Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 272

Cập nhật lúc: 25/03/2026 17:07

“Giang Hựu nhướng mày, nhìn Tần Liễm một cái rồi hai người cùng xoay người đi ra khỏi trạm thực phẩm.”

Người phụ nữ trừng mắt nhìn theo bóng lưng Giang Hựu thầm khinh bỉ một tiếng rồi mới quay đầu tò mò hỏi bác Ngưu:

“Sao hôm nay giờ này mà vẫn còn thịt thế, mọi khi là sáng sớm thịt đã bán hết sạch rồi mà."

Bác Ngưu nhìn thoáng qua bóng lưng của Giang Hựu và Tần Liễm, nhận lấy miếng thịt đặt lên cân, vừa cân vừa nói:

“Hôm nay mọi người đều dậy muộn, có một số người dứt khoát không ra mua rau luôn, chắc là trong nhà vẫn còn đồ thừa, hoặc là lên nhà ăn ăn đại cho xong bữa, vừa vặn sáu lạng thịt."

Ông thấy Giang Hựu và Tần Liễm đã đi xa, ước chừng không nghe thấy tiếng họ nữa mới nói:

“Tôi nghe nói ấy à, không ít người đêm qua ngủ không ngon giấc, đều là vì cô dâu mới của Tần đoàn trưởng đấy."

Lời này nghe qua dường như có chút ý tứ kỳ lạ, cứ như thể mọi người trong quân khu đều vì cô dâu mới của Tần đoàn trưởng mà thao thức đến mất ngủ vậy, nhưng sự thật chính là như vậy, tin tức cô gái quê mùa bỗng chốc hóa thành đại mỹ nhân đã lan khắp quân khu đêm qua rồi.

Chuyện này khiến mọi người chấn động vô cùng, hai năm ròng rã, ròng rã hai năm trời ai nấy đều nghĩ Tần đoàn trưởng tìm một cô gái quê vai u thịt bắp làm vợ, ai mà ngờ được tin tức này lại sai bét nhè cơ chứ!

Thật là phi lý, quân khu của họ từ trước tới nay chưa từng xảy ra chuyện nào phi lý đến thế.

Tin tức nóng hổi như vậy mọi người còn chẳng tranh thủ mà bàn tán trao đổi một chút sao?

Mà đã trao đổi thì sẽ trao đổi đến khuya, sáng nay đương nhiên là dậy không nổi rồi.

Phải nói là lúc nghe tin thì chấn động thật nhưng thực ra không có cảm nhận trực quan cho lắm, tận mắt nhìn thấy mới biết sự tương phản này thật sự là quá lớn mà!

Vợ Tần đoàn trưởng đẹp quá đi mất!

Bác Ngưu lúc nãy cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài cái, nếu không phải ánh mắt lạnh lùng sắc lẹm của Tần đoàn trưởng ở bên cạnh đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi thì có lẽ ông còn nhìn thêm vài cái nữa rồi.

Cô gái xinh đẹp như vậy ai mà chẳng muốn nhìn thêm vài cái chứ?

“Tôi đoán là người ta chỉ đi xem qua cho biết chỗ thôi chứ không định mua thịt đâu, bà hấp tấp thế này trông khó coi quá, sau này lại đắc tội với người ta cho coi."

Bác Ngưu không nhịn được lên tiếng.

Người phụ nữ bĩu môi:

“Tôi sợ gì đắc tội với ai chứ, sớm muộn gì thì cũng đắc tội thôi, đắc tội sớm hay đắc tội muộn chẳng giống nhau sao?"

Bác Ngưu lúc đầu không hiểu, ngẫm nghĩ một hồi mới vỡ lẽ:

“Vợ mới của Tần đoàn trưởng cũng muốn tới trạm thực phẩm làm à?

Chuyện này không lẽ nào đâu nhỉ, trông trắng trẻo sạch sẽ thế kia, nghe nói cũng có học thức, dù là mẫu giáo hay tiểu học thì đi dạy học chẳng tốt hơn sao?"

Người phụ nữ hằn học nói:

“Ai mà biết được chứ."

Tháng trước trạm thực phẩm trống một vị trí, bà ta đã nhăm nhe vị trí đó lâu lắm rồi, chồng bà ta cũng đã tìm lãnh đạo đề đạt nguyện vọng rồi, ai dè lãnh đạo lại bảo Tần đoàn trưởng đã thay vợ mình nộp đơn xin rồi.

Trước đó bà ta làm việc ở nhà ăn, việc ở nhà ăn vừa nhiều vừa tạp, chắc chắn không thanh nhàn và phúc lợi tốt bằng ở trạm thực phẩm được, cho nên bà ta muốn chuyển công tác.

Nhưng chuyển công tác chắc chắn không thể đanh thép bằng việc sắp xếp công việc cho người mới đến, chưa kể Tần Liễm là vị đoàn trưởng trẻ tuổi nhất quân khu, có chiến công có năng lực, được lãnh đạo vô cùng trọng dụng, lãnh đạo kiểu gì cũng không thể để cậu ấy chịu thiệt vào lúc này được.

