Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 76

Cập nhật lúc: 04/04/2026 07:02

Mọi người lại cười ầm ỹ.

Nhị bá mẫu đứng dậy, nói với Đậu Thế Anh:

–      Đệ cứ yên tâm giao Thọ Cô cho lục đệ muội là được, chúng ta sẽ chăm sóc nó thay đệ. Giờ không còn sớm, ta và đệ qua bên kia thôi? Thực Định nhỏ như lòng bàn tay, gây rối như vậy ai cũng sẽ mất mặt.

Đậu Thế Anh vuốt tóc con gái, dặn dò nàng mấy câu ngoan ngoãn, sau đó cùng nhị bá mẫu về Tây Đậu.

Nhị thái phu nhân lại cẩn thận hỏi lục bá mẫu định sắp xếp Đậu Chiêu thế nào rồi mới chịu cho các nàng rời đi.

Lục bá mẫu đưa nàng đến chỗ đại bá mẫu vấn an.

Bà và nhị thái phu nhân đều là góa phụ, bà ở ngay sát viện của nhị thái phu nhân.

Khu nhà tĩnh lặng, rèm xanh biết, đồ gỗ sơn đen, bóng tùng phủ che đi ánh sáng bên ngoài, gương mặt tiều tụy của đại bá mẫu trắng bệch như tuyết.

Đậu Chiêu nhớ lại vẻ cười nói thoải mái xưa kia của bà, rất thương cảm.

Đại bá mẫu mỉm cười bế Đậu Chiêu vào lòng, để nha hoàn bưng dưa và trái cây vào cho Đậu Chiêu:

–      Lúc nào rảnh thì đến chơi với đại bá mẫu nhé.

Đậu Chiêu cười nhận lời.

Lục bá mẫu và đại bá mẫu nói chuyện phiếm đôi câu rồi lại bế Đậu Chiêu chào từ biệt đại bá mẫu.

Ra khỏi cửa, ánh mặt trời bên ngoài rực rỡ, tiếng ve râm ran, chẳng hiểu sao Đậu Chiêu lại khẽ thở phào.

Lục bá mẫu dịu dàng hỏi nàng:

–      Có mệt không?

Đậu Chiêu lắc đầu.

Lục bá mẫu cười nói:

–      Được rồi, chúng ta đi vấn an tam bá mẫu con đi.

Lại dỗ dành nàng:

–      Thỉnh an tam bá mẫu rồi chúng ta quay về ăn dưa hấu mát được không?

Đậu Chiêu cười gật đầu.

Tam bá mẫu và lục bá mẫu ở sát bên nhau, lúc các nàng đi vào thì tam bá mẫu đang dạy dỗ ngũ đường huynh Đậu Phồn Xương vừa qua tuổi 20:

–      …. Con có thể so sánh với Khải Tuấn? Nó có thể hỏi vặn tiên sinh, còn con, con chỉ có bị tiên sinh hỏi vặn mà thôi…

Hắn là con trưởng của tam bá mẫu, trước khi Đậu Phồn Xương sinh ra, tam bá mẫu sinh được ba nữ nhi.

Thấy Kỷ thị và Đậu Chiêu đi vào, đương nhiên không thể dạy dỗ tiếp được.

Đậu Phồn Xương xấu hổ cười chào Kỷ thị và Đậu Chiêu rồi giận dữ bỏ đi.

Tam bá mẫu ôm trán, sai nha hoàn bưng trà bánh lên, sau đó oán thán với lục bá mẫu:

–      Cũng chẳng biết đắc tội với thần tiên phương nào, khó lắm mới sinh được hai đứa con trai, hai mươi tuổi đầu rồi còn không hiểu chuyện, ngày nào cũng chỉ biết chơi. Đứa nhỏ thì thông minh, nhưng không chỉ thích đọc sách mà còn coi việc học như lấy mạng nó vậy…

Trong trí nhớ của Đậu Chiêu, hai người con trai của tam bá phụ không mấy giỏi giang trên con đường học hành.

Đậu Phồn Xương đỗ tú tài rồi vẫn luôn học hành, thi rồi trượt. Đậu Hoa Xương đến 30 tuổi thì buôn bán đồ cổ, Đậu Chiêu còn từng giới thiệu cho hắn vài người khách quan trọng.

Lục bá mẫu an ủi tam bá mẫu:

–      Nó còn nhỏ tuổi, tính tình chưa ổn định, lấy vợ thì được rồi.

