Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 402
Cập nhật lúc: 25/03/2026 21:11
“Cửa viện đóng c.h.ặ.t, Tần Liễm lấy chìa khóa mở cửa, phát hiện bên trong tối thui, không có lấy một tia sáng, thậm chí không có chút động tĩnh nào.”
Tim anh đột nhiên thắt lại.
Cảm giác hoảng loạn chưa từng có khiến cả người anh run rẩy nhẹ.
Một người vốn luôn trầm tĩnh, điềm đạm như anh, khi bước vào sân lại bị vấp phải ngưỡng cửa, bước chân lảo đảo xông vào trong.
“Tạch, tạch, tạch...", anh bật hết tất cả đèn trong nhà lên, nhưng mọi nơi đều trống không, chẳng có bóng dáng ai.
Bình thường giờ này cô phải đang ở trong bếp nấu cơm, hoặc là đã nấu xong và đang ăn ở gian nhà chính rồi.
Nhưng không có ai cả.
Đồ đạc trong phòng vẫn được sắp xếp ngay ngắn, bộ quần áo bằng vải nhung tăm đã may xong, được gấp cẩn thận đặt ở đầu giường.
Cô không phải là bỏ đi mà không lời từ biệt.
Thế nhưng, lúc này Tần Liễm thà rằng cô là bỏ đi không lời từ biệt.
Nỗi sợ hãi to lớn trào dâng từ tận đáy lòng.
Tần Liễm đứng tại chỗ hít sâu một lúc lâu, lẩm bẩm:
“Không, chắc chắn không phải."
Sau khi bình tĩnh lại, anh đảo mắt quanh sân một vòng, cuối cùng phát hiện chiếc xe đạp mình để ở nhà đã biến mất.
Có lẽ cô đã đạp xe đi ra ngoài.
Nhưng, kể cả là đạp xe đi ra ngoài cũng không có nghĩa là cô không gặp nguy hiểm.
Hai vụ án mạng gần đây đều xảy ra trong khu vực của họ, và cô thực sự có những điểm tương đồng với hai nạn nhân trước đó.
Đầu óc Tần Liễm rối bời, anh cầm đèn pin rồi lại vội vã đi ra ngoài.
Trong lòng anh nhanh ch.óng suy nghĩ về tất cả những điểm nghi vấn của vụ án này, cố gắng tìm ra quy luật và những địa điểm hung thủ có khả năng gây án.
Anh phải bắt đầu rà soát từ những nơi khả nghi nhất.
Anh vừa đi vừa nghĩ, bỗng nghe thấy phía trước vang lên tiếng chuông xe đạp “kính coong".
Tần Liễm như cảm nhận được điều gì, ngước mắt nhìn lên.
Từ phía đầu ngõ, một bóng người đang đạp xe lao nhanh tới.
Khi đến gần, anh nghe thấy giọng nói trong trẻo, ngạc nhiên đầy vui mừng của Giang Hựu vang lên:
“Tần Liễm, anh về rồi à!"
Lời tác giả:
“Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, tôi sẽ tiếp tục cố gắng!”
Chương 128 Kiếp trước (3)
Cung Văn Bân thực sự cảm thấy dạo này Tần Liễm rất lạ lùng.
Trước đây là không ăn cơm ở đơn vị, thôi được, người bạn thuê chung nhà của anh ta có lẽ nấu ăn ngon, chuyện đó cũng miễn cưỡng hiểu được.
Nhưng dạo này bọn họ bận đến mức bù đầu như ch.ó, cơm nước đều chỉ ăn qua loa ở đơn vị cho xong bữa, vậy mà gã này cứ hễ trời tối là lại phải chạy về nhà một chuyến là sao?
Mặc dù thời gian này vốn dĩ cũng là lúc họ vừa ăn xong để thở phào, hút điếu thu-ốc nghỉ ngơi một lát.
Nhưng kể cả không hút thu-ốc thì ngồi nghỉ một lúc không tốt sao, chạy bộ về nhà làm gì cho mệt xác?
Lại còn nữa, mức độ nghiêm túc của Tần Liễm đối với vụ án này cũng khiến anh thấy kỳ quặc.
Tất nhiên, phá án thì ai cũng nghiêm túc cả, nhưng loại án mạng như thế này, thực tế lực lượng chủ lực là bên hình sự, bọn họ chỉ đóng vai trò hỗ trợ, chạy vặt mà thôi.
Thế nhưng sự nghiêm túc của Tần Liễm đã hoàn toàn vượt xa phạm vi hỗ trợ chạy vặt.
Thậm chí, anh dường như không còn đặt ra yêu cầu cho bản thân theo tiêu chuẩn của một cảnh sát khu vực nữa.
Cung Văn Bân cảm thấy anh còn tích cực hơn cả đội trưởng đội hình sự.
