Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 123
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:14
Chu Ái Chân nằm trên giường, nhìn căn phòng tối om, có chút không ngủ được, xoay người nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, nhìn một lát vẫn không có ý buồn ngủ, tay bị đè có chút mỏi, cô xoay người nằm ngửa.
Cô vừa nằm ngửa xong liền nghe thấy giọng nói của Lục Trạch.
"Không ngủ được à?"
"Ừm." Chu Ái Chân nói xong quay đầu lại, nhìn Lục Trạch bên cạnh, chỉ có thể nhìn thấy bóng người mờ mờ của anh.
Anh cũng chưa ngủ sao?
Cô đáp xong bên cạnh liền không còn động tĩnh, biết anh cũng chưa ngủ, không nói gì thì dường như có chút ngượng ngùng, cô thử tìm chủ đề.
Cô đột nhiên nghĩ đến Đại An, mở lời: "Đơn xin đi học của Đại An đã được duyệt chưa?"
Bây giờ đã là đầu tháng tám, nếu chắc chắn có thể đi học, cô phải bắt đầu chuẩn bị cặp sách, b.út, và cả vở cho Đại An nữa.
"Vẫn chưa được duyệt." Lục Trạch nói xong lại tiếp tục nói: "Năm nay có lẽ không xếp được chỗ."
Người chờ đi học trong đội quá đông, đến giờ vẫn chưa có thông báo, cơ bản là không còn khả năng rồi.
"Ừm, tôi biết rồi." Chu Ái Chân nghe thấy có lẽ không xếp được chỗ, cũng giống như cô nghĩ.
Nhưng cũng không sao, nếu không xếp được, cô tự dạy ở nhà cũng như vậy.
Chu Ái Chân lại hỏi vài chuyện nữa, dần dần cơn buồn ngủ ập đến, giọng nói ngày càng nhỏ đi, cuối cùng chìm vào giấc ngủ.
Lục Trạch nghe nhịp thở đều đều bên cạnh, đưa tay kéo chăn đắp lại cho cô.
Chu Ái Chân nhìn thấy một vùng sương mù trắng xóa trước mắt, đi mãi không ra được, ngay khi cô bắt đầu sốt ruột thì cảnh tượng thay đổi, cô mặc trên người bộ váy cưới, Lục Trạch mặc vest dẫn theo các con xuất hiện trước mặt cô.
Cô nhìn qua lớp khăn voan trắng thấy Lục Trạch từng bước từng bước đi về phía mình, vén khăn voan của cô lên, cúi đầu hôn xuống.
Chu Ái Chân bỗng nhiên giật mình tỉnh giấc, nhìn cách bài trí trong phòng, vừa rồi là đang nằm mơ, cô thở phào nhẹ nhõm.
Sao cô lại mơ thấy giấc mơ đó chứ, cô vỗ vỗ mặt, sau khi hoàn toàn tỉnh táo chuẩn bị xuống giường.
Lúc hai tay chống giường nhấc chân, ánh mắt cô vô tình dừng trên mũi của Lục Trạch vẫn còn đang ngủ bên cạnh.
Cô nghĩ tới cảm giác trơn trượt lúc hôn trúng mũi tối qua, ánh mắt không tự chủ được mà dời xuống dưới, đóng đinh trên đôi môi mỏng của Lục Trạch.
Hôn lên đó cảm giác có giống như trong mơ không? Ý nghĩ vừa xuất hiện, Chu Ái Chân giật nảy mình, sao cô lại có ý nghĩ này chứ, vội vàng lắc đầu.
Chắc chắn là do giấc mơ tối qua ảnh hưởng, chắc chắn là vậy, cô tự thôi miên mình vài lần, vội vàng dậy mặc quần áo, đẩy cửa đi ra ngoài.
Trời bên ngoài vẫn còn hơi tối, cô rửa mặt trong nhà tắm, đổ bô đi, rửa sạch tay rồi vo gạo.
Chu Ái Chân nhìn gạo trong chậu, mấy ngày nay kể từ khi đến đây, sáng nào cũng ăn cháo, ngày mai đi hợp tác xã mua ít đậu phụ về nấu canh cay (hồ lạt thang).
Vừa nghĩ đến canh cay, càng nghĩ càng muốn uống, cô vội vàng không nghĩ nữa, vo sạch gạo cho vào nồi, đậy nắp nồi lại, đi ra sau bếp nhóm lửa.
"Cô đi gọi bọn trẻ dậy đi, để tôi đốt lửa cho." Lục Trạch đi vào bếp, thấy Chu Ái Chân đang ngồi co ro trên chiếc ghế đẩu nhỏ, liền đưa tay ra đỡ.
Chu Ái Chân vừa nghe thấy tiếng của Lục Trạch liền nghĩ tới giấc mơ tối qua có chút không tự nhiên, cô né tránh tay anh, khẽ ho một tiếng: "Bọn trẻ lát nữa tôi đi gọi, anh ngủ thêm lát nữa đi, lát nữa còn phải xuống xới đất."
