Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 133
Cập nhật lúc: 27/04/2026 10:02
– Tứ cô cô không phải là người như vậy đâu. Mọi người cũng đừng lấy lòng tiểu nhân…
Tất cả ánh mắt đều b.ắ.n về phía hắn. Hắn vội nói:
– Lần trước các huynh đến điền trang…
Đậu Khải Thái vội bước lên chặn em nhỏ, vừa kéo em ra ngoài vừa cười với mẫu thân và muội muội:
– Việc này nói lớn thì lớn nói nhỏ thì nhỏ, làm lớn thì sẽ hại đến thanh danh của muội muội, so đo ra thì sẽ phá hỏng tình cảm của tứ cô cô với nhà ta, con và em đi mời phụ thân về…
Tam đường tẩu và Thục thư nhi đều nghi ngờ.
Đậu Khải Tuấn đành phải khẽ ho khan, trầm ổn nói:
– Ngũ đệ nói có đạo lý, chuyện này vẫn nên bàn với phụ thân cho thỏa đáng thì hơn.
Con trai cả chu đáo cũng nói như vậy, sự nghi hoặc trong lòng tam đường tẩu cũng tiêu tan.
Ngoài cửa, Đậu Khải Thuận lại không phục nói:
– Đệ có nói gì sai đâu, lần trước các huynh gây họa lớn như vậy nhưng tứ cô cô cũng đâu có nói gì, còn che giấu giúp các huynh, các huynh đừng cho là đệ không biết…
– Biết chúng ta gây họa mà đệ còn làm ồn khắp nơi thế sao? Có phải đệ sợ người khác không biết không?
Đậu Khải Thái nghiến răng nghiến lợi nói.
Đậu Khải Thuận ủ rũ.
Đậu Khải Thái nói:
– Đi, chúng ta đi tìm Tứ cô cô.
– Không phải nói đi tìm phụ thân sao? Tìm tứ cô cô làm gì?
Đậu Khải Thuận ngạc nhiên nói.
– Đệ là đồ ngốc.
Đậu Khải Thái giận đến độ hận không thể tát cho em trai mình một cái:
– Gây rối thế này chỉ sợ giờ mọi người trong phủ đều biết, nếu là tứ cô cô chịu ra mặt giúp muội muội nói mấy thứ này là tứ cô cô thưởng cho muội muội thì đơn giản rồi…
Cái này Đậu Khải Thuận hiểu, gật gật đầu, cũng chẳng chuẩn bị xe, hai huynh đệ chạy bộ đến Tây phủ.
Đậu Chiêu nghe xong thì trầm tư hồi lâu.
Nói lại, chuyện này nàng cũng có lỗi.
Mỗi khi thấy Thục thư nhi thích cái gì, mắt sáng bừng lên là lại khiến nàng nhớ tới con gái Nhi thư nhi của mình, nhất thời lòng mềm lại. Nghĩ chẳng qua chỉ là chút đồ nhỏ, Thục thư nhi thích thì cứ lấy đi là được. Nhưng cũng không nghĩ lại chuyện này sẽ ảnh hưởng đến Thục thư nhi.
– Ta và các ngươi qua Đông phủ.
Đậu Chiêu thay đồ rồi đi theo hai huynh đệ đến phòng tam đường huynh.
Tam đường tẩu thấy nàng thì vừa thẹn vừa xấu hổ.
Đậu Chiêu không đợi nàng mở miệng thì đã cười nói:
– Chẳng lẽ tam đường tẩu định bảo muội cũng trả đồ Thục thư nhi tặng muội sao?
Mấy người đều sửng sốt.
Đậu Chiêu cười nói:
– Mọi người chỉ thấy ta tặng đồ cho Thục thư nhi nhưng không biết Thục thư nhi cũng tặng đồ cho ta.
Nàng nói xong, thở dài thật dài tỏ vẻ hối hận:
– Năm trước Thục thư nhi còn tặng ta một cái túi, ta thấy rất đẹp nên đeo bên mình, lúc đi thỉnh an nhị thái phu nhân, về nhà chẳng biết đã rơi mất từ khi nào, đến giờ còn không tìm được. Tẩu bảo muội lấy gì trả cho Thục thư nhi đây?
Tam đường tẩu biết Đậu Chiêu đang nói đỡ cho con gái, gọi “Thọ Cô”, mắt đỏ hoe.
Đậu Chiêu nhân cơ hội ôm tay tam đường tẩu, ra hiệu cho mấy huynh đệ Đậu Khải Tuấn đưa Thục thư nhi lui xuống, sau đó cùng tam đường tẩu ngồi xuống, thành khẩn nói:
– Nói lại, chuyện này muội cũng có trách nhiệm, nếu không phải muội chiều Thục thư nhi như vậy thì nàng ấy cũng sẽ không như bây giờ. Nhưng nếu nói vì thế mà khiến Thục thư nhi có thói quen xấu thì muội lại không thấy vậy. Vì sao nàng ấy không lấy của người khác mà chỉ lấy của muội. Có thể thấy, trong lòng nàng vẫn biết thân sơ, nặng nhẹ.
Người làm cha mẹ có ai không thương con.
Lời này của Đậu Chiêu rất thấu tình đạt lý, tam đường tẩu nghe xong như được chén trà nóng giữa trời đông lạnh giá, vẻ mặt cảm kích:
– Ta cũng hiểu Thục thư nhi không cố ý.
Sau Thục thư nhi, tam đường tẩu lại sinh con trai thứ tư là Đậu Khải Xa, con trai thứ năm là Đậu Khải An, có đôi khi không chăm sóc Thục thư nhi cho cẩn thẩn.
Đậu Chiêu cười nói:
– Hiểu lầm được hóa giải là tốt rồi, bằng không cô cô như muội cũng rất khó xử.
Nếu đã nói thông thì không khí cũng tốt lên rất nhiều.
Đậu Chiêu và tam đường tẩu nói chuyện phiếm nửa ngày rồi mới cáo từ.
Nhưng sau này cẩn thận hỏi lại Thục thư nhi tiêu tiền thế nào, biết không phải nàng không có đủ tiền mà là tiền tiêu hàng tháng vừa đến tay đã thưởng cho người này người nọ, tay không có tiền, nhìn thứ gì tốt cũng không có tiền mua, chỉ đành xin của Đậu Chiêu. Đậu Chiêu liền dạy cho nàng cách sai bảo nha hoàn, tiết kiệm bạc thế nào, còn dạy cho nàng lễ nghĩa ngọn ngành. Dẫn nàng đi đến các điền trang, dạy nàng làm sao để quản lý điền trang. Sau này Thục thư nhi trở thành cao thủ quản lý tài sản, đương nhiên đó là chuyện về sau.
