Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 135

Cập nhật lúc: 27/04/2026 10:02

Nàng hít sâu một hơi, như thấy được trời đất mới mở ra, phấn chấn lên rất nhiều.

Ý tốt của Ô Thiện nàng chỉ có thể cảm kích chứ không thể nhận.

Chỉ là bây giờ không phải là lúc để từ chối.

Thứ nhất là Ô Thiện không nói rõ ràng, sao có thể từ chối. Thứ hai là Ô gia rất nhiều quy củ, trưởng bối của Ô gia chắc gì đã đồng ý cho Ô Thiện lấy một nữ t.ử như nàng, đến lúc đó Ô Thiện buông tha hay kiên trì cũng khó mà nói trước được, tránh để mọi người nghĩ mình tự mình đa tình, thành trò hề.

Nếu sau này Ô Thiện không nhắc tới chuyện Bàng Ký Tu tặng nàng chiếc đèn kéo quân thì không bằng nhân Ô Thiện tạo phong thanh cho Bàng Ký Tu biết đi, tránh cho tên họ Bàng kia lúc nào cũng như ruồi muỗi, rảnh là đến đây “vo ve”, khiến cho người ta phát phiền.

–     Ai nói muội thích đèn kéo quân? Đậu Chiêu cười nói.

–     Ta nghe mọi người nói.

Ô Thiện nhìn đôi mắt bình thản, sáng bừng của Đậu Chiêu, có chút mơ hồ:

–     Muội nhận được chiếc đèn kéo quân, Thục thư nhi xin muội mà muội cũng không nỡ cho…

Đậu Chiêu cười rộ lên nói:

–     Nói lại, vẫn đều là mọi người gây họa.

Ô Thiện kinh ngạc. Đậu Chiêu lại nói:

–     Bởi vì chuyện đi bơi lần trước, cứ hai lần ba lượt Bàng Ký Tú lại tặng đồ cảm tạ muội, đèn kéo quân này hắn tặng muội. Tuy hai nhà là quan hệ thông gia nhưng đạo bất đồng bất tương vi mưu*, sao muội có thể nhận đồ của hắn được? Muốn trả về nhưng cũng không thể trả được. Đành giữ lại đồ hắn tặng, tìm cơ hội nào đó trả lại cho hắn – nếu đem đồ của hắn cho người khác thì đến lúc đó lấy gì trả lại?

(Không cùng đường không chung chí hướng)

Ô Thiện nghe xong thì không nhịn được mà bật cười:

–     Tứ muội muội nói có lý.

Sau đó vội vàng nói:

–     Không bằng để ta giúp muội trả lại cho Bàng Ký Tu đi?

–     Sao dám phiền toái huynh, muội nhờ Bá Ngạn trả lại là được.

Đậu Chiêu ám chỉ.

Nàng sợ Ô Thiện làm rối chuyện, ngược lại liên lụy đến thanh danh của nàng. Không đâu tiện nghi cho Bàng Ký Tu còn không nói, nếu là vì thế mà gây ra phong ba gì thì càng phiền toái. Tốt xấu gì Bá Ngạn cũng đã có tiếng tăm, năm nay đã sắp nhược quán, sẽ trầm ổn hơn Ô Thiện 13 tuổi chứ!

Ô Thiện lại như không hiểu, vội nói:

–     Không phiền, không phiền, ta giúp muội là được!

Đậu Chiêu liền nhìn hắn mỉm cười.

Nhất thời mặt Ô Thiện đỏ bừng, giọng nói như muỗi kêu:

–     Vậy, ta đi nói với Bá Ngạn một tiếng.

Bộ dáng trông rất vội vàng.

Đậu Chiêu không muốn làm cho Ô Thiện hiểu lầm nàng nhắc tới chuyện Bàng Ký Tu là vì hắn, lại càng không muốn Ô Thiện dây dưa vào, đang định nói mấy câu sắc bén làm cho hắn lạnh lòng thì Đậu Đức Xương và Đậu Khải Tuấn đã sóng vai đi ra.

–     Ta còn đang buồn bực, sao ngươi một đi không trở lại, thì ra là gặp tứ muội muội.

Đậu Đức Xương cười nói.

Đậu Khải Tuấn lớn tuổi hơn, lại vừa mới đính hôn, khi nãy tìm mãi không được sách thì đã nghi ngờ, giờ lại thấy Ô Thiện mặt đỏ tai hồng như vậy, hắn thoáng hiểu ra, nhất thời không biết nên nói sao cho tốt.

Ô Thiện vốn chột dạ, bị Đậu Đức Xương nói vậy thì càng kích động, vội nói như để lấp l.i.ế.m:

–     Tứ muội muội có việc nhờ chúng ta… Bàng Ký Tu kia thường lấy cớ chuyện đi bơi lần trước mà tặng đồ cho tứ muội muội, nói là tạ ơn…

Có phần lắp bắp.

Đậu Đức Xương và Đậu Khải Tuấn biến sắc.

Nhất là Đậu Khải Tuấn, hắn biết rõ chuyện này chỉ hơi sơ sẩy là có thể hại cả đời Đậu Chiêu, hắn vội nói:

–     Ô tứ thúc mau ngừng lại, có một số lời không được nói lung tung.

Ô Thiện giật mình, lấy lại phản ứng, nhìn Đậu Chiêu, vừa hối vừa hận.

Đậu Khải Tuấn vội nói:

–     Thập nhị thúc, phiền thúc ra cửa nhìn.

Sau đó thấp giọng hỏi Đậu Chiêu:

–     Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ngoài tặng đồ hắn còn tặng gì nữa không? Những đồ đó là ai nhận? Những người này có đáng tin không?

Đậu Chiêu thấy hắn vừa mở miệng đã hỏi như vậy thì không khỏi khẽ thở phào, kể lại chuyện từ đầu đến cuối cho Đậu Khải Tuấn, sau đó nói:

–     … Những thứ đó đều là nha hoàn, gia đinh đưa vào, ta không trực tiếp nhận, ngoài một số đồ nhỏ thì không có gì khác, chỉ là chuyện này ta không tiện nói với người khác.

–     Cháu biết!

Đậu Khải Tuấn lanh trí, sắc mặt hắn trầm lại:

–     Bàng Ký Tu kia có quan hệ thông gia với kế mẫu của cô cô, chuyện này cô cô đừng lo, cứ coi như không biết, để cháu xử lý.

Đậu Chiêu đương nhiên không vì nguyên nhân này mới nhân nhượng Bàng Ký Tu. Chỉ là nhất thời nàng không hiểu được dụng ý của Bàng Ký Tu.

Vẫn là Ô Thiện nhắc nhở nàng.

Có một số việc không chỉ dựa vào kí ức kiếp trước mà còn phải tin tưởng vào trực giác của kiếp này mới đúng.

Đậu Chiêu gật đầu lia lịa.

Đậu Khải Tuấn bảo Đậu Đức Xương và Ô Thiện về trước, tự mình đi gặp Đậu Thế Anh.

Khoảng nửa canh giờ sau, Đậu Thế Anh tái mét mặt cùng Đậu Khải Tuấn đi đến chính phòng, hỏi Đậu Chiêu:

–     Đồ đó đâu?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.