Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 77
Cập nhật lúc: 05/04/2026 12:01
Ánh trăng sáng ngời mà cô đơn treo trên trời cao, ánh sáng bàng bạc rải xuống nhân gian, khắp đình viện đều là bóng cây loang lổ.
Kỷ thị ngồi gần lò sưởi ở đầu giường, bên cửa sổ, nhìn Đậu Chiêu đang ngủ, lặng lẽ thở dài:
– Đứa bé này trông thật xinh đẹp, đáng yêu!
Lúc nói chuyện, thuận tay vuốt tóc Đậu Chiêu ra sau mang tai cho nàng.
Rời khỏi phòng tam gia Đậu Thế Bảng, nàng lại đưa Đậu Chiêu đi chào hỏi đám cháu dâu trong nhà. Lúc về đã là đêm khuya thanh vắng, rửa mặt chải đầu một hồi, Đậu Chiêu vừa nằm xuống giường đã ngủ thiếp đi.
Vương ma ma ngồi bên giường quạt cho Đậu Chiêu, nghe lời này xong không khỏi nhìn về phía Đậu Chiêu.
Phòng không thắp đèn, dưới ánh trăng, làn da Đậu Chiêu trắng ngần, đôi môi nhỏ nhắn hồng hồng hơi cong lên như đang mỉm cười, có lẽ là gặp giấc mộng đẹp khiến cho người ta nhìn đã thấy mềm lòng.
– Đúng vậy! Sao thất phu nhân có thể bỏ lại tứ tiểu thư, cứ thế mà đi được!
Vương ma ma kìm lòng không đậu nói.
Kỷ thị không đáp. Vương ma ma lại nói tiếp:
– Nói đến nói đi, đều là Vương di nương không tốt. Rõ ràng là cố nhân mà còn dây dưa vào thất gia, thế này bảo thất phu nhân phải giấu mặt đi đâu? Không trách thất phu nhân muốn tự t.ử.
– Cũng không phải vì thể diện mà nàng tự t.ử đâu.
Kỷ thị nghe vậy, buồn bã đáp:
– Là vì nàng quá coi trọng thất thúc. Cho dù không phải là Vương di nương, đổi lại là nữ t.ử khác, cho dù là kỹ nữ đê tiện, chỉ cần thất thúc thích người ta thì với nàng đều là chuyện lớn như thể trời sụp đất nứt, thà c.h.ế.t cũng không muốn nhìn. Cũng không nghĩ, nàng đi rồi thì đứa nhỏ phải làm sao? Huynh đệ nhà mẹ đẻ nàng phải làm sao? Nàng như vậy quả thực chính là mình đau kẻ thù sướng, haiz, ta cũng không biết nên nói gì nữa! Nếu nàng có mẫu thân giúp nàng quyết định hoặc có người tâm sự cùng thì chuyện có lẽ sẽ không đi đến nước này. “Không cưới con gái mất mẹ” cũng không phải là không có lý. Chỉ khổ cho Thọ Cô, sau này vất vả rồi.
Vương ma ma không cho là đúng:
– Không phải tứ tiểu thư đã đính hôn với thế t.ử của phủ Tế Ninh hầu rồi sao?
– Chẳng qua là nói miệng mà thôi. Nếu Ngụy gia thực sự coi trọng việc hôn nhân này thì lúc Cốc Thu mất đã không phái một quản sự nho nhỏ đến đây.
Vương ma ma có chút lo lắng thay Đậu Chiêu.
– Chúng ta đừng nên bàn chuyện này nữa, bên mẹ chồng ta đã xong chưa? Kỷ thị nói.
Nàng đã dặn từ trước, bên nhị thái phu nhân tan chuyện thì lập tức báo lại cho nàng.
Vương ma ma vội đứng dậy nói:
– Để ta qua xem!
Kỷ thị vuốt cằm, nhận lấy quạt của Vương ma ma quạt cho Đậu Chiêu.
Vương ma ma đi dò la tin trở về báo:
– Còn chưa bàn chuyện xong đâu.
Kỷ thị cau mày, có chút bất an.
Vương ma ma do dự nói:
– Nhưng đã… xảy ra chuyện gì?
Kỷ thị nhẹ giọng nói:
– Chỉ sợ mẫu thân và lão thái gia Tây phủ lại tranh chấp về chuyện hôn sự của thất thúc!
Vương ma ma sửng sốt.
Đậu Chiêu đang ngủ hơi trở mình.
Kỷ thị nhẹ nhàng vỗ vỗ Đậu Chiêu, thấy nàng không có động tĩnh gì thì mới thấp giọng nói:
– Tằng các lão đá Trần Quý Chu đi rồi, tiến cử Hà Văn Đạo, điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ rằng Tằng các lão đã đứng vững chân ở trong triều đình.
Giọng nói của nàng bình tĩnh, lý trí, còn lạnh lùng, trong trẻo hơn ánh trăng bên ngoài cửa sổ.
– Tằng các lão đã già, thân thể sức lực không còn bằng được trước kia, nhiều lắm là chống thêm được 5,6 năm. Đến lúc đó, ai sẽ tiếp nhận vị trí của Tằng các lão?
Giọng nói của nàng thoáng ngừng trệ:
– Nếu ta đoán không sai, Vương Hành Nghi hẳn là đã thăng chức rồi.
Vương ma ma nghĩ một hồi, đột nhiên biến sắc:
– Ý người là, Vương di nương muốn phù chính?
Giọng nói của bà run run.
Kỷ thị gật gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc mà lạnh lùng:
– Tính tình mẹ chồng ta rất biết thay đổi theo chiều gió, lần này lão thái gia đau đầu rồi.
Vương ma ma ngây người hồi lâu, vẻ khiếp sợ không thôi.
Bà lẩm bẩm:
– Sau khi Tằng các lão bị bắt về nghỉ ngơi, các môn sinh đều bị lạnh nhạt, chỉ có ngũ lão gia là tự bảo vệ được bản thân. Trước khi Tằng các lão quay lại, bọn họ đều bám vào ngũ lão gia… Giờ Vương Hành Nghi quay lại, nếu chỉ là một huyện lệnh nho nhỏ thì cũng không cần nói, nhưng trong nửa năm đã thăng quan tiến chức nhanh như vậy thì hẳn là rất được Tằng các lão coi trọng… Ngũ lão gia dù lợi hại nhưng không có thanh danh lớn như Vương Hành Nghi, cứ như vậy. Đến lúc đó không khỏi chịu thiệt rồi… Nếu phù chính Vương di nương, như vậy Vương gia đã nợ Đậu gia một món nợ ân tình, chắc chắn Vương đại nhân sẽ không tranh giành gì với Ngũ lão gia nữa, chưa biết chừng còn giúp đỡ Ngũ lão gia… Nhưng Vương di nương kia nhân phẩm quá tệ, người như vậy dù có sinh được con trai thì chỉ sợ cũng không dạy dỗ được cho nên người… thế thì Tây phủ đúng là hoàn toàn bị hủy… Lão thái gia nhất định sẽ không đồng ý…
