Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 21
Cập nhật lúc: 25/03/2026 07:04
“Ánh mắt cô bé nhìn anh thực sự có chút kỳ lạ, giống như quen biết anh vậy.”
Nhưng Tần Liễm rất chắc chắn rằng trước đây anh chưa từng gặp đối phương.
Hạng Tuấn Phong lăng xăng bê hai chiếc ghế ra, lại rót hai ly nước, rồi kéo Giang Hựu vào bếp:
“Cháu vào phụ cậu một tay."
Anh tự nhiên không thể để cô cháu gái như hoa như ngọc ở lại một mình với hai gã đàn ông được.
Giang Hựu vào bếp liền mặc cả với anh:
“Cháu không giúp cậu thái rau đâu nhé, đặc biệt là thịt lợn và lòng lợn, mỡ màng dính dấp, tay nhớp nháp khó chịu lắm.
Nhóm lửa cháu cũng không thạo đâu, cậu nhóm cháy rồi cháu thỉnh thoảng giúp cậu nhét thêm vài thanh củi vào thì được.
À đúng rồi, cậu dọn dẹp xong rồi cháu giúp cậu xào nấu cũng được, tay nghề nấu nướng của cháu khá tốt đấy.
Còn nữa, cháu không rửa bát đâu..."
“Biết rồi biết rồi, rửa bát tay cũng dính dấp khó chịu chứ gì.
Cô nương của tôi ơi, yên tâm đi, không bắt cháu thái rau cũng chẳng bắt cháu rửa bát đâu, sau này cháu về nhà mà than vãn một tiếng thì mẹ cháu không biết sẽ oán trách cậu thế nào đâu!
Chẳng phải nói tay nghề nấu nướng khá tốt sao, lát nữa cháu cứ cầm xẻng làm đại đầu bếp, việc nặng việc bẩn cứ để thằng chân chạy này lo."
Giang Hựu cười hớn hở:
“Vâng, cậu út là tốt nhất.
Đợi sau này cậu già rồi, cháu nhất định sẽ hiếu thuận với cậu thật tốt."
Hạng Tuấn Phong:
“..."
Họ chỉ cách nhau bảy tuổi thôi!
Cô hiếu thuận cái con ma ấy!
Hai cậu cháu nói chuyện trong bếp thực ra đều đã hạ thấp giọng, hiềm nỗi hai người ngoài kia đều là người được huấn luyện trong quân đội, nhãn lực và thính lực đều là hạng nhất, cho dù không muốn nghe thì cũng đều nghe thấy rõ mồn một.
Chu Hổ cười nói:
“Cô bé này còn khá kiêu kỳ, nhưng cũng rất thú vị."
Làm lính thì đều là rèn luyện nội vụ một tay lo, việc nhà đối với họ mà nói chỉ là chuyện nhỏ nhặt, không tốn chút sức lực nào.
Chu Hổ trái lại cũng không cảm thấy đồng chí nữ không thích làm việc nhà thì có làm sao.
Tần Liễm trầm tư nhìn về phía gian bếp, quay đầu lườm Chu Hổ một cái, nói:
“Cậu sắp ba mươi rồi, người ta nhìn qua mới mười bảy mười tám tuổi, không hợp đâu."
Chu Hổ cạn lời:
“Tôi chỉ nói một câu cô bé thú vị thôi, sao vào mồm cậu lại thành tôi nhắm trúng người ta rồi?"
Tần Liễm nhếch môi:
“Lúc trước tôi tới công xã, chị dâu nhà họ Triệu nói lần đầu tiên gặp cô ấy, cậu đã bảo cô ấy giới thiệu đối tượng cho cậu rồi.
Vừa tới nông trường làm được vài ngày mà đã bày trò kết nối liên nghị với nhà máy đồ hộp rồi."
Khuôn mặt đen của Chu Hổ đỏ bừng lên, thẹn quá hóa giận nói:
“Cậu là kẻ no không biết kẻ đói đói thế nào.
Lão t.ử sắp ba mươi tuổi rồi, muốn lấy vợ thì có làm sao?
Lão t.ử mà giống như cậu có bao nhiêu cô gái đuổi theo sau thì lão t.ử còn làm cái trò liên nghị đó làm gì!
Không đúng, lão t.ử làm liên nghị cũng là vì mưu cầu phúc lợi cho những gã độc thân trong nông trường!"
Tuy nhiên hai người cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.
Nhà người ta có một thanh nữ chưa chồng đến tuổi cập kê, lại còn đặc biệt xinh đẹp, nếu họ còn nói tiếp mà để đồng chí Hạng nghe thấy thì đừng nói là cơm không có mà ăn, không chừng còn bị cầm chổi đuổi ra ngoài ấy chứ.
Trong bếp, sau khi Hạng Tuấn Phong đã chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, anh ngoan ngoãn đi nhóm lửa.
Bởi vì anh phát hiện cô cháu gái nhà mình mặc dù không mấy khi làm việc, nhưng khi nấu nướng thì thực sự rất ra dáng.