Người phụ nữ tự thấy việc chuyển công tác vô vọng nên trong lòng tự nhiên ghi hận Giang Hựu.

Bà ta đã vất vả lăn lộn ở quân khu biết bao nhiêu năm rồi, mãi mới đợi được một cơ hội như vậy, ai mà ngờ được lại bị Giang Hựu nẫng tay trên mất.

Một cô gái trẻ mới chân ướt chân ráo tới quân khu, dựa vào cái gì mà vừa đến đã được nhận một vị trí tốt như vậy chứ?

Giang Hựu không hề hay biết mình thậm chí còn không quen biết đối phương mà đã bị người ta ghi hận rồi.

Cô và Tần Liễm sóng bước đi về nhà, Tần Liễm giải thích:

“Người lúc nãy là Trình Xuân Anh, vợ của Đoàn trưởng Mã sống ở tầng một, ngay đối diện nhà vợ chồng Ông Bằng Phi.

Anh đã nộp đơn xin việc ở trạm thực phẩm cho em, sau đó mới biết bà ta có lẽ cũng muốn tới đó làm, chắc là bà ta đang có chút khúc mắc trong lòng."

Giang Hựu cũng không để tâm lắm, họ cũng chẳng định mua thịt, chẳng hiểu cái bà chị họ Trình kia giành được miếng thịt bán thừa thì có gì mà đắc ý đến thế.

Còn về công việc, cái gì cũng có trước có sau, nếu Tần Liễm đã xin việc giúp cô trước thì cô cũng chẳng có lý do gì để nhường lại cả.

Thực ra làm việc gì đối với cô cũng không quan trọng, chẳng qua là ở trạm thực phẩm sẽ thuận tiện hơn cho cô trong việc đưa vật tư từ không gian kiến ra ngoài mà thôi.

Nhưng nếu đó là vị trí của mình thì chẳng có lý lẽ nào vì người khác muốn mà mình phải nhường đi cả.

Huống chi thái độ của người kia lại còn như vậy nữa.

Giang Hựu nhanh ch.óng quẳng cái chuyện vặt vãnh này ra sau đầu.

Họ đi dạo bên ngoài một vòng như vậy thì lại gặp thêm không ít người, chủ đề về “cô vợ xinh đẹp như tiên nữ của Tần đoàn trưởng" lại một lần nữa chiếm lĩnh tiêu điểm tin tức của quân khu.

Không ít người tối qua mới chỉ nghe đồn nên vẫn còn nửa tin nửa ngờ, nghĩ bụng chắc là đẹp hơn tưởng tượng ban đầu một chút thôi, do sự chênh lệch quá lớn nên những người nhìn thấy mới làm quá lên như vậy, chưa chắc người thật đã ra làm sao.

Nhưng hôm nay tận mắt nhìn thấy chính chủ mới biết là đẹp thật, ôi chao ơi, đứng cạnh một Tần Liễm mày ngài mắt sáng đúng là một cặp kim đồng ngọc nữ, nhìn thôi cũng thấy mãn nhãn vô cùng.

Chẳng trách vẻ mặt Tần đoàn trưởng nụ cười cũng nhiều hơn hẳn, ánh mắt nhìn vợ mình mới dịu dàng làm sao, thật sự là ở quân khu mấy năm nay chưa từng thấy Tần đoàn trưởng có ánh mắt như vậy bao giờ.

Chuyện Tần đoàn trưởng bị đối tượng mê hoặc đến thần hồn điên đảo là có thật, nhưng người ta đâu phải là “hồ ly tinh" như lời đồn đâu, người ta đẹp như vậy thì Tần đoàn trưởng - một chàng trai trẻ tuổi - bị mê hoặc chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao?

Tóm lại là những ai nhìn thấy đều xuýt xoa khen ngợi vợ chồng Tần đoàn trưởng xứng đôi vừa lứa, còn những ai chưa thấy thì lòng như lửa đốt, tò mò không biết Giang Hựu rốt cuộc trông như thế nào.

Hơn nữa đám chiến sĩ trong trung đoàn của Tần Liễm từ lâu đã bí mật đặt cho Giang Hựu cái biệt danh là “chị dâu tiên nữ", không chỉ vì chị dâu xinh đẹp mà còn vì chị dâu tốt tính nữa, Tiết Bân chỉ sang giúp vác bó củi thôi mà chị dâu đã cho cả một túi lớn đồ ăn rồi, táo thì vừa to vừa ngọt, dưa chuột với cà chua cũng cực kỳ thanh mát và ngon miệng.

Các chiến sĩ đều thầm bàn tán với nhau rằng Tần đoàn trưởng thật chẳng biết đã gặp vận may gì mà lại cưới được một người chị dâu như vậy.

Tất nhiên chuyện này hiện tại Tần Liễm vẫn chưa hay biết.

Sau đó Giang Hựu ở nhà nghỉ ngơi thêm vài ngày, ở giữa Tần Liễm đã đặt hai bàn ở nhà ăn quân đội, mời vài vị lãnh đạo và một số đồng đội thân thiết thường xuyên qua lại tới ăn một bữa cơm, coi như là tiệc cưới bù.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 272: Chương 272 | MonkeyD