Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 20
Cập nhật lúc: 25/03/2026 07:04
Hạng Tuấn Phong bật cười:
“Vậy thì đúng là hào phóng thật đấy.
Được rồi, cháu tự tìm chỗ mà nghỉ ngơi đi, cậu đi lo bữa trưa."
Anh đoán chừng vụ mùa này ở thôn Tiểu Yển thu hoạch tốt, hoặc là anh cả lại gửi tiền phiếu về cho chị hai rồi.
Nhưng cũng chỉ có Giang Hựu thôi, đổi lại là người khác thì chẳng dám mua đồ kiểu này đâu.
Anh vào bếp chia thịt ra, lại lấy thêm ít khoai tây, hành tây, rau xanh để vào trong chậu men:
“Tiểu Hựu, cậu ra giếng rửa rau nhé."
Giang Hựu sớm đã bê ghế từ trong phòng ra, ngồi tựa dưới hiên nghỉ ngơi, nghe vậy uể oải đáp một tiếng:
“Vâng."
Hạng Tuấn Phong nhìn bộ dạng tự đắc vui vẻ của cô, mỉm cười lắc đầu.
Nghĩ thầm con bé này từ nhỏ đã được nuông chiều lớn lên, anh còn lo chuyện lần này sẽ khiến con bé bị đả kích không nhỏ, bây giờ nhìn lại thấy dường như vẫn ổn.
Con bé con đã lớn thật rồi.
Hạng Tuấn Phong bưng chậu men ra giếng rửa rau.
Lúc này đợt người tan làm sớm nhất đã lần lượt trở về, có người nhìn thấy thịt và lòng lợn trong chậu men của anh, không nhịn được nói:
“Ái chà, kỹ thuật viên Hạng, bữa ăn của anh thịnh soạn quá nhỉ!"
Hạng Tuấn Phong mỉm cười, có chút khoe khoang nói:
“Cháu gái ngoại tới thăm mang cho đấy.
Chẳng phải đang mùa thu hoạch sao, ăn chút đồ ngon bồi bổ thể lực."
“Cũng đúng, đợt này đúng là mệt bở hơi tai."
“Vậy cháu gái anh đối xử với anh tốt quá, nhiều đồ ngon thế kia cơ mà."
Cũng chẳng có ai thực sự dừng lại buôn chuyện, hỏi han vài câu rồi đều nhanh ch.óng rời đi, vội vàng về nhà nấu cơm mà.
Hạng Tuấn Phong ngồi xổm bên giếng, chăm chú rửa rau.
Anh rửa rất kỹ, những thứ khác thì không sao, nhưng đại tràng lợn và thận lợn loại này nếu không rửa sạch một chút thì thực sự không thể ăn nổi.
Từ căn phòng bên cạnh bước ra một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ.
Người đàn ông đi tới đưa cho Hạng Tuấn Phong một điếu thu-ốc, nói:
“Đồng chí Hạng, chỗ tôi có khách tới chơi, trong nhà không có gì t.ử tế để tiếp đãi, trưa nay cho tôi sang chỗ anh ăn chực một bữa nhé, hết bao nhiêu tiền phiếu tôi sẽ đưa cho anh."
Hạng Tuấn Phong sững người.
Quả thực là quá trực tiếp luôn.
Vị này chính là phó chủ nhiệm Chu Hổ vừa từ quân đội chuyển ngành sang nông trường cách đây không lâu.
Mặc dù người ta đã tới được một thời gian, nhưng Hạng Tuấn Phong thực sự chưa tiếp xúc nhiều với anh ta, chỉ nghe người trong nông trường bàn tán sau lưng rằng đó là một người nói một là một, trong mắt không chứa được hạt cát.
Tuy nhiên người ta đã nói rõ ràng như vậy, đoán chừng khách tới đột ngột nên trong nhà thực sự không có gì để tiếp đãi, hơn nữa anh ta cũng đã nói rồi, không ăn chực không công mà có đưa tiền đưa phiếu.
Hạng Tuấn Phong do dự một chút.
Bản thân anh thì sao cũng được, nhưng không biết cô cháu gái kiêu kỳ nhà mình có bằng lòng hay không.
Nhưng anh suy nghĩ một hồi, vẫn mỉm cười gật đầu:
“Được chứ, thêm hai người ăn cơm càng thêm náo nhiệt."
Chương 12 Tần Liễm
Giang Hựu đang lim dim ngủ gật, bỗng nghe thấy tiếng Hạng Tuấn Phong vang lên ngoài cửa:
“Tiểu Hựu, nhà có khách này."
Cô còn đang ngái ngủ, vừa ngước mắt lên đã thấy hai người lần lượt bước vào cửa.
Người đi phía trước nước da ngăm đen, giữa đôi lông mày có một luồng khí sắc bén như lưỡi đao, thoạt nhìn khá hung dữ.
Người phía sau mặc một bộ quân phục màu xanh lá, dáng người thanh mảnh nhưng thẳng tắp như cây bạch dương trước trạm gác.
