Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 168
Cập nhật lúc: 09/05/2026 16:05
Nghe được giọng nói kia, Biệt Tố Lan vứt đồ ăn trên thớt rồi vội vã xông ra ngoài chạy đến chỗ nam t.ử áo vải thô tay xách theo hai xâu thịt khô.
– Sư muội, sư muội.
Nam t.ử kia kích động gọi Biệt Tố Lan, người lại nhẹ nhàng như chim én khiến cho Biệt Tố Lan dù c.h.é.m thế nào cũng không thể động đến vạt áo của hắn được.
Biệt Tố Tâm đi ra, thấp giọng mắng muội muội:
– Còn không mau dừng tay.
Biệt Tố Lan thu tay cầm d.a.o lại, quay lại đứng bên cạnh tỷ tỷ, bĩu môi thấp giọng nói:
– Đều tại hắn! Nếu không phải vì hắn thì sao phụ thân có thể bị vào tù ngục…
Nói xong, mắt đỏ lên, lấy ống tay áo lau lau nước mắt.
Nam t.ử áo vải thô kia vừa thẹn vừa xấu hổ:
– Sư muội, là ta có lỗi với mọi người, ta biết ta nói gì cũng là vô dụng, ta chỉ là đến thăm sư phụ mà thôi, sau đó đưa cho lão nhân gia chút đồ.
Nói xong đặt hai xâu thịt khô ở ghế đá bên cạnh, lại lấy từ trong bọc ra một túi tiền đầy bằng vải thô màu lam đặt bên xâu thịt rồi xoay người bước đi.
– Trần sư huynh đợi đã!
Biệt Tố Tâm cầm lấy túi tiền:
– Ý tốt của huynh chúng ta nhận. Phụ thân cũng không có ý trách huynh. Thịt chúng ta nhận nhưng tiền huynh cầm lại đi. Nhà huynh cũng chẳng dư dả gì, còn cả bá mẫu và tiểu muội muội cần phải chăm sóc, chúng ta sao có thể dùng bạc của huynh.
Nói xong ném túi tiền kia qua cho Trần sư huynh.
Trần sư huynh luống cuống chân tay đón lấy túi tiền, không nói một lời, đặt xuống đất rồi lại bước đi.
Biệt Tố Lan nhặt túi tiền lên, đuổi theo Trần sư huynh rồi bắt hắn mang tiền đi, Trần sư huynh nhất quyến không chịu, người này muốn nhét tiền vào ống tay áo người kia, người kia lấy khuỷu tay ngăn cản không cho nhét, ngươi tới ta đi rồi trở thành động thủ.
Động tác của Trần sư huynh như nước chảy, giơ tay nhấc chân tự nhiên thoải mái, Biệt Tố Lan lại như con bướm vờn hoa, nhẹ nhẹ nhàng nhàng, hai người qua lại không mang theo chút khói lửa, vô cùng đẹp mắt.
Từ lúc Biệt Tố Tâm đẩy cửa đi ra, người trong phòng cũng bước theo ra đứng dưới mái hiên mà nhìn, lúc này không khỏi trợn mắt há hốc miệng, nhất là Đậu Chiêu:
– Không ngờ Tố Tâm còn có công phu này.
Nàng lẩm bẩm:
– Ta thấy nàng trắng trẻo non nớt, Tố Lan dáng người khỏe mạnh, lại có sức lực, còn tưởng rằng Tố Lan theo Biệt quán chủ tập võ…
Trần Khúc Thủy cười:
– Hai tỷ muội nó đều tập võ theo Biệt quán chủ, Biệt quán chủ từng nói, nữ t.ử học chút công phu quyền cước thì khi vợ chồng đ.á.n.h nhau cũng không đến mức bị thiệt thòi. Bằng không Đan Kiệt kia sao phải lợi dụng đến cả thế lực của quan phủ để bức Biệt quán chủ cúi đầu chứ?
Nói xong nghĩ tới chuyện của Biệt gia, lại thở dài.
Học được văn và võ cũng chỉ phục vụ cho nhà đế vương.
Đậu Chiêu cũng thở dài theo.
Trần Khúc Thủy tiến lên quát lớn một tiếng:
– Dừng tay!
Hai người nhanh ch.óng tách ra.
Lúc này Đậu Chiêu mới phát hiện Trần sư huynh kia anh khí bừng bừng, tướng mạo bất phàm.
