Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 169

Cập nhật lúc: 09/05/2026 16:05

Biệt Tố Tâm xấu hổ vô cùng, Biệt Tố Lan thì nhảy dựng lên:

–     Trần Hiểu Phong, huynh nổi điên cái gì chứ? Tỷ tỷ của muội sẽ không gả cho huynh đâu! Ngay cả tỷ tỷ của muội huynh còn đ.á.n.h không lại…

Thì ra người này chính là Trần Hiểu Phong!

Đậu Chiêu có chút hứng thú nhìn khuôn mặt hắn đỏ bừng chỉ trong chốc lát, lắp bắp “ta ta…” nửa ngày cũng chẳng nói được một câu, vẫn là Trần Khúc Thủy giải vây cho hắn:

–     Chuyện hôn nhân là chung thân đại sự, đâu phải là trò đùa? Nếu ngươi đã đến đây rồi thì vào trong uống chén trà đi!

Trần Hiểu Phong không dám nhìn chị em họ Biệt lấy một lần, cúi đầu cùng Trần Khúc Thủy đi vào phòng chứa củi.

Biệt Cương Nghị vẫn nằm liệt giường, nếu không phải vì n.g.ự.c còn hơi phập phồng thì trông như đã c.h.ế.t rồi vậy.

Trần Hiểu Phong dập đầu với Biệt Cương Nghị.

Biệt Tố Tâm giới thiệu hắn cho Đậu Chiêu.

Hiển nhiên Biệt Tố Tâm có chút lo lắng vì chuyện khi nãy Trần Hiểu Phong gây ra khiến hắn không xuống thang được, chờ Trần Hiểu Phong dập đầu với phụ thân rồi, nàng trịnh trọng giới thiệu Đậu Chiêu cho hắn:

–     Đây là Đậu gia tứ tiểu thư, phụ thân có thể thoát khỏi lao lý đều là nhớ tứ tiểu thư nói đỡ với các trưởng bối của Đậu gia nên phụ thân mới có thể thoát hiểm. Phụ thân lại sợ Đan Kiệt kia lại đến dây dưa nên mới phó thác hai tỷ muội cho tứ tiểu thư. Tứ tiểu thư thuần hậu nhân nghĩa, có lòng bảo vệ tỷ muội chúng ta nên mới thu nhận.

Lúc trước Trần Hiểu Phong thấy Đậu Chiêu chỉ cảm thấy tiểu cô nương này dù ăn mặc đơn giản nhưng khí độ bất phàm, làm người ta không dám coi thường, không biết là gì của Biệt gia nên thấy Biệt Tố Tâm và Trần Khúc Thủy không giới thiệu thì hắn cũng chẳng dám nhìn nhiều. Lúc này không khỏi nhìn qua.

Chỉ thấy Đậu Chiêu mi dài đến tóc mai, tuổi còn nhỏ, đôi mắt đẹp đen trắng phân minh, sáng như ánh sao, dung mạo bức người, như châu như ngọc khiến hắn tự thấy xấu hổ, miệng mấp máy, lòng đầy suy nghĩ không biết nên nói sao cho tốt.

Vốn Đậu Chiêu muốn giúp chị em họ Biệt, nếu Biệt Tố Tâm và Trần Hiểu Phong có cảm tình với nhau thì tác hợp cho mối nhân duyên này cũng chẳng sao, đến lúc đó để cho Trần Hiểu Phong làm tiểu nhị gì đó trong Đậu gia cũng được, cũng không nhất định phải bắt chị em họ Biệt vào phủ bưng trà rót nước cho nàng.

Trước khi đi nàng hỏi Biệt Tố Lan:

–     Trần Hiểu Phong rất thân thiết với nhà các ngươi sao?

Biệt Tố Lan “Ừm” một tiếng, cảm xúc có phần chán nản:

–     Phụ thân huynh ấy lúc trước cũng là một quyền sư, lúc huynh ấy được 7 tuổi thì qua đời, phụ thân tôi thương huynh ấy nên nhận làm đồ đệ, còn để cử huynh ấy lên kinh thành làm giáo đầu, huynh ấy sợ huynh ấy  đi rồi thì mẫu thân và muội muội không có ai chăm lo nên mới đến Đan gia làm hộ vệ. Ai dà, nếu không phải huynh ấy đến Đan gia thì sao có thể gặp phải chuyện này.