Ngày nào không cắm đầu đọc hồ sơ thì cũng là ra ngoài tìm manh mối, chẳng quản ngày đêm.
Những người khác ban đêm ngủ bốn năm tiếng, anh ta thì chỉ ngủ hai ba tiếng.
Người của đội hình sự còn lén hỏi Cung Văn Bân, có phải Tần Liễm muốn chuyển lên cục không.
Về lý trí, Cung Văn Bân thấy không khả thi lắm.
Bởi vì Tần Liễm đã nói từ lâu rằng anh không có ý định lên cục, chỉ muốn làm việc ở cơ sở.
Thế nhưng, dường như cũng không thể loại trừ khả năng này?
Chẳng phải trước đây Tần Liễm cũng nói không muốn cho người khác thuê chung nhà, kết quả chẳng phải vẫn cho thuê căn phòng còn lại trong sân nhỏ đó sao?
Sự nghi ngờ này lên đến đỉnh điểm khi cuối cùng Tần Liễm bóc tách từng lớp manh mối, dẫn dắt bọn họ bắt được tên hung thủ g-iết người.
Nhìn theo tên hung thủ bị người của đội hình sự giải đi, Cung Văn Bân không nhịn được sốt ruột nói:
“Vụ án là cậu phá, người là cậu bắt, sao bọn họ không gọi cậu cùng đi thẩm vấn?
Không được, tôi phải lên phản ánh với trưởng đồn chuyện này, thế này quá vô lý, quá bất công!"
Tần Liễm túm lấy anh:
“Cậu bị làm sao vậy?
Đã bận rộn xoay như chong ch.óng bao nhiêu ngày rồi, tranh thủ về nhà nghỉ ngơi không tốt sao?
Hơn nữa, chứng cứ rành rành ra đó rồi, không cần tôi phải tiếp tục tham gia nữa.
Bọn họ bên đó đã quen việc rồi, như vậy là tốt nhất."
Cung Văn Bân:
“Không phải, chẳng lẽ cậu không muốn chuyển lên cục sao?
Vụ án lớn như thế này, cậu phải tham gia từ đầu đến cuối chứ!
Nếu không, sau này khi bọn họ viết báo cáo, ma mới biết có nhắc tên cậu không?"
Tần Liễm cau mày:
“Tôi nói muốn lên cục bao giờ?
Tôi không đi, tôi chỉ muốn ở lại cơ sở thôi."
Cung Văn Bân ngạc nhiên trợn tròn mắt:
“Thế nếu cậu không muốn lên cục thì dốc sức thế làm gì?
Cái điệu bộ đó của cậu, suýt nữa là nhấc bổng gã đội trưởng kia xuống để tự mình làm rồi!"
Tần Liễm:
“Chẳng qua là vụ án mãi không phá được thì thấy bứt rứt thôi.
Bao nhiêu ngày rồi không về nhà, cậu không muốn về à?"
Cung Văn Bân:
“Sao lại không muốn chứ, tôi nhớ vợ phát điên lên được rồi đây này.
Tên độc thân như cậu thì biết cái quái gì!"
Tần Liễm nhướng mày một cái.
Anh dọn dẹp đồ đạc trong văn phòng rồi đi bộ về nhà.
Đi đến ngoài sân, anh chợt dừng lại, kéo vạt áo lên ngửi ngửi.
Không ngửi thấy mùi gì đặc biệt, nhưng chắc chắn là không thơm tho gì cho cam.
Anh lấy chìa khóa mở cửa, đi thẳng vào phòng mình lấy quần áo thay rồi đi ra.
Vừa bước đến cửa nhà vệ sinh, anh đã nghe thấy giọng của Giang Hựu:
“Anh về rồi à, tôi đang gói hoành thánh, năm phút nữa là ăn được rồi."
Tần Liễm quay đầu nhìn cô.
Dưới ánh nắng, nụ cười của cô vẫn rạng rỡ như mọi khi, anh nhịn không được cũng mỉm cười theo:
“Cô ăn trước đi, tôi đi tắm cái đã."
Giang Hựu nhìn anh gật đầu:
“Không sao, anh cứ tắm đi, một lát nữa tôi mới thả hoành thánh vào nồi."
Mười phút sau, Tần Liễm tắm xong, thay bộ quần áo khác.
Trong lúc đang lau tóc, anh nghe tiếng Giang Hựu gọi vào ăn cơm.
Anh bước tới ngồi xuống, thấy hai bát hoành thánh lớn đã bày sẵn trên bàn.
Tần Liễm hỏi:
“Sao lại gói nhiều hoành thánh thế này?"
Thời gian qua anh toàn ăn cơm ở đơn vị, hôm nay về cũng không báo trước.
Vốn dĩ anh nghĩ cô chắc không nấu phần mình, còn định bụng lát nữa tự xuống bếp nấu bát mì.
