Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 271
Cập nhật lúc: 25/03/2026 17:07
“Và bởi vì lượng vật tư có thể “hợp thức hóa" thông qua hợp tác xã của công xã suy cho cùng cũng có hạn, cho nên những thứ sản xuất ra từ không gian kiến trong hai năm qua thực chất phần lớn vẫn còn “tồn kho" trong kho không gian.”
Nói tóm lại, việc giúp Hạng Tín Đạt lấy ra một xe cá trước đó thực chất là tương đương với việc cô tự “xả kho" giúp mình rồi.
Tất nhiên thực tế cũng chỉ mới xả được một phần nhỏ mà thôi.
Năng lực sản xuất hiện tại của không gian kiến đã không thể xem thường, Giang Hựu còn nghi ngờ nếu không gian thăng cấp thêm một lần nữa, e rằng cho dù mình có làm nhiệm vụ thâu đêm suốt sáng đi chăng nữa thì cũng chẳng tích nổi số tiền vàng tương ứng.
Nhưng đến lúc đó để trống một ít đất cũng chẳng sao.
Dù sao đối với cô mà nói hiện tại không gian kiến đã dư thừa năng lực sản xuất rồi.
Vì không biết lúc nào Tần Liễm về nên Giang Hựu căn thời gian, gần trưa là ra khỏi không gian kiến.
Cô nghỉ ngơi trong phòng một lát, sau đó nghe thấy tiếng cửa phòng bên ngoài được mở ra.
Giang Hựu đi ra ngoài, thấy Tần Liễm vác một bao gạo về, phía sau anh còn có một cậu chiến sĩ trẻ măng chừng mười tám mười chín tuổi, cậu chiến sĩ vác một bó củi.
Tần Liễm đ-ánh giá Giang Hựu một cái, hỏi:
“Ăn sáng chưa em?"
Bây giờ là mấy giờ rồi mà còn hỏi cô ăn sáng chưa, nếu không phải còn có cậu chiến sĩ ở đó, Giang Hựu chắc chắn phải lườm anh một cái cháy mặt.
“Ăn rồi."
Cô chỉ có thể nói vậy.
Tần Liễm gật đầu, giới thiệu một tiếng:
“Đây là chiến sĩ của trung đoàn chúng ta, Tiết Bân."
Cậu chiến sĩ lập tức cung kính chào một tiếng:
“Chào chị dâu ạ!"
Giang Hựu gật đầu:
“Làm phiền em giúp đỡ nhé."
Khuôn mặt lốm đốm vài nốt tàn nhang của Tiết Bân lập tức đỏ bừng lên, ngượng ngùng cười nói:
“Nên làm mà ạ, chị dâu khách sáo quá."
Giang Hựu:
“Sắp trưa rồi, em ở lại ăn cơm một bữa nhé?"
Tiết Bân đã đặt xong củi xuống, liên tục xua tay:
“Không không không, không cần đâu ạ, nhà ăn cũng sắp bắt đầu cơm rồi."
Giang Hựu nghĩ bụng để người ta ở lại ăn cơm cùng với Tần Liễm - người hở ra một tí là huấn luyện thêm cho người khác, e rằng không phải là cảm ơn người ta đâu mà là t.r.a t.ấ.n người ta mới đúng.
Thế nên cũng không nài nỉ nữa, cô từ bếp lấy ra ít táo, dưa chuột, cà chua này nọ, đựng vào một cái túi lưới rồi nhét vào tay Tiết Bân:
“Đây là đồ chị mang từ nhà đi, em cầm về chia cho anh em chiến sĩ ăn thử cho biết."
Mặt Tiết Bân càng đỏ gay lên:
“Không không không, chị dâu, em em em không lấy đâu ạ..."
Tần Liễm lên tiếng:
“Chị dâu cho thì cậu cứ cầm lấy."
Tiết Bân đành phải đỏ mặt nhận lấy, chào một cái rồi nhanh như sóc chạy mất.
Giang Hựu không nhịn được muốn cười:
“Cậu trẻ này đúng là nhát thật đấy."
Tần Liễm nhướng mày nhìn cô cười:
“Nói năng cứ như bà cụ non ấy, người ta chỉ kém em có một hai tuổi thôi đấy."
Giang Hựu nghẹn lời, mặc dù hai năm qua cô đã ngày càng thích nghi với thân phận và c-ơ th-ể trẻ trung này, thậm chí đôi khi còn có ảo giác rằng những ký ức ở kiếp trước giống như một giấc mơ, nhưng dù sao cô cũng đã từng sống qua một đời, đôi khi theo bản năng vẫn sẽ có một số tâm thái khá già dặn.
