủ một chút, tối đến giờ hợi lại về phòng nghỉ ngơi, giờ mão thì đến giúp phụ thân chăm sóc tổ phụ. Lúc tổ phụ hôn mê, phụ thân ngồi yên thì lấy “Luận ngữ” đang theo học cùng lục bá mẫu ra đọc.
Dù sao Đậu Minh cũng mới 7 tuổi, sao nhẫn nại được, ở trong phòng một lúc thì sẽ chạy tới chạy lui.
Phụ thân sợ Đậu Minh ầm ỹ nên bảo Vương Ánh Tuyết đưa Đậu Minh qua cho nhị thái phu nhân trông coi. Vương Ánh Tuyết nào dám nhưng lại không thể nói dụng ý của nhị thái phu nhân cho phụ thân biết nên đành phải dẫn Đậu Minh đi cùng, vừa lo việc trong phủ vừa chăm sóc Đậu Minh. Đậu Minh mang theo rất nhiều đồ chơi từ kinh thành mà Thực Định không có về, thỉnh thoảng lại rủ Nghi thư nhi và Thục thư nhi đến chơi, rất ít khi qua chỗ tổ phụ.
Nhị thái phu nhân đến thăm bệnh thấy vậy thì đề nghị với phụ thân:
– Ngươi xem, có nên đón Thôi di thái thái về không? Dù nói thế nào thì bà ấy vẫn là thiếp của tiểu thúc, là mẹ đẻ của ngươi.
Đương nhiên là phụ thân đồng ý.
Đậu Chiêu lại không muốn.
Dựa vào cái gì lúc tổ phụ khỏe mạnh thì bắt tổ mẫu sống ở điền trang tự sinh tự diệt, lúc bệnh không thể nhúc nhích thì lại gọi tổ mẫu về hầu hạ?
Nàng nói xen vào:
– Không bằng đợt thêm mấy ngày nữa… Đinh di thái thái quản chuyện trong phòng tổ phụ cũng là tâm nguyện của tổ phụ… nếu thực sự không được thì lại sai người đến đón Thôi di thái thái cũng không muộn.
Với nhị thái phu nhân mà nói thì đây chỉ là việc nhỏ.
– Cũng được!
Bà gật gật đầu rồi lại hỏi bệnh tình của tổ phụ.
Lúc sau phụ thân hồ nghi hỏi Đậu Chiêu:
– Con không muốn đón Thôi di thái thái về sao?
Hắn nghĩ Đậu Chiêu là người thân cận với mẹ đẻ mình nhất ở đây, không ngờ người phản ứng lại là Đậu Chiêu.
Chờ khi tổ phụ qua đời rồi, người Đậu gia không đồng ý nàng cũng sẽ đón tổ mẫu về.
Đậu Chiêu nghĩ nghĩ rồi nói:
– Dù sao cũng nên thương lượng với Đinh di thái thái một tiếng, việc gì lại để Thôi di thái thái chịu cơn giận không đâu thay người khác.
Phụ thân không nói được gì.
Đậu Chiêu lại gọi Triệu Lương Bích đến:
– Mấy hôm nay Thôi Thập Tam có đến tìm ngươi không?
Thôi Thập Tam 14 tuổi, đang đọc sách trên huyện, kiếp trước là bạn tốt với Triệu Lương Bích, kiếp này quan hệ hai người cũng rất tốt. Bởi vì tổ mẫu không muốn dây dưa khiến Đậu gia giận dữ nên người họ Thôi chưa bao giờ giao tiếp với người nhà họ Đậu. Hai người bọn họ đều ở huyện, Đậu Chiêu đoán Thôi Thập Tam chắc chắn sẽ lén đến tìm Triệu Lương Bích, tuy rằng nàng chưa từng phát hiện.
Triệu Lương Bích nhất thời như mèo bị giẫm phải đuôi:
– Người… người… làm sao lại biết được?
Ánh mắt có chút hoảng sợ.
Đậu Chiêu đang cần hiệu quả này, đương nhiên sẽ không giải thích gì với hắn, chỉ nghiêm nghị nói:
– Ngươi lập tức gọi Thôi Thập Tam đến gặp ta.
Nàng biết, Thôi Thập Tam là người có năng lực, có dã tâm, có nghị lực, bình sinh tâm nguyện lớn nhất của hắn chính là chấn hưng Thôi gia, để Thôi gia phát dương quang đại.
Sống lại có ưu thế này, bớt rất nhiều thời gian lựa chọn, khảo nghiệm một ai tốn rất nhiều công sức, bây giờ muốn dùng ai thì cứ thế mà dùng.
Triệu Lương Bích sợ tới mức mặt tái mét, vội chạy đi như chớp.
Buổi chiều, hắn dẫn Thôi Thập Tam vào từ cửa ngách.
Đậu Chiêu hỏi Thôi Thập Tam:
– Ngươi có muốn để Thôi di thái thái đường đường chính chính đi vào cổng lớn Đậu gia?
Mắt Thôi Thập Tam sáng lên nhưng ánh mắt nhìn Đậu Chiêu vẫn có chút cảnh giác.
Đậu Chiêu sai hắn:
– Mấy ngày này ngươi về điền trang của Thôi di thái thái ở đi, ta sẽ bảo Triệu Lương Bích mang thư cho ngươi. Ta đón Thôi di thái thái đến thì ngươi hộ tống bà đến đây nhưng nếu không có lời của ta, ai đi đón Thôi di thái thái ngươi cũng không được để bà đi, ngươi có làm được không?
Thôi Thập Tam ngửi được múi âm mưu, hắn chần chừ:
– Tiểu thư muốn làm gì? Thôi gia chúng tôi cũng không muốn làm công cụ cho người khác.
Đậu Chiêu bất bình thay tổ mẫu, không muốn tổ mẫu bị người Đậu gia tùy tiện gọi đến đuổi đi.
– Ngươi có gì mà lo lắng?
Nàng khinh thường nhìn Thôi Thập Tam:
– Thôi di thái thái là mẹ ruột của phụ thân ta, chẳng lẽ bà không có tư cách bước vào cổng lớn Đậu gia? Về phần Thôi di thái thái đến đây rồi sẽ ở lại Đậu gia hay quay về điền trang, ta muốn cho dù nhị thái phu nhân có ra mặt cũng không ngăn cản được bà chứ?
Ánh mắt đó khiến Thôi Thập Tam bị tổn thương nhưng hắn vẫn trầm tư hồi lâu, cuối cùng chậm rãi gật gật đầu.