Đậu Phồn Xương đã đính hôn với biểu muội của mình, hôn lễ sẽ tiến hành vào tháng ba năm sau.

Tam bá mẫu thở dài:

–      Chỉ hy vọng như thế!

Lục bá mẫu lại bế Đậu Chiêu cáo từ mà về.

Tam bá mẫu tiễn các nàng ra cửa, ngẩng đầu lại thấy tam bá phụ vội vã quay về.

–      Thọ Cô đến đây!

Từ xa hắn đã cười, chắp tay với lục bá mẫu:

–      Lục đệ muội.

Lại nói:

–      Ta có chuyện quan trọng phải gặp mẫu thân, buổi tối mọi người đến đây ăn cơm đi? Xem như mở tiệc chào đón Thọ Cô.

Tam bá mẫu vội nói:

–      Đúng thế, đúng thế! Mọi người qua chỗ chúng ta dùng bữa tối đi!

Đông Đậu vốn là chi thứ hai ở cùng nhau, ngoài những ngày lễ, bình thường nhà nào ăn ở nhà nấy.

Bọn họ mời Đậu Chiêu nên Kỷ thị cũng không khách khí, cười nhận lời rồi bế Đậu Chiêu về phòng.

Nhũ mẫu của Kỷ thị là Vương thị đã thu xếp ổn thỏa cho các nha hoàn của Đậu Chiêu. Thấy Đậu Chiêu phơi nắng mặt đỏ bừng, gọi Thỏa Nương đến cùng hầu hạ Đậu Chiêu tắm nước ấm, lại bôi phấn long não cho Đậu Chiêu, đổi áo ngắn màu trắng, đeo vòng bạc cho nàng rồi mới dẫn nàng đến gặp Kỷ thị.

Kỷ thị cũng đã tắm rửa, thay xiêm y, hai nha hoàn đang ở hai bên quạt mát cho nàng.

Nàng bế Đậu Chiêu lên nhìn một lượt, cười khanh khách gật đầu, bế Đậu Chiêu lên sập:

–      Thế này mới giống một cô nương chứ!

Tiện tay cầm quạt lên quạt cho Đậu Chiêu, lại dặn dò Vương ma ma:

–      Hôm nay chúng ta qua bên tam bá ăn cơm, nếu lục gia về thì bảo chàng đến chỗ tam bá. Nếu về muộn thì các ngươi tự nấu cơm tối cho lục gia.

Đậu Chiêu đoán Lục bá phụ chắc chắn là đã đến nhà nàng cùng phụ thân.

Vương ma ma cười đáp ứng.

Có một nha hoàn mắt đào má hạnh đi đến.

Vương ma ma nhìn thấy, lập tức dẫn các nha hoàn trong phòng đi ra.

Nha hoàn kia đón lấy chiếc quạt trong tay lục bá mẫu, quạt giúp Đậu Chiêu, khẽ nói với lục bá mẫu:

–      Tam gia nhận được thư của ngũ gia, nói là Trần Quý Chu bị bắt về hưu, các lão đề cử Hà Văn Đạo chủ trì kì thi hội lần này. Lúc Ngũ lão gia ở Lại bộ thị lang từng được Tằng các lão coi trọng. Thái phu nhân nghe xong, lập tức cho người truyền tin qua cho lão thái gia bên Tây phủ. Lúc ta đến, người truyền tin vừa mới ra ngoài.

Lục bá mẫu ừ một tiếng.

Nha hoàn ra ngoài vén rèm, Vương ma ma và các nha hoàn hầu hạ nối đuôi nhau đi vào, phải làm gì thì làm tiếp, nếu không phải nha hoàn kia vẫn đang quạt cho Đậu Chiêu thì Đậu Chiêu còn tưởng rằng vừa rồi là mình nằm mơ!

Lục bá mẫu đúng là cao thủ thâm tàng bất lộ!

Đậu Chiêu xấu hổ.

Không nhịn được lại nhớ đến những lời vừa nghe được.

Tằng Di Phân bức Trần Quý Chu đi, mà Ngũ bá phụ lại được Tằng Di Phân coi trọng, đây là chuyện tốt mà! Vì sao nhị thái phu nhân vừa nghe tin này đã vội kêu tổ phụ đến?

Nàng nghĩ mãi cũng không hiểu được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.