Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 91
Cập nhật lúc: 10/04/2026 12:01
Vương Trí Bính nặng nề gật đầu:
– Phụ thân, con hiểu rồi. Con đi gặp Triệu Duệ Phủ rồi sẽ về Thực Định.
Mà khi nhị thái phu nhân biết Đậu Đạc lén liên hệ với Vương Hành Nghi mời Vương Hành Nghi thuyết phục Triệu Tư đồng ý phù chính Vương Ánh Tuyết thì đã là mùa thu tháng 9, hoa quế tỏa hương, cúc vàng cua béo, cùng với tin này còn là tin Đậu Thế Anh, Đậu Thế Hoành cùng được đề tên bảng vàng.
Đậu phủ từ trên xuống dưới đều rất vui mừng, Đậu Đạc lại đi đổi lấy một sọt tiền đồng năm Thái Bình, phái hai quản sự đứng ở ngoài cửa, gặp ai cũng phát tiền, người trong phủ Thực Định đổ xô hết đến cửa Tây Đậu.
Kỷ thị tự tay chải đầu cho Đậu Chiêu, cài tóc bằng trân châu, thay bộ váy đỏ thẫm thêu cẩm chướng, mắt không giấu được ý cười, hỏi nàng:
– Thọ Cô vui không?
Mọi chuyện lặp lại một lần nữa, có vui đến đâu cũng bớt đi mấy phần bất ngờ.
Nhưng nàng vẫn theo phận mình, cười khanh khách đáp “Vui ạ!”, Kỷ thị thơm chụt lên má nàng một cái rồi nắm tay nàng:
– Đi, chúng ta đi đến chỗ bá tổ mẫu của con đi, cho con một bao lì xì đỏ nhé!
Đậu Chiêu cười tủm tỉm gật đầu, cùng Kỷ thị đi đến chỗ nhị thái phu nhân.
Nhưng khi hai người vừa vén rèm đi vào thì lại nghe từ trong phòng truyền đến tiếng “Loảng xoảng!”, có tiếng đổ vỡ, sau đó là nghe thấy tiếng nhị thái phu nhân giận dữ gào thét:
– Hắn làm thế là có ý gì? Sợ chúng ta hại c.h.ế.t cháu ngoại hắn? 30 tuổi, sao hắn không nói luôn cho chúng ta là bảo nàng ta cố mà sống đến 50 tuổi?
Kỷ thị biết mình đến không phải lúc, vội kéo Đậu Chiêu đi đến chỗ đại bá mẫu.
Đậu Chiêu rất ngạc nhiên không biết nhị thái phu nhân nói ai, là chuyện gì khiến bà giận dữ như vậy nhưng nàng cũng chẳng nóng vội, hẳn là lục bá mẫu sẽ nhanh ch.óng tìm hiểu được, nàng chỉ cần ở bên cạnh lục bá mẫu là biết thôi.
Nghĩ đến đây, nàng lại có chút buồn bực.
Tuổi càng lớn thì cơ hội không cần phí công tìm hiểu cũng biết sẽ giảm dần, cũng chẳng được hưởng thụ lâu nữa.
Uống trà chỗ đại bá mẫu rồi hai người quay về phòng.
Thái Lam đứng ở ngoài hành lang cũng theo vào.
Đầu tiên nàng liếc nhìn Đậu Chiêu một cái sau đó hành lễ với Kỷ thị rồi mới thấp giọng nói:
– Ngũ lão gia nói, nói là Triệu cữu gia đã đồng ý cho Vương di nương được phù chính…
– A!
Lục bá mẫu chấn động.
Đậu Chiêu cũng khẽ thở phào.
Xem ra cữu cữu cũng không phải là hạng hữu dũng vô mưu.
Chuyện này cố hết sức cũng chẳng đi đến đâu, ai thích làm thì làm, không đáng để tự đẩy mình xuống nước.
Kiếp trước, cữu cữu vì nàng mà phải trả giá rất nhiều, kiếp này, nàng tình nguyện chịu thiệt một chút chứ cũng không muốn cữu cữu đi vào vết xe đổ của kiếp trước.
Vương Ánh Tuyết muốn phù chính vậy phù chính là được.
Kiếp trước, Vương Ánh Tuyết còn có thể miễn cưỡng như vui vẻ vào cửa, kiếp này mới vào cửa được 5 tháng đã sinh con, cho dù là phù chính thì những chính thất có thân phận cũng sẽ chẳng muốn kết giao với nàng ta. Hôn sự của Đậu Minh chỉ sợ sẽ càng khó khăn hơn kiếp trước.
– Nhưng mà…
Thái Lam lại liếc nhìn Đậu Chiêu một cái:
– Triệu cữu gia có hai điều kiện. Thứ nhất là hôn sự của tứ tiểu thư, họ Vương không được nhúng ta vào. Thứ hai là một nửa tài sản của Tây Đậu sẽ trở thành của hồi môn của tứ tiểu thư, bắt đầu từ ngày Vương gia lấy được thư chấp thuận phù chính, có một quản sự chỉ lo riêng việc quản lý của hồi môn của tứ tiểu thư, nếu tứ tiểu thư sống qua 30 tuổi thì của hồi môn này do tứ tiểu thư toàn quyền xử lý, nếu tiểu thư qua đời trước 30 tuổi, có con thừa kế thì của hồi môn sẽ để cho con thừa kế, không có thì của hồi môn của tứ tiểu thư coi như là bồi thường, đưa về Triệu gia.
– Ngươi nói cái gì?
Lục bá mẫu như hít phải ngụm khí lạnh.
Thái Lam lại nhìn Đậu Chiêu rồi lặp lại một lần.
– Sao có thể như vậy? Triệu Duệ Phủ cũng dám làm thế sao?
Lục bá mẫu đau đầu. Đậu Chiêu sớm đã choáng váng.
Sợ họ Vương tùy tiện gả nàng đi nàng có thể hiểu. Nhưng chia nửa tài sản của Tây Đậu… Đừng nói là tổ phụ, chỉ sợ Đông Đậu nhị thái phu nhân cũng sẽ không đồng ý.
Khó trách nhị thái phu nhân kêu gào cái gì “50 tuổi!”
Nhưng nàng lại nhanh ch.óng tỉnh táo lại.
Đậu gia có thể đưa ra những yêu cầu đó thì vì sao cữu cữu không thể đưa điều kiện!
Cũng như yêu cầu phù chính Vương Ánh Tuyết của Đậu gia, cữu cữu đòi chia nửa tài sản làm của hồi môn cho nàng, đều là chuyện không thể tưởng tượng được. Nhưng Đậu gia đã dám làm như vậy thì có gì mà cữu cữu không nghĩ ra được?
Hét giá tận trời, tiền trao cháo múc!
Có cữu cữu như vậy thì mình mới có thể tự bảo vệ mình, mới không bị hai nhà Vương, Đậu ăn tươi nuốt sống!
Khóe miệng nàng không nhịn được mà cong cong lên.
Chuyện này đủ khiến cho Đậu gia các người hao tâm tổn trí chưa?
Ngón tay trắng xanh của Kỷ thị day trán nàng:
– Nha đầu ngốc, còn cười! Con có biết cữu cữu con đã làm gì không?
