Sống Lại Thập Niên 70: Cô Vợ Kiêu Kỳ Có Không Gian Bàn Tay Vàng - Chương 403
Cập nhật lúc: 25/03/2026 21:11
Giang Hựu cầm thìa múc một ngụm canh, chậm rãi uống rồi nói:
“Tôi lỡ tay gói hơi nhiều."
Thật ra là vì ngày nào nấu cơm cô cũng làm dư ra một chút.
Nếu anh không về thì cô để dành bữa sau mình ăn, còn nếu anh về...
Cô khẽ cong môi, chẳng phải là vừa hay có cái ăn sao.
Giang Hựu biết dạo này anh bận phá án, tò mò hỏi:
“Vụ án xong xuôi chưa anh?"
Tần Liễm gật đầu:
“Hung thủ đã bị bắt rồi."
Giang Hựu ngập ngừng một lát, cô cũng không biết cái gì nên hỏi cái gì không, cuối cùng chỉ nói:
“Vậy thì tốt quá, nếu không thì vất vả cho anh quá."
Cô chợt nhớ ra điều gì đó, ngước mắt sáng lấp lánh nhìn anh:
“Vậy sau này anh đều ăn cơm ở nhà chứ?
Tối nay chúng ta làm bánh hành muối nhé, ờ, nếu anh ở nhà...
ý tôi là, nếu anh về ăn cơm."
Tần Liễm nhớ lại dáng vẻ đắc ý của cô khi khoe mình rất giỏi làm bánh hành muối, ánh mắt vô thức dịu lại:
“Ừm, về ăn chứ, bánh hành muối ngon lắm."
Giang Hựu cười híp mắt nói:
“Tôi đã bảo tôi làm bánh hành muối là 'cao thủ' mà.
Đúng rồi, tôi định tranh thủ thời gian này tự muối ít dưa.
Dùng dưa muối tự làm thì bánh sẽ ngon hơn nhiều."
Cô dừng một chút, hỏi:
“Cuối tuần anh có rảnh không, đưa tôi đi mua cái vại với ít rau về muối dưa nhé?"
Tần Liễm mỉm cười nhìn cô:
“Ừm."
Cuối tuần, đầu tiên họ đến cửa hàng tạp hóa mua một cái vại sứ rất lớn.
Sau khi hẹn chủ tiệm thời gian giao hàng, cả hai lại cùng nhau đi chợ.
Cũng không đi mua rau muối dưa ngay mà dạo quanh chợ một vòng trước.
Trong chợ khá đông người, có lẽ vì có các sạp bán cá tôm nên mặt đất bị giẫm đạp vừa ướt vừa bẩn, có những chỗ còn đọng nước.
Nếu sơ sẩy giẫm vào, đôi giày trắng có thể biến thành giày đen ngay lập tức.
Giang Hựu cúi đầu nhìn đường, cố gắng tránh những vũng nước.
Không ngờ phía trước đột nhiên có người lao ra, cô “ái" một tiếng, mắt thấy sắp giẫm vào vũng nước, Tần Liễm bên cạnh liền đưa tay kéo mạnh cô lại.
“Đứng yên đấy."
Tần Liễm vội vã dặn một câu, rồi xoay người đuổi theo hướng người kia vừa chạy.
Tên đó trơn như lươn, luồn lách qua đám đông chạy ra cửa chính.
Khi chạy thoát ra khỏi cổng chợ, hắn lầm bầm:
“Hê, vào tay rồi."
Tuy nhiên, chưa kịp chạy vào con ngõ bên cạnh, hắn đã bị Tần Liễm tung một cước đ-á văng xuống đất.
Tên này lồm cồm bò dậy còn định giở giọng hung hăng với Tần Liễm, kết quả Tần Liễm rút ngay chiếc “vòng bạc" ngang hông ra khóa tay hắn lại.
Tên này không ngờ hôm nay đụng phải gốc rạ cứng, vội vàng cầu xin:
“Đồng chí, đồng chí, có gì từ từ nói, tôi trả lại đồ cho anh có được không?
Tôi còn mẹ già con thơ, tôi không thể đi tù được đâu, đại ca, đại gia, anh làm ơn làm phúc tha cho tôi đi!"
Tần Liễm thu lại hai cái túi vải nhỏ mà hắn đưa ra, mắng:
“Bớt lời đi, đi theo tôi về đồn!"
Tên trộm:
“Ôi trời ơi, ông nội ơi, anh là ông nội của tôi, anh tha cho thằng cháu này một mạng đi!"
Tần Liễm đ-á hắn một cái:
“Đi chỗ khác chơi, tôi không có loại cháu chắt hư hỏng như anh."
Bên này họ đang lôi kéo nhau thì có người bỗng gọi:
“Lão Tần?"
Tần Liễm quay đầu lại.
Cung Văn Bân xách cái giỏ đi tới:
“Ái chà, đúng là cậu thật.
Không phải chứ, hôm nay cậu cũng nghỉ à?
Cậu chạy ra chợ bắt trộm, tính tích cực và chủ động trong công việc của cậu cao thế sao?"
Thế này mà còn bảo không muốn lên cục, lừa ai chứ?
Tần Liễm:
“Linh tinh cái gì thế, đúng lúc cậu cũng ở đây, cậu đưa tên này về đồn trước đi, lát nữa tôi đi tìm một..."
Tần Liễm đang nói dở thì thấy Giang Hựu xuất hiện ở cổng chợ.
Thấy anh, cô lập tức lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng, nhẹ nhàng bước tới:
“Anh Tần, có chuyện gì vậy?"
Tần Liễm lấy từ trong túi ra một chiếc túi vải vừa thu được đưa cho cô:
“Cái này là của cô phải không?"
Thời đó chưa có nhiều người dùng ví tiền, đặc biệt là các cô đồng chí, thường dùng khăn tay bọc tiền giấy rồi nhét vào túi, hoặc tự khâu một cái túi vải nhỏ để đựng tiền.
Giang Hựu dùng một cái túi vải hoa nhỏ, cái túi này là do mẹ cô - bà Hạng Xuân Lan tự tay khâu cho năm cô lấy chồng.
Những năm qua cô luôn mang theo bên mình, giữ gìn rất cẩn thận, tuy có hơi cũ nhưng vẫn được bảo quản tốt.
Giang Hựu nhận lấy túi vải mới hiểu ra chuyện:
“Người này là kẻ trộm sao?"
