Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 92
Cập nhật lúc: 10/04/2026 12:01
Nàng thở dài:
– Cữu cữu con bỏ qua cơ hội thăng quan phát tài, toàn tâm toàn ý chỉ mong con được bình an, được gả cho lang quân như ý, về sau con phải hiếu thuận với cữu cữu con biết chưa?
Đậu Chiêu gật đầu, ngọt ngào nói:
– Lớn lên con cũng sẽ hiếu thuận với lục bá mẫu!
Nàng nói rất thật lòng.
Kiếp trước, nếu không được lục bá mẫu dạy dỗ trước khi xuất giá thì chắc chắn nàng còn phải chịu rất nhiều khổ sở. Chỉ tiếc kiếp trước, trong mắt nàng, lục bá mẫu là người ôn hòa, lễ nghĩa nhưng lại luôn rất xa cách, lãnh đạm. Nàng không muốn đem mặt nóng đi dán vào cái mặt lạnh của người ta, tự hạ thấp mình nên quan hệ của hai người chỉ dừng lại ở mức độ gặp nhau thì gật đầu mỉm cười mà thôi.
Kiếp này, cho dù nàng chỉ là đứa bé ngây thơ không hiểu chuyện, lục bá mẫu cũng chẳng cần nàng nhớ rõ điểm tốt của mình, không chỉ cẩn thận chăm sóc nàng mà còn giúp nàng nghĩ kế làm thế nào để sinh tồn ở Đậu gia đầy hùm sói này… Cho người cá không bằng dạy người câu cá. Phần ân tình này vĩnh viễn nàng sẽ không quên.
Lục bá mẫu sao nghĩ nhiều như vậy, nàng cười tủm tỉm nói:
– Ôi, Thọ Cô của chúng ta miệng ngọt quá đi.
Đậu Chiêu vẫn nhìn ra được sự cao hứng của lục bá mẫu.
Buổi tối, lục bá mẫu và Vương ma ma lặng lẽ nói chuyện:
– Ta vẫn lo lắng Triệu Duệ Phủ sẽ đối chọi với hai nhà Vương, Đậu, giờ xem ra là chúng ta đã coi thường Triệu Duệ phủ rồi. Tam thúc phụ lén đi tìm Vương Hành Nghi sau lưng Ngũ bá chính là muốn quẳng gánh nặng này qua cho Triệu Duệ Phủ – không phải ta không đồng ý phù chính Vương Ánh Tuyết mà là Triệu gia ở giữa làm khó. Giờ Triệu Duệ Phủ lại thoải mái đẩy gánh nặng này về – không phải là ta không đồng ý phù chính Vương Ánh Tuyết mà là Đậu gia tiếc tiền. Lần này tam bá phụ tự cầm đá ném vào chân mình rồi!
– Cũng không chỉ vậy.
Vương ma ma cười nói:
– Nghe nói lão thái gia tức giận đến đen mặt, suýt thì ngất ngay tại chỗ. Nếu không có Đậu An nhanh tay đỡ thì chỉ sợ lão thái gia đã đập đầu vào bồn hoa rồi. Nhưng thái phu nhân nhà chúng ta đập chung trà xong thì lại vui vẻ lại, còn nói chuyện với Lan Nhi nửa ngày đó.
– Hẳn là!
Kỷ thị cười nói:
– Như lời ta nói, hẳn là thái phu nhân nhà chúng ta nên nghĩ thông một chút, nên ra mặt khuyên tam thúc phụ đồng ý với điều kiện của Triệu Duệ Phủ. Dù sao bạc này không cho Thọ Cô thì cũng chẳng đến lượt Đông phủ, còn không bằng thuận nước giong thuyền. Còn có thể đè ép, khinh bỉ Vương Ánh Tuyết, không phải ngươi muốn phù chính sao? Vậy lấy ra một nửa tài sản đưa cho con gái của Triệu Cốc Thu. Nếu Vương Ánh Tuyết biết thì chỉ sợ đêm nay sẽ xé nát chăn gối đó.
Chuyện gì một khi liên quan đến lợi ích của chính mình thì tin tức sẽ như mọc thêm cánh mà bay, có quản cũng không quản được nó bay loạn khắp nơi.
Chỉ chưa đầy một đêm mà từ trên xuống dưới Đậu gia đều đã hay chuyện này.
Có người ngầm mắng Vương Ánh Tuyết là cái mầm tai họa, có người chỉ trích suy nghĩ kì lạ của Triệu Tư, có người toan tính lợi ích của mình, còn có người xem diễn chẳng sợ đài cao, chờ chuyện hay. Cũng mặt kệ là tâm tình gì, ai cũng không muốn là người đầu tiên ra mặt. Nhất thời, Đông Đậu vốn luôn náo nhiệt đột nhiên lại yên tĩnh lại, trong vườn ngoài mấy nha hoàn thô lậu, các ma ma đi lại bên ngoài thì người trong các phòng chẳng biết trốn đi đâu.
Đậu Chiêu có chút vui sướng khi thấy người gặp họa, Kỷ thị lại dẫn nàng đến Tây phủ.
– Tổ phụ con bị bệnh.
Lúc thay quần áo cho nàng, Kỷ thị nói:
– Chúng ta đi thăm tổ phụ con.
Trước mặt Triệu gia thì làm bộ giờ Vương gia thế lực lớn không muốn phù chính Vương Ánh Tuyết thì cũng chẳng còn cách nào, trước mặt Vương gia thì lại tỏ vẻ tuy ta không hài lòng với Vương Ánh Tuyết nhưng chuyện đã đến nước này, vì thể diện của hai nhà, ta sẽ nghĩ cách cho Vương Ánh Tuyết phù chính. Muốn lấy lòng cả hai bên, mọi việc được thuận lợi, cuối cùng thành khó xử, tiến thoái lưỡng nan.
Sợ là bệnh cấp tính rồi.
Nàng vừa mắng thầm vừa cùng Kỷ thị đi vào Hạc Thọ đường.
Đậu Đạc đội khăn màu xanh nằm trên giường, sắc mặt rất tệ, Đinh di thái thái hầu hạ ở bên. Nghe nói Đậu Chiêu đến thăm, ông cũng chẳng buồn mở mắt.
Sắc mặt Đinh di thái thái khá ngượng ngùng.
Kỷ thị rót trà ý bảo Đậu Chiêu bưng đến cho tổ phụ.
Đậu Đạc ừ à rồi xoay người đi.
Đậu Chiêu bưng chung trà, chớp mắt quay đầu nhìn Kỷ thị.
Kỷ thị nhăn mày, tiến lên ôm bả vai Đậu Chiêu, cười an ủi nàng:
– Tổ phụ bị bệnh, tinh thần không tốt, con đặt chung trà lên bàn nhỏ là được rồi.
Đậu Chiêu nghe lời, cẩn thận đặt chung trà lên đó.
Đậu Đạc vẫn hờ hững.
Kỷ thị nói với Đinh di thái thái:
– Nếu tam thúc phụ ngủ rồi thì chúng ta sẽ không quấy rầy, chúng ta về trước. Ngày mai lại qua thăm.
Sau đó khách khí chào hỏi Đinh di thái thái rồi nắm tay Đậu Chiêu đi ra ngoài.
Trên đường đi, Đậu Chiêu thấy bóng Bàng thị loáng qua giữa những gốc cây.
Nàng làm bộ như không biết, đi lên xe ngựa.
Bàng thị vội vã chạy về Tê Hà viện.