Hắn tiến lên vài bước, hành lễ với Trần Khúc Thủy rồi cung kính gọi “Trần đại thúc”, xem ra cũng rất thân thiết với Trần Khúc Thủy.
Trần Khúc Thủy nhìn thoáng qua túi tiền trong ống tay áo hắn, cười nói:
– Chuyện của Biệt quán chủ, tuy rằng ngươi không biết kết giao với người tốt nhưng cũng đừng quá tự trách. Xét đến cùng vẫn là vì Đan Kiệt kia quá bỉ ổi vô sỉ. Nếu lòng ngươi bất an thì rảnh rỗi đến đây giúp hai tỷ muội nó chút việc nặng là được, đừng đưa tiền, nhà ngươi cũng đâu có dư dả gì.
Trần sư huynh đỏ mặt:
– Con đã xin nghỉ ở Đan gia, sang năm sẽ theo Trần Qua T.ử đi áp tải (người làm trong các tiêu cục ngày xưa), chỉ sợ mấy năm tới sẽ không ở nhà…
Biệt Tố Tâm hơi biến sắc:
– Huynh định cùng Trần Qua T.ử đi quan ngoại áp tải? Huynh có biết Trần Qua T.ử là loại bảo tiêu gì không? Đi với hắn có mấy người sống mà quay về, huynh là độc đinh đó!
Nói xong, tay nàng như điện mà giật lấy túi tiền trong ống tay áo hắn:
– Khó trách đột nhiên huynh có tiền…
Mở túi ra, bốn đồng bạc trắng bóng hiện rõ.
– Không phải đi theo Trần Qua Tử… Là đi theo người khác…
Trần sư huynh quẫn bách nói.
Biệt Tố Tâm cũng không để cho hắn lừa gạt, nghiêm mặt nói:
– Không phải đi theo Trần Qua T.ử thì lấy đâu ra nhiều tiền như vậy? Huynh và Trần Qua T.ử đã ký khế ước sinh t.ử mấy năm rồi?
Nói xong vẻ mặt càng nghiêm túc, nói:
– Trần sư huynh, nếu chúng ta đã biết tiền huynh cho là tiền bán mạng thì huynh cảm thấy chúng ta có thể an tâm được sao?
Trần sư huynh cúi đầu lẩm bẩm:
– Ta biết… ta không có bản lĩnh gì khác… Sư phụ từng nói, không được dùng võ công hại người, ngoài chút công phu quyền cước ta lại chẳng biết gì cả…
Biệt Tố Tâm thoải mái nói cho hắn:
– Phụ thân đã phó thác hai chị em muội cho Đậu gia tứ tiểu thư, sư huynh không cần lo lắng nữa.
– Phó thác cho Đậu gia tứ tiểu thư?
Trần sư huynh ngây người, lập tức thất thanh:
– Phó thác? Phó thác kiểu gì?
Biệt Tố Tâm đáp ngắn gọn:
– Nương nhờ vào tứ tiểu thư!
– Chuyện này sao có thể, chuyện này sao có thể!
Trần sư huynh nghe xong thì hoảng đến độ mặt đỏ tai hồng:
– Sao sư phụ có thể để các muội đi làm nô tỳ cho người ta được!
Biệt Tố Tâm sợ Đậu Chiêu nghĩ nhiều vội nhìn qua nàng một cái, thấy Đậu Chiêu mỉm cười thấu hiểu nhìn nàng thì mới yên lòng.
Bên kia Trần sư huynh đã hét lớn nói:
– Sư muội, muội không thể đi, muội, muội… không bằng gả cho ta luôn đi, mẫu thân ta sẽ chăm sóc cho muội và tiểu sư muội, ta cũng sẽ bảo vệ hai người, không để cho ai tơ tưởng đến hai người nữa…
Mọi người trong sân đều cứng họng.
Đậu Chiêu không nhịn được mà oán thầm.
Trần sư huynh này, trông cũng khoảng 22, 23 tuổi rồi mà sao còn ngây thơ như vậy, nghĩ nữ t.ử thành thân thì sẽ chẳng có ai thèm để ý sao! Chưa biết chừng Đan Kiệt kia thấy Biệt Tố Tâm lấy một kẻ dân thường không quyền không thế thì lại càng muốn ép buộc cũng nên. Nếu không thì vì sao một số đệ t.ử thế gia trong kinh thành lại coi việc có thể thông đồng với những nữ nhân đã có chồng là vinh dự?