Chẳng hạn như khi nhìn thấy cậu chiến sĩ có tàn nhang trên mặt, cô sẽ cảm thấy đối phương là một “cậu trẻ" kém mình hẳn một thế hệ.
Nhưng điều lạ là khi đối mặt với Tần Liễm cô lại không có cảm giác đó.
Có lẽ là bởi vì anh là người mà cô đã quen thuộc suốt hai đời, ý thức về thân phận “bạn đồng lứa" đã thâm căn cố đế rồi.
Và Tần Liễm là kiểu người có một sự chín chắn vượt xa tuổi tác.
Điều này có lẽ liên quan đến việc anh từng ra chiến trường, từng thấy m-áu, tóm lại không ai thấy anh mà lại cảm thấy anh non nớt cả.
“Nghĩ gì thế?"
Tần Liễm bước tới trước mặt cô nhìn kỹ hai cái, không nhịn được cúi đầu nhấm một cái lên môi cô.
Giang Hựu giơ tay lên, hầm hầm nói:
“Đang nghĩ chuyện muốn đ-ánh anh đấy!"
Tần Liễm bật cười:
“Em đ-ánh đi."
Thậm chí còn hơi cúi thấp người xuống để phối hợp với cô.
Giang Hựu kiễng chân lên, tay nhẹ nhàng đặt lên gò má anh vuốt ve một cái, sau đó trượt xuống phần yết hầu nhô ra của anh, khẽ cọ một cái.
Yết hầu của Tần Liễm lập tức nảy lên một cái, anh nhanh ch.óng nắm lấy bàn tay nghịch ngợm xong định chạy của cô, khàn giọng nói:
“Em đang làm gì vậy?"
Giang Hựu dùng lực rút tay mình về, xoay người chạy biến vào bếp:
“Tất nhiên là nấu cơm rồi, anh mau vào giúp em rửa thịt rồi thái ra đi, em đi rửa rau nấu cơm, sau đó bát đũa cũng thuộc về anh rửa đấy."
Cô đem hết những việc mình không thích làm đẩy hết cho anh.
Tần Liễm theo vào bếp, tóm lấy cô hôn một cái mới nói:
“Không nghỉ ngơi thêm một chút sao em, anh lên nhà ăn mua cơm về cũng được mà."
Giang Hựu nhét túi lưới đựng thịt vào tay anh:
“Không ăn cơm nhà ăn đâu, nhà mình có nhiều rau thế này mà, chúng mình làm mì ăn đi, anh thái sợi thịt để em làm món nước dùng."
Tần Liễm đương nhiên nghe theo sự sắp xếp của cô.
Ăn xong cơm Giang Hựu về phòng chợp mắt một lát, Tần Liễm thì vào phòng sách.
Kết hôn được nghỉ phép mấy ngày, quay lại đương nhiên là có một đống việc phải bận.
Hơn nữa buổi trưa tranh thủ làm xong việc thì buổi chiều anh mới có thể đi cùng Giang Hựu làm quen với môi trường trong quân khu một chút.
Buổi chiều đợi Giang Hựu ngủ dậy xong, Tần Liễm liền đưa cô tới điểm cung ứng và trạm thực phẩm của quân khu.
Đây là nơi đầu tiên cần phải làm quen, vì sau này dầu muối mắm muối những thứ ăn mặc dùng đều phải tới đây mua.
Hai người bước vào điểm cung ứng trước, quy mô của điểm cung ứng này còn nhỏ hơn cả ở công xã Hồng Tinh một chút.
Dù sao quân khu tuy lớn, người tuy đông nhưng những người có thể tới hợp tác xã mua đồ cơ bản đều là người nhà quân nhân, thực chất nhu cầu không lớn đến vậy.
Những thứ cần sắm sửa trong nhà đều đã sắm đủ rồi, tạm thời không có gì cần mua, họ đi một vòng rồi đi ra, sau đó bước vào trạm thực phẩm bên cạnh.
Trạm thực phẩm thì lại lớn hơn điểm cung ứng một chút, chủ yếu cung cấp lương thực, rau xanh và thịt.
Tầm giờ này vật tư đương nhiên không còn nhiều nữa, thịt cũng chỉ còn lại một miếng nhỏ trên thớt.
Giang Hựu nhìn hai cái đang định xoay người đi thì nghe thấy một người bên cạnh nói lớn:
“Lão Ngưu, miếng thịt này đưa tôi, tôi thấy trước đấy!"
Giang Hựu:
“?"
Chương 90 Sóng gió vị trí công tác
Bên cạnh chen vào một người phụ nữ, chộp lấy miếng thịt trên thớt, đắc ý liếc Giang Hựu một cái rồi đưa miếng thịt cho người bán thịt là bác Ngưu, đắc ý và nói lớn:
“Lão Ngưu, cân cho tôi đi."
