Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 122

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:14

Phòng này cô đã quét hai lần, ngay cả gầm giường cô cũng quét rồi.

Lục Trạch ừm một tiếng, đáp: "Ừ, tôi gấp chỗ quần áo vừa thu vào." Anh nói xong bắt đầu gấp quần áo.

Quần áo vào tay anh, chỉ vài đường cơ bản đã được gấp vuông vức tề chỉnh.

"Anh chậm chút, tôi nhìn không rõ." Chu Ái Chân ở trên giường còn chưa nhìn rõ Lục Trạch gấp thế nào thì anh đã kết thúc động tác.

Lần đầu tiên cô thấy quần áo có thể gấp được ngay ngắn như vậy.

Lục Trạch thấy cô có hứng thú với việc gấp quần áo, liền chậm lại động tác cho cô nhìn rõ.

"Biết chưa?" Lục Trạch thao tác liên tục hai lần mới dừng lại.

Chu Ái Chân gật đầu, cô đưa tay lấy một chiếc áo học theo cách Lục Trạch nói mà gấp lại.

"Góc này phải gập đôi vào." Lục Trạch đi tới sau lưng cô, cúi người, tay từ phía sau vươn ra trước mặt cô, dạy cô cách gập đôi.

Chu Ái Chân ừm một tiếng, tay nướt theo đường chéo, chẳng bao lâu sau chiếc áo vuông vức đã ra đời.

"Anh nhìn xem." Chu Ái Chân thấy thực sự gấp thành công, quay đầu lại muốn cho Lục Trạch xem, không chú ý tới Lục Trạch đã đứng ngay sau lưng cô, vừa quay đầu, cánh môi liền quẹt qua ch.óp mũi anh.

Lục Trạch chỉ cảm thấy ch.óp mũi nóng lên.

Tác giả có lời muốn nói: Gặp lại vào buổi trưa nhé.

Chương 59 Thần bí

Chu Ái Chân sững sờ, không ngờ lại hôn trúng ch.óp mũi anh, nhịp tim đột ngột gia tốc, mặt bắt đầu nóng ran.

"Thời gian không còn sớm nữa, mau ngủ đi." Cô nói xong liền luống cuống nhét chiếc áo đã gấp xong vào lòng anh, chống tay xuống giường nằm xuống.

Lục Trạch đứng bên giường nhìn Chu Ái Chân đang nằm quay lưng về phía mình, trong mắt lóe lên ý cười.

Đầu óc Chu Ái Chân toàn là hình ảnh vừa hôn vào mũi Lục Trạch, tim đập thình thịch không ngừng, cô hít sâu vài hơi, nhịp tim mới từ từ bình ổn lại, khuôn mặt cũng bắt đầu hạ nhiệt.

Qua một hồi lâu, cô mới gạt bỏ được cái cảm xúc vừa ngượng ngùng vừa luống cuống đó, khi đang định ngủ thì nghĩ tới Lục Trạch ở trong phòng dường như vẫn luôn không có động tĩnh gì.

Cô quay đầu lại liền thấy Lục Trạch đứng bên giường nhìn mình, ánh mắt anh nhìn cô vừa sâu vừa trầm, cô có chút không diễn tả được.

Lục Trạch thấy cô xoay người, che giấu cảm xúc trong mắt, đôi môi mỏng khẽ mở: "Đội bốc thăm, bốc trúng mảnh đất nào rồi."

Chu Ái Chân thấy anh nhắc tới mảnh đất bốc được, lập tức nghĩ đến mảnh đất xa mười vạn tám nghìn dặm kia, không biết nên nói thế nào.

Lục Trạch thấy cô không nói lời nào cũng không truy vấn tiếp, cởi quần áo ra vắt lên giá áo bên cạnh.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch cởi đồ, trong đầu lập tức nghĩ tới hình ảnh lúc nãy hôn trúng anh, vội vàng dời tầm mắt, mở lời: "Bốc được mảnh số 50, chỗ gần núi sau ấy."

Lục Trạch nghe thấy đất gần núi sau, tay đang treo áo khựng lại: Quay đầu nói: "Mảnh đất phía Nam đó sao?"

Chu Ái Chân ngượng ngùng gật đầu.

Lục Trạch xoay người thấy cô ngồi trên giường, thần sắc có chút không tự nhiên, đi tới bên giường: "Bốc khá tốt đấy, mảnh đất đó rất lớn, có thể trồng được không ít rau."

Chu Ái Chân nghe anh nói tốt thì hơi ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn Lục Trạch đang đứng bên giường, anh đây là đang an ủi cô sao?

Lục Trạch thấy cô vẻ mặt kinh ngạc, miệng hơi há ra, ánh mắt dừng trên đôi môi đỏ mọng của cô, trong đầu hiện lên hình ảnh lúc nãy, cụp mắt, trầm giọng nói: "Ngày mai tôi nghỉ, nhân tiện xới đất luôn."

