Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 134
Cập nhật lúc: 27/04/2026 10:02
Tam đường tẩu đến chỗ nhị thái phu nhân.
Nàng phải đi nói đỡ cho con gái mình.
Kể lại mọi chuyện một lần, nàng cảm khái nói:
– … Vốn là Đậu Minh gây họa nhưng Thọ Cô lại chẳng hề trách cứ gì, nhận hết mọi lỗi lầm. Không hổ là con gái của Cốc Thu, chảy trong mình dòng m.á.u của người họ Triệu ở An Hương.
Nhị thái phu nhân không nói gì, đợi tam đường tẩu đi rồi thì mắng:
– Tự gây họa!
Mà đến khi Ô Thiện biết chuyện này thì đã qua Nguyên tiêu.
Hắn như bánh nướng áp chảo, lật qua lật lại trên giường mấy tối, cuối cùng không nhịn được, kéo Đậu Đức Xương:
– Ngươi cùng ta đến Tây phủ mượn thất thúc quyển sách đi?
Đậu Đức Xương vẫn còn khá ngây thơ, chỉ mê đồ cổ, ngày nào cũng cùng Đậu Khải Tuấn chạy qua chạy lại mấy cửa hàng đồ cổ.
– Sách gì? Nhà ta không có sao?
Ô Thiện lừa hắn:
– Một quyển sách viết về nơi cất giữ vàng, ta không nhớ rõ tên, không thấy có trong nhà các ngươi nên muốn qua chỗ thất thúc phụ xem sao.
Đậu Đức Xương lập tức phấn chấn:
– Gọi Bá Ngạn đến, chúng ta cùng đi.
Đậu Khải Tuấn đã đến tuổi đội mũ*, ngũ bá phụ ban thưởng cho hắn tự là “Bá Ngạn”. (*Tuổi trưởng thành, con trai Tàu sẽ đội cái mũ nhỏ nhỏ cài đầu ở trên cho đẹp chứ không phải mũ che nắng ha ^^)
Ô Thiện mừng rỡ, ba người đến Tây phủ.
Đậu Thế Anh đang chỉ huy người tu sửa lại Đông Khóa viện, nghe nói Ô Thiện đến mượn sách thì rửa tay, thay quần áo ra thư phòng gặp ba người.
– Mấy hôm nay Bá Ngạn đang đọc sách gì?
Năm trước Đậu Khải Tuấn thi hương nhưng không đỗ.
– Đọc “Tứ thư bình giải”.
Nhắc đến chuyện học hành, hắn vẫn rất cung kính với Đậu Thế Anh.
Đậu Thế Anh gật gật đầu, nói:
– Cũng đừng chỉ đọc mãi “Tứ thư bình giải”, “Xuân Thu”, “Sử ký” cũng phải đọc qua.
Đậu Khải Tuấn cười nói:
– Ngũ thúc tổ cũng nói vậy, còn hỏi con có muốn đến Quốc t.ử giám không.
– À, vậy con nói sao? Đậu Thế Anh cười hỏi.
– Nghe nói kinh thành ngọa hổ tàng long, con cũng muốn tới học hỏi.
Hai người nói chuyện học hành, Đậu Đức Xương nghe rất say mê, Ô Thiện lại đảo mắt nhìn quanh, ngay cả nha hoàn cũng chẳng thấy một ai. Đợi mãi Đậu Thế Anh mới nói xong, thả cho bọn họ đi thư phòng. Đậu Đức Xương và Đậu Khải Tuấn lại quấn lấy hắn hỏi là sách gì, hắn đành phải nói đông nói tây nhờ bọn họ tìm giúp, mất gần nửa canh giờ cũng không thoát khỏi hai vị này, Ô Thiện dần có chút bất an, thấp thỏm.
Bên ngoài thư phòng đột nhiên vang lên giọng nói trong trẻo của Đậu Chiêu:
– Không phải nói phụ thân đang ở thư phòng sao? Lại đi đâu rồi?
Thoáng cái, cả người Ô Thiện thoải mái, bất chấp Đậu Đức Xương và Đậu Khải Tuấn còn đang ở bên cạnh, vội vã chạy ra ngoài.
– Tứ tiểu thư? Sao muội lại ở đây?
Nhìn Đậu Chiêu không chớp mắt.
– Là Ô tứ ca!
Đối mặt với cậu con trai trạc tuổi con mình, lại nhà con nhà thông gia thân thiết, Đậu Chiêu rất khó giữ được lễ nghi nam nữ gì gì đó, nàng cười nói:
– Sao Ô tứ ca lại ở đây?
– Ta đến đây mượn sách.
Ô Thiện nói xong thì giơ cuốn sách trong tay lên, muốn nói năng khéo léo một chút nhưng thời gian không có nhiều, hắn không thể không nắm chắc thời cơ:
– Ta không biết muội thích đèn kéo quân, nếu không ta cũng sẽ tặng đèn kéo quân cho muội.
Đậu Chiêu kinh ngạc, thấy đôi mắt đen nhánh của Ô Thiện vô cùng nghiêm túc, chân thành.
Giờ khắc này, tâm ý của Ô Thiện không thể che đậy khiến cho Đậu Chiêu không thể không nghiêm nghị đối mặt.
Từ sau khi sống lại, có đôi khi nàng cũng sẽ nghĩ tới tương lai của mình.
Là bắt đầu lại từ đầu hay vẫn gả cho Ngụy Đình Du?
Gả cho Ngụy Đình Du, mọi chuyện đó lại phải trải qua một lần nữa, tuy rằng không có vui mừng nhưng cũng không có gì đáng lo lắng.
Bắt đầu lại từ đầu, mặc kệ là cuộc hôn nhân trông đẹp đẽ cỡ nào đều như vậy, sẽ chẳng như ý, mình lấy ai khác chắc gì đã tốt hơn lấy Ngụy Đình Du?
Nghĩ tới nghĩ lui đều vô cùng rối loạn.
Mãi đến một ngày, một nửa tài sản của Tây Đậu sẽ là của nàng, hơn nữa đến năm 30 tuổi nàng có thể tùy tiện xử lý nó.
Nàng chợt động lòng.
Kiếp trước, nàng không lấy chồng thì không có đường thoát thân, kiếp này nàng có cữu cữu làm chỗ dựa, có bạc phòng thân, có mâu thuẫn của Đậu gia để lợi dụng, vì sao nhất định phải lập gia đình?
Cứ tự do tự tại như vậy, không vướng không bận, sống cuộc sống của chính mình, đôi khi cứu vãn lại một số chuyện kiếp trước làm không tốt thì không phải là thoải mái hơn sao?