Vẻ mặt rất buồn rầu.

Đậu Chiêu mỉm cười, nói:

–     Lúc trước quan hệ của các ngươi rất tốt đúng không?

Biệt Tố Lan gật đầu:

–     Huynh ấy giống như ca ca của chúng tôi vậy…

Vừa dứt lời, nàng mở to mắt nhìn:

–     Tứ tiểu thư, không phải là người định làm mối cho huynh ấy và tỷ tỷ của tôi chứ? Tiểu thư đừng bao giờ đồng ý huynh ấy, phụ thân tôi nói, huynh ấy là kẻ vô tâm, bằng không phụ thân tôi sớm đã gả tỷ tỷ cho huynh ấy rồi.

Đậu Chiêu có chút bất ngờ.

Nhưng nếu Biệt Cương Nghị cảm thấy không tốt thì Trần Hiểu Phong chắc chắn là có chỗ không hợp với Biệt Tố Lan, đương nhiên nàng sẽ chẳng tự cho là đúng.

–     Ngươi cứ yên tâm đi, về sau tỷ muội ngươi thành thân ta đều sẽ nghe theo ý của các ngươi.

Biệt Tố Lan đỏ mặt.

Đậu Chiêu về nhà, đầu tiên là đến chỗ tổ mẫu vấn an nhắc đến chuyện nhà họ Biệt, tổ mẫu nghe xong rất thích thú:

–     Biệt Tố Tâm kia đã có chút quyền cước công phu, lúc đó con dẫn đến cho ta xem nhé!

Vô cùng tò mò.

Cam Lộ luôn kính sợ Đậu Chiêu, ở trước mặt Đậu Chiêu lúc nào cũng cẩn thận khép nép, nghe tổ mẫu nhắc đến chị em họ Biệt mà cũng không nhịn được cười nói:

–     Biệt Tố Lan cũng biết đ.á.n.h võ.

–     Thế sao?

Tổ mẫu rất phấn khởi, nói:

–     Các nàng trông thế nào? Có phải là cao lớn thô kệch, vạm vỡ?

Mà Cam Lộ và Tố Quyên thấy Đậu Chiêu ngồi đó cười khanh khách thì đều to gan lên, một người cười nói:

–     Người gặp thì sẽ biết?

Một người đế lời:

–     Đảm bảo sẽ khiến người rất ngạc nhiên đó.

Ríu rít hoạt bát hơn rất nhiều.

Đây mới là tính cách vốn có của các nàng.

Đậu Chiêu cảm khái nói, cảm thấy mình đưa các nàng đi là quyết định đúng đắn.

Dùng bữa tối xong, nàng đến chỗ tam đường ca.

–     Bạc để đó cũng chỉ là để không, không bằng làm chút việc buôn bán.

Đậu Chiêu mang phấn thơm từ châu Thực Định về cho Thục thư nhi rồi ngồi uống trà trong phòng với tam đường ca và tam đường tẩu.

Tam đường ca nghe xong, không khỏi nhìn qua tam đường tẩu một cái, tam đường tẩu cẩn thận nói:

–     Tứ muội muội muốn làm ăn gì? Ai lo liệu giúp đỡ?

Đậu Chiêu làm như không phát hiện, cười nói:

–     Muội thấy nhà chúng ta hàng năm phải dùng nhiều giấy mực như vậy, đã định mở cửa hàng bán văn phòng tứ bảo, đến giờ vẫn chưa nghĩ ra nên để ai trông coi, đến lúc đó nhờ tam bá phụ giới thiệu giùm đại chưởng quầy nào đó cũng được.

Xem ra là đột nhiên Đậu Chiêu nổi hứng chứ không phải ai xúi giục nàng nhúng tay vào chuyện sản nghiệp.

Tam đường ca thoải mái lại, cười hỏi nàng:

–     Cần bao nhiêu tiền?

–     Mười vạn lạng chắc là đủ rồi!

Đậu Chiêu cười, Đậu Tú Xương sợ tới mức tay run lên, nước trà trong tay hắt vào quần áo.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.