Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 97
Cập nhật lúc: 13/04/2026 22:10
Kiếp trước, kiếp này, Đậu Chiêu đều rất bội phục sự trấn định của Bàng thị.
Người trong phòng nghe được tiếng động thì chạy ra.
– Thọ Cô?
Đậu Thế Anh cứng họng nhìn con gái:
– Sao con lại ở đây? Không phải con đang ở chỗ lục bá mẫu sao? Ai đưa con về?
Vừa nói vừa nhìn quanh, thấy Thỏa Nương thì trầm mặt lại, đang định mở miệng dạy dỗ thì Đậu Chiêu đã nói:
– Là Thái Thục đưa con về.
Nói xong nàng xoay người đi ra ngoài:
– Lát nữa con còn phải theo xe Đậu quản gia về nữa!
Nơi này, một khắc nàng cũng không muốn ở lại.
– Con chờ chút đã!
Đậu Thế Anh đuổi theo con gái:
– Ta và con đi vấn an tổ phụ…
Vương Ánh Tuyết đi theo ra, đứng ở bậc thang nhìn bóng dáng hai cha con họ Đậu càng lúc càng xa, dần dần biến mất trong tầm mắt của mình.
Đậu Chiêu ngồi xe nhà mình về Đông Đậu.
Trên xe, Đậu Đạc hỏi con:
– Nguyên Cát đã nói gì với con?
Vừa rồi Đậu quản gia ở đó, ông không tiện hỏi nhiều, chỉ biết là Đậu Thế Xu đã trở lại, hơn nữa đoán phân nửa là vì điều kiện của Triệu gia mà về. Nhưng ông không nghĩ ra Đậu Thế Xu về thì có ích lợi gì. Triệu gia đưa ra điều kiện như vậy, rõ ràng chính là muốn làm khó ông, đổ trách nhiệm lên đầu ông. Triệu Duệ Phủ không lấy được nửa tài sản của Tây Đậu thì sẽ quyết không viết thư đồng ý, Triệu Duệ Phủ quyết không thể vì mấy lời nói của Đậu Thế Xu mà buông tay, ông cũng sẽ không vì vài câu nói của Đậu Thế Xu mà đồng ý đem một nửa tài sản cho Đậu Chiêu, Vương gia càng sẽ không thể để Vương Ánh Tuyết ở lại Đậu gia nếu không có thư đồng ý của Triệu gia.
Ông nghĩ, kết quả nào cũng rất tệ!
Đậu Thế Anh nói thẳng:
– Ngũ ca đã kể hết chuyện xảy ra gần đây cho con nghe.
Cũng chỉ nói vậy chứ không thêm gì, đợi hồi lâu sau ông đành phải nói:
– Vậy Nguyên Cát nói thế nào với con?
– Ngũ ca nói, yêu cầu của cữu huynh hợp tình nhưng không hợp lý. Nhưng Cốc Thu xảy ra chuyện như vậy, cữu huynh tức giận khó tiêu, yêu cầu Đậu gia bồi thường Thọ Cô, đổi lại làm chúng ta thì chỉ sợ sẽ còn quá đáng hơn. Nếu không phải vừa khéo Vương đại nhân về làm tuần phủ Cam Túc, ba nhà chúng ta hoàn toàn có thể ngồi xuống bàn bạc, thậm chí là hoàn toàn có thể không đồng ý yêu cầu của cữu huynh thì Vương đại nhân cũng có thể hiểu. Nhưng giờ không đúng thời cơ, Triệu gia thì không sao nhưng đại sự trong triều lại không thể chờ. Nếu Vương đại nhân bị buộc tội, chỉ sợ cũng không còn người uy vọng và quyết đoán như vậy xử lý chuyện thành Mã. Hoàng thượng muốn an ổn Tây Bắc cũng khó, Tăng đại nhân chỉ sợ sẽ lại bị bắt nghỉ hưu. Ngũ ca bảo con khuyên phụ thân nên suy nghĩ vì đại cục, xin người cân nhắc.
Đậu Chiêu bĩu môi.
Kiếp trước, Vương Hành Nghi cuối cùng cũng vẫn mở được thành Mã đấy thôi.
Triều đình không cho chẳng lẽ đám tổng binh không có cách nào? Đám đô đốc, quan binh ở đó sẽ ăn gì? Uống gì?
Nói gì thì nói, thành Mã khó cấm là vì thành Mã là nơi tập trung toàn bộ võ tướng, đây cũng là nguyên nhân vì sao Vương Hành Nghi tán thành việc mở thành Mã. Mà Thạch Thụy Lan ngang ngược, đám ngự sử mãi không thể hạ đổ được hắn cũng là vì nguyên nhân này. Giờ đã không phải là vấn đề mở thành Mã hay không nữa mà là mâu thuẫn giữa quan văn và tướng võ trong triều. Cuối cùng Đậu Khải Tuấn tham gia lật đổ Thạch Thụy Lan, còn giúp tân hoàng đăng cơ. Quyết định nắm thành Mã trong tay mình…
Đậu Đạc cười lạnh:
– Chúng ta chẳng qua là dựa vào Đông phủ ăn cơm, đại cục? Liên quan gì đến chúng ta? Kiến thức gì đến vậy?
Vẫn còn buồn bực vì tranh chấp với thái phu nhân.
Oán trách nhưng còn chưa hết giận, lại chỉ Đậu Chiêu:
– Nếu nó là con trai, đừng nói là nửa tài sản mà có là cả tài sản thì ta cũng vui vẻ giao cho nói. Nhưng con bảo ta đem sản nghiệp tổ tông cho một nha đầu rồi để người khác lừa đi, ta thà để toàn bộ Đậu gia cũng xui xẻo cùng Tăng Di Phân.
Đậu Thế Anh ngậm miệng không nói, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc Đậu Chiêu như đang an ủi nàng đừng sợ.
Ba người im lặng suốt đường đi.
Ngũ bá phụ tự ra cửa nghênh đón.
– Tiểu thúc. Vốn hẳn là nên qua vấn an người nhưng đây không phải là việc riêng, cũng muốn nghe ý kiến của đại tẩu, nhị tẩu nên con giải quyết việc công trước rồi mới đến việc riêng. Chờ qua chuyện này, con sẽ lại đến quý phủ bồi tội với tiểu thúc, nghe tiểu thúc dạy bảo.
Ngũ bá phụ đi thẳng vào vấn đề, cười nói, ánh mắt bình thản, thái độ thành khẩn khiến tổ phụ không thể bắt bẻ gì thêm, bao nhiêu giận dữ chỉ có thể nuốt vào lòng, sắc mặt hòa hoan cùng ngũ bá phụ đi vào phòng.
Đậu Thế Anh giao con gái cho Thỏa Nương:
– Ngoan, ở đây chơi, đợi lát nữa phụ thân đến chỗ lục bá mẫu đón con.
Đậu Chiêu gật đầu, chờ tổ phụ và phụ thân vào phòng, nàng đảo qua đảo lại bên ngoài rồi tìm cơ hội lẻn vào.
Ngũ bá phụ đang nói chuyện:
– … Cho nên ta nghĩ tới nghĩ lui, của hồi môn của Thọ Cô sẽ do Đông Đậu chúng ta lo liệu!
