Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 98

Cập nhật lúc: 13/04/2026 22:11

–      Ngươi điên rồi!

Tổ phụ và phụ thân đều vô cùng kinh ngạc, nhất là tổ phụ, mặt xanh mét:

–      Ngươi có biết là đang nói gì không? Ngươi có biết một nửa gia sản của tây Đậu trị giá bao nhiêu không? Đây là sản nghiệp của tổ tông đó!

Nói xong, ông nhìn qua nhị thái phu nhân.

Nhị thái phu nhân cúi đầu uống trà, mặt không biến sắc, như thể con mình cho đi không phải là một phần tư tài sản Đậu gia mà chỉ là một cái chén trà cỏn con.

–      Con biết!

Ngũ bá phụ ôn hòa nói, thần thái ấm áp:

–      Tổ tông vất vả gây dựng sản nghiệp lớn như vậy cũng chỉ là để cho con cháu sau này sống tốt hơn đúng không? Nếu phần gia sản đó ngược lại lại thành sợi dây trói thì chúng ta bỏ qua nó cũng đâu có sao. Việc trên đời nhân đức mới là cốt lõi. Ta tin rằng, cho dù chúng ta có bỏ qua một phần tư sản nghiệp thì có ta…

Ánh mắt ông lướt qua các con cháu của dòng họ Đậu:

–      Có Lan ca nhi, Chi ca nhi, những ngày tháng sau này của chúng ta sẽ càng thịnh vượng hơn.

Đậu Chiêu không khỏi thầm gật đầu.

Lan ca nhi là đại phòng, Chi ca nhi là nhị phòng.

Vị ngũ bá phụ này của mình có thể vào nội các cũng là điều dễ hiểu, chỉ dựa vào khả năng ăn nói thế này cũng đủ để nàng phải học theo dài dài.

Nửa ngày Đậu Đạc cũng chẳng thể nói được một lời.

Đậu Thế Xu này cũng thật là dám nghĩ dám làm!

Khó trách ông tiếp nhận chuyện này. Khó trách Đậu gia có nhiều con cháu như vậy cũng chỉ có ông là làm quan đến chức vụ cao nhất!

Không chỉ cứng rắn với người mà còn cứng rắn với chính mình.

Một phần tư sản nghiệp Đông Đậu, nói không cần là không cần.

Nghĩ đến đây, Đậu Đạc không khỏi nhíu mày.

Đợi đã… Con mình phù chính thiếp, mình lại tỏ vẻ không cần tiền nhưng lại bắt các cháu lấy tiền ra giúp… lão ngũ không phải là không cần sản nghiệp tổ tiên, nó đang đè ép mình, đè ép mình một cách trắng trợn!

Nhất thời mặt Đậu Đạc đỏ lên!

Tuyệt đối ông không thể lão ngũ làm vậy!

Đậu Đạc nhìn qua mấy đứa cháu của mình.

Đại phu nhân cúi đầu, ngón tay không ngừng bấm tràng hạt.

Nhị phu nhân ngồi đoan chính ở đó, ngồi im như tượng.

Đậu Thế Bảng bình thường luôn cười nói vui vẻ hôm nay cũng ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc hiếm có.

Chỉ có Đậu Thế Hoành là ngồi đó, có vẻ có chút bất an.

Đậu Đạc hỏi Đậu Thế Hoành:

–      Con cũng đồng ý?

–      Con đồng ý.

Lục bá phụ ngồi thẳng dậy:

–      Con vốn không đồng ý phù chính Vương thị nhưng sự đã rồi, để cho Thọ Cô chút bạc phòng thân, con cảm thấy rất tốt. Cuối cùng Duệ Phủ cũng làm được chút chuyện tốt rồi.

Lục bá phụ là người không hề nói những lời hàm hồ. Đậu Đạc cười lạnh:

–      Tốt lắm, các con bỏ tiền ra cho Triệu Duệ Phủ đi! Dù sao một phân tiền ta cũng sẽ không bỏ ra.

Các ngươi muốn bức ép ta, được, ta xem các ngươi muốn làm thế nào để xuống thang.

Ai ngờ Đậu Thế Xu nghe xong lại cười dài, thở phào nhẹ nhõm, như trút được gánh nặng, vô cùng thoải mái nói:

–      Con còn sợ tiểu thúc không đồng ý… Một khi đã vậy, tam thúc, vậy phiền người đưa sổ sách qua, chúng ta cùng phân chia tài sản cho rõ ràng, cũng để tiểu thúc có tính toán riêng!

Đậu Thế Bảng lập tức mang một chồng sổ sách dày tiến vào:

–      Tiểu thúc, con cảm thấy nếu là của hồi môn cho Thọ Cô thì cần lấy điền trang và nhà cửa là chủ yếu.

Ông nói xong, tìm ra một quyển sổ, mở ra rồi đưa đến trước mặt Đậu Đạc:

–      Người xem, đây là một điền trang ở Hành Đường của Đông Đậu, có hơn hai nghìn mẫu, mỗi năm lợi tức cũng khoảng ba, bốn trăm lạng bạc, lại có điền trang ở Khúc Dương, cũng hơn 1500 mẫu, hàng năm cũng thu lợi khoảng ba, bốn trăm lạng bạc…

Tuy rằng những việc vặt này Đậu Đạc không để ý nhưng cũng không chứng tỏ rằng những sổ sách này ông không xem.

Những điền trang Đậu Thế Bảng nói đều là sản nghiệp của Đông phủ.

Chẳng lẽ bọn họ thực sự bỏ tiền ra cho Đậu Chiêu?

Trong mắt Đậu Đạc là sự hoang mang vô cùng.

Đậu Thế Xu mỉm cười nói với Đậu Thế Bảng:

–      Tam ca, việc này sau này huynh bàn với tiểu thúc cũng được. Việc cấp bách là phải viết khế ước – mọi người đều đồng ý của hồi môn của Thọ Cô là do sáu phòng chúng ta chia nhau, nói miệng không có bằng chứng, dù sao cũng phải có chứng cứ để sau này đối chiếu?

–      Xem ta này, quên mất đệ sẽ phải về kinh thành.

Ông quay qua hỏi Đậu Đạc:

–      Tiểu thúc, khế ước này người thấy ai viết là hợp?

–      Không phải nói ba phòng các ngươi chia nhau sau? Sao lại thành sáu phòng cùng chịu chung?

Đậu Đạc nói. Đậu Thế Xu cười:

–      Vốn ý của con là ba phòng chúng con chia ra nhưng đại tẩu, nhị tẩu và tứ ca lại không đồng ý, con nghĩ có mọi người cùng giúp đỡ thì sẽ tốt hơn nên đã đồng ý rồi.

Đậu Đạc toát mồ hôi.

Ông chỉ có một đứa con.

Đắc tội với nhánh bên nhị bá phụ thì không sợ, vẫn còn đại bá phụ.

Huynh đệ cũng giống như trong nội các, đều là lợi ích đặt lên đầu. Hôm nay ngươi mượn sức ta đả kích hắn thì ngày mai ta mượn sức hắn đả kích ngươi… hợp rồi lại tan, chẳng qua chỉ là chuyện thường tình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 98: Chương 98 | MonkeyD