Những nguyên liệu bình thường, qua tay cô cầm xẻng xào nấu một hồi một cách có vẻ tùy tiện, cư nhiên lại thơm nức mũi khiến người ta không nhịn được mà chảy nước miếng.
Mặc dù thịt thì làm kiểu gì cũng ngon, nhưng người có tay nghề làm ra rõ ràng là thơm hơn hẳn!
Hai cậu cháu phối hợp làm việc nên chân tay cũng không chậm.
Khi đợt người thứ hai ở nông trường tan làm trở về, sáu món ăn sắc hương vị vẹn toàn đã được bày lên bàn.
Thịt kho tàu, đại tràng chiên khô, thận lợn xào lăn, tận ba món mặn thịnh soạn.
Hai món chay là khoai tây sợi chua cay và rau cải trắng xào, thêm vào đó là một bát canh trứng rau dại, rau dại là do Giang Hựu mang tới.
Chu Hổ khi nhìn thấy các món ăn đều sững người một lát.
Anh không ngờ rằng Hạng Tuấn Phong lại khách sáo như vậy, chỉ có bốn người mà cư nhiên chuẩn bị nhiều món thế này.
Anh đâu có biết, Hạng Tuấn Phong nghĩ rằng đồ đạc đều do Giang Hựu mua, vậy thì chắc chắn món nào cũng phải nấu lên để con bé nếm thử, nhân tiện có bốn người nên nấu nhiều một chút cũng không sợ ăn không hết.
Lúc bưng thức ăn, Giang Hựu trực tiếp đặt hai món cay lên trước mặt Tần Liễm.
Lúc xới cơm, cô còn đặc biệt xới cho anh một ít cháy.
Kiếp trước hai người đã từng cùng nhau nấu cơm, khẩu vị của Tần Liễm cô vẫn còn nhớ.
Tần Liễm nhìn cơm canh trước mặt, cảm giác kỳ lạ đó lại ập đến.
Bởi vì nếu nói đặt món cay trước mặt anh là tình cờ, nhưng thông thường mà nói, chủ nhà sẽ không xới cháy vào bát khách.
Điểm mấu chốt là trong bốn người trên bàn, chỉ có bát của anh là có cháy.
Hạng Tuấn Phong với tư cách là chủ nhà vẫn luôn chú ý tới hai vị khách, nhận thấy Tần Liễm có chút do dự, vội nói:
“Cô nương của tôi ơi, cháu xới cháy vào bát Trung đoàn trưởng Tần làm gì, cháu không thích ăn thì xới cho cậu này.
Nào, Trung đoàn trưởng Tần, hai ta đổi cho nhau."
Anh đưa tay định đổi bát với Tần Liễm, Chu Hổ ngăn lại:
“Không cần đâu, đồng chí Hạng, tôi nói cho anh biết, cậu ta ấy à chính là cái tính thiếu gia người thành phố, ăn uống không giống người nhà quê chúng ta đâu, cậu ta lại thích ăn những thứ thô ráp này đấy."
Tần Liễm “hừ" một tiếng, trái lại cũng không phản đối.
Hạng Tuấn Phong ngạc nhiên:
“Vậy thì đúng là vô tình mà lại trúng rồi."
Giang Hựu lúc này cũng phản ứng lại, mình quen tay nên suýt chút nữa lộ tẩy.
Nhưng Hạng Tuấn Phong đã giúp cô tìm lý giải rồi, cô cũng không cần giải thích thêm.
Bốn người ăn sáu món, ở thời đại này tuyệt đối được coi là xa xỉ.
Trong bữa ăn, Chu Hổ hết lời khen ngợi món ăn Giang Hựu làm ngon.
Tần Liễm không nói nhiều nhưng tay không hề chậm trễ, ăn vừa yên tĩnh vừa nhanh nhẹn.
Về phần Hạng Tuấn Phong, một mặt vừa tiếp lời Chu Hổ để ngầm tự đắc khen ngợi, mặt khác vừa nhanh ch.óng quét sạch thức ăn.
So với hai người lính, anh cũng không hề kém cạnh chút nào.
Cuối cùng sáu món ăn, một nồi lớn cơm ngũ cốc đều được giải quyết sạch sành sanh.
Ăn no uống đủ, Chu Hổ và Tần Liễm đứng dậy cáo từ.
Chu Hổ từ trong túi lấy ra vài tờ tiền phiếu:
“Đồng chí Hạng, đồng chí Giang, làm phiền mọi người rồi."
Hạng Tuấn Phong cười hì hì nói:
“Đâu có, chỉ là bữa cơm chung thôi mà, không tính là phiền phức gì."
Chuyện đã nói trước là sẽ đưa tiền phiếu, anh cũng không từ chối.
Dù sao người ta cũng là người được tổ chức nhắm tới để kế nhiệm chức chủ nhiệm nông trường, nếu anh không nhận tiền phiếu, sau này truyền ra ngoài lại thành ra nịnh bợ lấy lòng lãnh đạo mới.
