Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 93
Cập nhật lúc: 10/04/2026 12:01
Vương Ánh Tuyết gầy tọp đi, thần sắc bất mãn, đang làm quần áo mùa thu cho Đậu Minh.
Ca ca đến rồi lại đi, nói một số chuyện nàng không ngờ tới.
Sở dĩ đến giờ nàng vẫn còn có thể bình yên vô sự ở lại Tê Hà viện, nói trắng ra chỉ là vì phụ thân đã lại quay về, nhà mẹ đẻ của nàng có quyền thế mà thôi.
Nếu phụ thân vì chuyện của nàng mà bị liên lụy… Vương Ánh Tuyết không dám nghĩ tiếp nữa.
Nhưng nếu cứ thế này đưa Đậu Minh về Vương gia thì sau này phải sống thế nào?
Vừa nghĩ đến Đậu Thế Anh dịu dàng chu đáo thì lòng lại đau như cắt, chỉ mong ngóng ngày qua ngày… nếu có thể đợi được Đậu Thế Anh trở về thì không gì có thể tốt hơn.
Thấy Bàng thị đi vào, nàng miễn cưỡng cười với Bàng thị:
– Nhị tẩu trông vội vã như vậy, có chuyện gì sao?
Bàng thị tự rót trà rồi uống một hơi cạn sạch, sau đó mới ngồi bên cạnh nàng, thấp giọng nói:
– Ta vừa mới thấy Đậu Chiêu!
Vương Ánh Tuyết không khỏi a một tiếng, vội ngồi thẳng dậy.
Đêm qua các nàng đã nghe điều kiện của Triệu Tư, Vương Ánh Tuyết cảm thấy Triệu Tư điên rồi nhưng mắt Bàng thị lại sáng bừng lên, cả tối như mất hồn vía. Bàng thị cười nói:
– Muội đừng vội. Xem ra là Đậu Chiêu theo lục phu nhân đến thăm Đậu lão gia bệnh.
Nàng ta nói xong lại tặc lưỡi hai tiếng:
– Muội nghĩ mà xem, Đậu Chiêu thật xinh đẹp, chỉ riêng đôi giày thêu dưới chân đính ngọc trai cũng trị giá mười mấy lạng bạc đó. Đậu gia bọn họ đúng là có tiền.
Vương Ánh Tuyết rất không thích người chị dâu hay lấy vàng bạc ra để đo đếm, luận tốt xấu này.
Nhưng khó mà nói lại được nàng.
Mấy ngày nay, chuyện của nàng đều nhờ có nhị tẩu giúp đỡ, nàng cũng không tiện vì chút việc nhỏ mà xích mích với nhị tẩu được.
– Ánh Tuyết, muội đã quyết định chưa?
Bàng thị thấy Vương Ánh Tuyết không nói một lời thì hơi cười thầm, vừa muốn làm kỹ nữ lại còn đòi lập đền thờ, làm gì có chuyện tốt như vậy.
– Muội cũng đừng bảo ta là chị dâu mà không nhắc nhở muội. Không có thư đồng ý của Triệu gia thì bất luận thế nào phụ thân cũng không đồng ý để muội ở lại Đậu gia thế này, muội cũng không muốn ca ca, tẩu t.ử cùng các cháu của muội vì muội mà không thể ngẩng cao đầu chứ? Muội phù chính, tốt xấu gì cũng còn một nưa gia tài, nếu quay về thì chẳng còn liên quan một chút gì đến Đậu gia nữa đâu.
– Tự muội cũng có thể nuôi sống được mình.
Vương Ánh Tuyết tức giận nói:
– Chỉ là muội thấy Đậu lão gia chắc chắn sẽ không đồng ý chuyện này…
– Đó là chuyện về sau.
Bàng thị chèn ép Vương Ánh Tuyết:
– Muội nói xem muội có muốn phù chính không?
Vương Ánh Tuyết cúi đầu không nói gì.
– Đúng là ta đọc sách rồi lo lắng thay cho người xưa rồi! Là ta xen vào việc của người khác, ta sẽ về Nam Oa ngay, chuyện của muội ta cũng không quản nữa!
Vương Ánh Tuyết vội nắm tay áo Bàng thị. Bàng thị nhíu mày rồi cười rộ lên.
※※※※※
Đậu Chiêu và Kỷ thị vừa xuống xe ngựa thì đã thấy Thái Lam vội vã đi tới. Nàng cung kính hành lễ rồi nhỏ giọng nói:
– Lục phu nhân! Ngũ gia và lục gia, thất gia đã về rồi.
Đậu Chiêu và Kỷ thị đều rung động, thần sắc Kỷ thị trở nên nghiêm túc:
– Biết vì sao ba vị cùng về như vậy không?
– Không biết. Chỉ nghe nói là ngũ gia xin nghỉ vài ngày rồi cùng lục gia, thất gia trở về.
Thái Lam lắc đầu rồi lại nói:
– Thất gia đã về phủ, lục gia vừa mới bị thái phu nhân gọi qua, thái phu nhân còn dặn, nếu người về thì lập tức qua đó.
Kỷ thị thoáng trầm tư rồi hỏi:
– Ngoài ta ra và lục gia thì còn ai nữa?
– Còn có tam gia và tam phu nhân!
Kỷ thị lại suy tư một hồi rồi nói:
– Ta biết rồi.
Giao Đậu Chiêu lại cho Thỏa Nương và Thái Thục:
– Các ngươi chăm sóc Thọ Cô cho cẩn thận, chờ ta về sẽ đưa Thọ Cô về phủ.
Hai người đều đáp lời rồi bế Đậu Chiêu về phòng Kỷ thị, Kỷ thị thì dẫn Thái Lam đến chỗ thái phu nhân.
Sân của thái phu nhân lặng yên không một tiếng động, các nha hoàn, ma ma đều nín thở đứng ở trong sân.
Thấy Kỷ thị, Liễu ma ma đứng ở bậc thang vội tiến lên đón. Vừa cười đưa Kỷ thị vào phòng vừa nhỏ giọng như muỗi kêu:
– Ngũ gia vừa về đã đến đây nói chuyện với thái phu nhân của nửa ngày, lúc ra thì cho mời mấy vị đến đây.
Kỷ thị thấy còn hai bước nữa thì đã vào phòng nên nhìn Liễu ma ma ra dấu, để Liễu ma ma vén rèm rồi đi vào.
Mọi người sớm đã ngồi vào chỗ của mình chờ nàng đến.
Kỷ thị bước lên hành lễ với mọi người. Nhị thái phu nhân cười nói:
– Không cần đa lễ, cũng không có người ngoài.
