Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 96
Cập nhật lúc: 13/04/2026 22:10
Nhị phu nhân thầm thở dài, lại nghe đại phu nhân cười nói:
– Tứ thúc và ta cùng chung một suy nghĩ rồi, ta thấy cứ làm theo lời tứ thúc là hay nhất, đây cũng không phải là chuyện của riêng ai, nó liên quan đến tiền đồ của ngũ đệ và sự hưng suy của Đậu gia.
– Lúc trước đệ không lấy thư của tứ ca ra là vì sợ hai vị đại tẩu hiểu lầm.
Đậu Thế Xu nghe vậy thì vội cười nói:
– Chuyện này nói thế nào thì nói, vẫn là đệ không xử lý tốt nên mới thành ra thế này. Ý tốt của hai vị đại tẩu đệ xin nhận. Việc này nếu đã là đệ quyết định thì để đệ chịu trách nhiệm đi? Cũng không thể kéo mọi người xuống nước được.
Nhị phu nhân còn định nói gì thêm thì nhị thái phu nhân đã cười nói:
– Chuyện này nó đã thương lượng với ta, ta cũng đồng ý rồi. Các ngươi không cần bàn cãi nữa, cứ quyết định thế đi.
Nhị thái phu nhân vỗ bàn, sai Liễu ma ma:
– Ngươi đi nói với Đậu quản gia đi, bảo hắn mời lão thái gia Tây phủ qua đây, nói ta có chuyện quan trọng muốn thương lượng với ông ấy.
Lại nói với Đậu Thế Bảng:
– Con luôn quản việc hai nhà, mấy hôm nay bớt thời gian ghi lại sổ sách, đợi đến khi người của Triệu gia tới thì cũng tiện thương lượng xem tài sản nào sẽ đưa đến tay Thọ Cô.
Đậu Thế Bảng vội đứng dậy kính cẩn đáp vâng.
Tiểu nha hoàn đến báo cho Kỷ thị biết nhìn thế này sao còn dám chạy vào, chỉ về nói không có cách nào đến chỗ lục phu nhân được. Thái Thục chỉ đành dỗ dành Đậu Chiêu không ngừng.
Vừa vặn Liễu ma ma đi ra truyền lời, thấy thế thì không khỏi cười nói:
– Có chuyện gì vậy?
Thái Thục kể lại cho Liễu ma ma nghe.
Liễu ma ma là lão nô của nhị thái phu nhân, cũng chính là theo Đậu Thế Xu. Cũng muốn cho nàng mấy phần mặt mũi. Nếu là bình thường quan tâm hỏi qua vài câu là được rồi chứ quyết sẽ không ôm việc vào người. Có thể tưởng tượng vừa rồi mọi chuyện xảy ra trong đại sảnh, dựa vào sự hiểu biết của bà với ngũ gia, chỉ cần là chuyện Đậu ngũ gia muốn làm thì sẽ không có gì là không làm được. Giờ vị trí của tứ tiểu thư Tây phủ trong cảm nhận của bà đột nhiên tăng vọt, đến mức độ khiến người ta không thể không coi trọng.
Bà không khỏi cười nói:
– Ta phụng mệnh của thái phu nhân, đang định mời Đậu quản gia đến Tây phủ một chuyến, không bằng để Đậu quản gia đưa các người qua, chỉ cần nhắn lại cho lục phu nhân một tiếng là được. Cốt nhục chí thân, có chuyện không nhớ mong. Cũng không trách tứ tiểu thư nhất định muốn về.
Có lời của Liễu ma ma, lá gan của Thái Thục cũng to lên, dặn dò tiểu nha hoàn bên cạnh vài câu rồi cùng Thỏa Nương đưa Đậu Chiêu về Tây phủ.
Cao Thăng đang sai mọi người chuyển hòm xiểng của Đậu Thế Anh vào.
Thấy Đậu Chiêu đã về thì vội bước lên hành lễ. Đậu Chiêu hỏi hắn:
– Phụ thân ta đâu?
Cao Thăng cười nói:
– Thất gia đến Tê Hà viện.
Đậu Chiêu định chạy đi nhưng nghĩ lại, lại bảo Hải Đường ở lại với Thái Thục, mình dẫn Thỏa Nương đi đến Tê Hà viện.
Từ xa đã thấy Bàng thị đang vênh váo sai bảo nha hoàn bưng trà rót nước.
Đậu Chiêu đi đường vòng vào thư phòng của Đậu Thế Anh.
Cửa ngách hậu viện của Tê Hà viện đối diện với thư phòng của Đậu Thế Anh.
Cửa ngách khép hờ không có ai trông coi.
Nàng đi thẳng vào Tê Hà viện.
Hậu viện của Tê Hà viện có mấy cây mộc lan, lúc hoa nở rực rỡ như gấm lụa nên mới gọi đây là Tê Hà viện.
Đậu Chiêu trốn ở phía sau nghe phụ thân và Vương Ánh Tuyết nói chuyện:
– … Ta chỉ là một nam t.ử bình thường, ích kỉ nghĩ chút khoái hoạt, muốn quên hết chuyện lúc trước…
Người nói là phụ thân:
– Nhưng mỗi khi ta nhìn thấy nàng, ta sẽ nhớ tới Cốc Thu c.h.ế.t thế nào, lòng như có d.a.o đ.â.m, vô cùng khó chịu… Ánh Tuyết, chúng ta tự bắt đầu lại cuộc sống của mình đi!
Vương Ánh Tuyết sửng sốt:
– Chàng… chàng có ý gì?
– Ánh Tuyết, chẳng lẽ nàng còn không rõ?
Đậu Thế Anh nhìn Vương Ánh Tuyết, thần sắc phức tạp, lẩm bẩm:
– Nếu chúng ta ở bên nhau, ngoài danh phận ra, những thứ khác ta không thể cho nàng…
Đậu Chiêu ở phòng bên giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cái gì gọi là bắt đầu một lần nữa?
Cái gì là ngoài danh phận những cái khác không thể cho?
Một nữ nhân, đồng ý cho nàng danh phận thì còn có gì quan trọng hơn!
Nàng rốt cuộc không nghe thêm được nữa, thở phì phì đi ra khỏi Tê Hà viện.
Bàng thị như con thằn lằn đang dán tai vào cửa sổ nghe lén, nha hoàn của nàng ở bên canh chừng.
Đám ma ma, nha hoàn của Đậu gia đều đứng bên hành lang, thần sắc mang theo mấy phần khinh bỉ.
Đậu Chiêu lẳng lặng đứng đó cười cười nhìn Bàng thị.
Nha hoàn của Bàng thị đột nhiên phát hiện ra Đậu Chiêu.
Mặt nàng ta đỏ bừng, vội kéo áo Bàng thị:
– Nhị phu nhân, nhị phu nhân…
– Đừng làm ầm… Ngươi vừa nói ta lại không nghe được gì rồi.
Bàng thị mất kiên nhẫn.
– Không phải…
Dưới ánh mắt của Đậu Chiêu, nha hoàn kia hoảng hốt đến độ sắp khóc:
– Là tứ tiểu thư, tứ tiểu thư Đậu gia đến đây…
– Ai?
Bàng thị quay đầu, vừa liếc mắt đã thấy Đậu Chiêu đứng cách đó không xa.
– À, thì ra là tứ tiểu thư sao?
Nàng ta như thể không có chuyện gì, vỗ vỗ vạt áo, sửa sang lại mái tóc rồi cười nói:
– Tứ tiểu thư, sao tiểu thư lại đến đây? Là ai đưa tiểu thư đến?