Chu Ái Chân: "Vậy ngày mai tôi đi mua hạt giống rau."

Vốn dĩ cô dự định chiều mai đợi Lục Trạch về rồi mới bàn bạc với anh chuyện xới đất.

"Ừ." Lục Trạch đem quần áo đã gấp xong cất vào tủ.

Chu Ái Chân đang nghĩ xem ngày mai đi mua hạt giống rau gì thì thấy anh đi tới trước mặt cô, đưa một chiếc bàn tính nhỏ ra trước mặt.

"Cô xem xem có phải như thế này không." Lục Trạch đưa bàn tính đến trước mặt cô.

Chu Ái Chân đưa tay nhận lấy bàn tính anh đưa qua, giống y hệt cái cô đã vẽ, bốn xung quanh bàn tính và các hạt tính đều được mài giũa vô cùng nhẵn nhụi, không thấy một mảnh dằm nào.

Nhìn qua là biết đã tốn không ít tâm tư.

"Anh làm từ bao giờ thế?"

Chuyện cô nói về bàn tính này mới qua có vài ngày, ở nhà cũng không thấy anh làm bao giờ, cô còn tưởng bàn tính chắc phải đợi thêm một thời gian nữa.

Lục Trạch thấy cô ôm bàn tính yêu thích không buông tay, khóe môi khẽ cong lên: "Làm lúc nghỉ trưa rảnh rỗi đấy."

Cô có thói quen ngủ trưa, làm bàn tính này hơi ồn, mấy ngày nay anh tranh thủ lúc nghỉ trưa ở đơn vị để làm cho xong.

Chu Ái Chân nghe anh nói buổi trưa, nghĩ tới mấy ngày trước buổi trưa anh lấy cơm về ăn xong liền vội vàng đi ngay, hóa ra là đi gấp rút làm bàn tính, lòng cô khẽ ấm áp.

"Cảm ơn." Chu Ái Chân ôm bàn tính nói lời cảm ơn.

Đây là lần đầu tiên cô nói lời cảm ơn với Lục Trạch, trước đây lo lắng nói lời cảm ơn sẽ khiến Lục Trạch nghi ngờ, nhưng bây giờ cô thực sự muốn nói với anh một tiếng cảm ơn, cảm ơn tất cả những gì anh đã làm cho cô sau khi cô đến căn cứ.

Lục Trạch nghe thấy lời cảm ơn của cô, ánh mắt dừng trên khuôn mặt đầy ý cười của cô, không nói gì, nhưng thần sắc trên mặt đã nhu hòa hơn trước không ít.

Chu Ái Chân thấy anh không nói lời nào cũng không truy vấn thêm, cô đã quen với cái thói quen đôi khi nói chuyện không hay phản hồi của anh.

Cô cúi đầu nhìn bàn tính trong tay, đưa tay gẩy các hạt tính, cô đã nhiều năm không chạm vào, có chút lạ tay, gẩy một lát mới dần quen lại.

Ngày mai cô sẽ dạy khẩu quyết cho Đại An và Linh Linh, đợi hai đứa học xong, đất nhà Quách Hồng chắc cũng xới xong rồi, đến lúc đó dạy chung cả bọn.

Nghĩ tới sau này cuối cùng cô cũng có việc để làm, không cần cứ mãi ở trong phòng, lòng cô tràn đầy niềm vui, tưởng tượng ra cảnh tượng lên lớp.

Lục Trạch thấy cô ôm bàn tính cười ngớ ngẩn, trong mắt lóe lên ý cười, cầm lấy quần áo bên cạnh đi tắm.

Anh tắm xong thấy cô ngồi trên giường, đôi tay nhanh thoăn thoắt gẩy bàn tính trên đùi, thần sắc nghiêm túc, anh đứng một bên không tiến lên quấy rầy.

Chu Ái Chân dừng động tác gẩy hạt, lắc lắc bàn tính, đưa tất cả các hạt tính về vị trí cũ.

"Thời gian không còn sớm nữa, ngủ thôi." Lục Trạch thấy cô dừng động tác tay, nhìn thời gian, tám giờ.

Chu Ái Chân nghe Lục Trạch bảo đi ngủ, ừm một tiếng, xuống giường cẩn thận cất bàn tính trong tay vào ngăn kéo, sau khi đóng ngăn kéo lại còn kéo ra nhìn một cái rồi mới đóng hẳn lại.

Lục Trạch nhìn dáng vẻ yêu thích không buông tay của cô, khóe môi khẽ cong lên, kiên nhẫn chờ đợi, Chu Ái Chân về giường nằm ngay ngắn, anh đưa tay tắt đèn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 121: Chương 122 | MonkeyD