Đôi lông mày tuấn tú ôn nhuận nhưng lại mang theo vài phần thanh lãnh xa cách.
Giang Hựu nhìn chằm chằm người đàn ông mặc quân phục hồi lâu, chớp chớp mắt, nghi ngờ không biết mình có đang nằm mơ không.
Đây là...
Tần Liễm?
Mặc dù so với trong ký ức dường như trẻ hơn một chút, nhưng chắc chắn chính là anh.
Kiếp trước sau khi gia đình tan nát, Giang Hựu một mình phiêu bạt khắp nơi một thời gian.
Thời kỳ cải cách mở cửa mà, đâu đâu cũng có người đi ngược về xuôi tìm kiếm cơ hội, cô lẫn trong những người đó nên cũng không quá nổi bật.
Nhưng lúc đó tình hình an ninh thực sự không tốt lắm.
Cô cẩn thận hết mực, suốt ngày bôi tro trát trấu lên mặt, cũng cơ bản không tiếp xúc với ai, dọc đường tránh được không ít thiên tai nhân họa, nhưng vẫn bị một băng nhóm buôn người nhắm tới.
Đối phương sắp xếp một bà cụ trông có vẻ hiền lành nhân hậu đến tiếp cận cô.
Cô nhất thời không phòng bị, bị lừa uống một chai nước có pha thu-ốc.
Nếu không phải đúng lúc gặp được Tần Liễm thì e rằng cô đã bị bán vào tận rừng sâu núi thẳm để làm vợ cho một gã ngốc rồi.
Tất nhiên, cũng có thể còn t.h.ả.m hơn cả việc làm vợ gã ngốc.
Sau đó cũng nhờ có sự giúp đỡ của Tần Liễm mà cô mới có thể định cư ở Thượng Hải, sống những ngày tháng yên ổn.
Chỉ là không ngờ, mới được vài tháng thì Tần Liễm đã hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ.
Giang Hựu mãi lâu sau khi anh mất mới biết được tin này từ trên báo.
Trên tờ báo ố vàng đó có in bức ảnh bán thân anh mặc đồng phục.
Sau khi trọng sinh Giang Hựu từng nghĩ, đợi vài năm nữa khi cải cách mở cửa, cô sẽ tới Thượng Hải tìm Tần Liễm, không nói gì khác, chí ít cũng tìm cách nhắc nhở anh một chút, biết đâu anh cũng sẽ không đến mức ch-ết trẻ như vậy.
Nhưng cô vạn lần không ngờ tới, chưa đợi cô đi tìm thì Tần Liễm cư nhiên đã xuất hiện, kiếp trước làm gì có chuyện này cơ chứ!
Cô kinh ngạc nhìn Tần Liễm, có chút không thể tin nổi.
Hạng Tuấn Phong bước vào thấy sắc mặt Giang Hựu không được tự nhiên, tưởng rằng bà tổ tông này không vui vì anh dẫn người lạ về, vội vàng tiến lên giới thiệu:
“Tiểu Hựu, đây là đồng chí Chu Hổ, phó chủ nhiệm nông trường của cậu, còn vị này là Trung đoàn trưởng Tần Liễm, bạn chiến đấu cũ trong quân đội của anh ấy.
Chủ nhiệm Chu, Trung đoàn trưởng Tần, đây là cháu gái tôi, Giang Hựu."
Vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu với Giang Hựu:
“Cô nương của tôi ơi, đây là lãnh đạo của cậu cháu đấy, đừng có bày ra cái vẻ mặt đó nữa.”
Giang Hựu nhận được tín hiệu anh truyền đạt, suýt chút nữa muốn trợn trắng mắt với cậu út nhà mình, cô bày ra vẻ mặt đó từ bao giờ?
Cô chỉ là nhất thời quá chấn kinh thôi.
Giang Hựu chậm rãi thở ra một hơi, lấy lại bình tĩnh, gật đầu chào Chu Hổ và Tần Liễm:
“Chào Chủ nhiệm Chu, chào Trung đoàn trưởng Tần."
Chu Hổ gật đầu:
“Chào đồng chí Giang tiểu thư."
Sau đó anh trêu chọc liếc nhìn Tần Liễm một cái.
Anh là người biết tự lượng sức mình, cô bé này phản ứng lớn như vậy chắc chắn không phải vì anh rồi, đa phần là vì vị “Ngọc diện lang quân" nổi tiếng trong quân doanh bên cạnh anh đây thôi.
Đúng là đẹp trai thì đi đâu cũng được ưu ái mà, trong quân đội có đóa hoa chủ chốt của đoàn văn công đuổi theo sau, ra ngoài rồi còn có thể khiến cô bé xinh đẹp như thế này thất thái.
Tần Liễm lườm Chu Hổ một cái, khẽ ho một tiếng, cũng gật đầu:
“Đồng chí Giang, làm phiền mọi người rồi."