Hôm nay việc anh phải làm toàn là việc nặng nhọc.
Lục Trạch nói xong thấy cô không động đậy, liền dắt người ra khỏi bếp: "Không cần."
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch muốn đốt lửa, nghĩ tới trước đó anh nấu cháo độ lửa khá chuẩn nên không kiên trì nữa, xoay người đi gọi bọn trẻ dậy.
Mấy người ăn xong bữa sáng, Lục Trạch thu dọn bát đũa, nhìn Chu Ái Chân ngồi trước bàn: "Tôi ra ngoài một lát, xíu nữa về."
Chu Ái Chân nhìn thời gian, sáu giờ rưỡi, sớm thế này anh đi đâu? Vốn định hỏi nhưng nghĩ tới chuyện trước đó nên không mở miệng.
Lục Trạch thấy cô động đậy môi nhưng không nói gì tiếp, liền mở lời: "Trong nhà không có nông cụ, tôi qua chỗ Kiến Quốc mượn một chút."
Chu Ái Chân thấy anh chủ động đi mượn đồ, không nhịn được nhìn anh thêm một cái.
Đại An thấy cha định đi nhà chú Hàn, liền từ trên ghế xuống đi tới bên cạnh cha, hai tay nắm lấy tay cha: "Cha, con cũng muốn đi."
Lần trước chú Hàn nói có lợn con, cậu bé muốn đi xem lợn con.
Lục Trạch nghĩ tới việc bình thường mình không có thời gian ở bên Đại An và Linh Linh nên không từ chối.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch đồng ý, Linh Linh trên ghế cũng động đậy, dường như cũng muốn đi theo, nghĩ tới việc Lục Trạch đi lấy nông cụ, dẫn theo Đại An còn được, nếu dẫn thêm cả Linh Linh thì dọc đường sẽ mất không ít thời gian.
"Linh Linh, mẹ bây giờ đang rảnh, lát nữa mẹ kể chuyện 'Vịt con xấu xí' cho con nghe nhé." Cô nói ra trước khi Linh Linh kịp mở miệng.
Linh Linh nghe mẹ muốn kể chuyện vịt con xấu xí cho mình nghe, liền nhìn cha và anh trai.
Cô bé muốn đi cùng anh trai, nhưng cô bé cũng muốn nghe chuyện vịt con xấu xí, nhất thời có chút đắn đo, nhìn nhìn mẹ, lại nhìn nhìn anh trai.
Chu Ái Chân thấy Linh Linh có chút do dự không quyết, cô bắt đầu kể tiếp phần sau của câu chuyện vịt con xấu xí: "Vịt con xấu xí về sau gặp một con ngỗng trắng lớn..."
Linh Linh nghe thấy vịt con xấu xí gặp được những người bạn khác, liền chẳng màng đến anh trai và cha nữa, hoàn toàn đắm chìm vào câu chuyện mẹ kể.
Chu Ái Chân thấy Linh Linh không còn đòi đi theo Lục Trạch tới trại lợn nữa, cô nháy mắt với Lục Trạch, ra hiệu anh mau đi đi, câu chuyện của cô không còn bao nhiêu đâu, anh mà không đi, lát nữa Linh Linh nghe xong lại đòi đi theo anh cho xem.
Lục Trạch nhận được ám hiệu của Chu Ái Chân, còn chưa kịp đứng dậy đã thấy cô ôm Linh Linh vào lòng, cúi đầu kể chuyện cho cô bé nghe.
Đại An thấy ánh mắt cha cứ nhìn chằm chằm mẹ và Linh Linh không động đậy, liền đưa tay kéo kéo tay cha.
Lục Trạch thu hồi suy nghĩ, thấy Đại An đang nhìn mình, liền cười với cậu bé: "Đi thôi."
Chu Ái Chân nghe thấy tiếng bước chân, nhìn ra phía sau một cái, thấy Lục Trạch dẫn Đại An đi ra ngoài.
"Mẹ, tại sao ngỗng trắng lớn lại cười nhạo vịt con xấu xí ạ?" Linh Linh không hiểu hỏi mẹ.
"Bởi vì nó không thích vịt con xấu xí."
"Vịt con xấu xí tốt như vậy, tại sao ngỗng trắng lớn lại không thích nó?"
Chu Ái Chân đưa tay xoa xoa đầu Linh Linh, hỏi ngược lại: "Tại sao ngỗng trắng lớn phải thích vịt con xấu xí?"
Linh Linh nghĩ một lát rồi đáp: "Bởi vì vịt con xấu xí đối xử tốt với ngỗng trắng lớn ạ."
"Linh Linh, không phải chúng ta đối xử tốt với người khác thì người khác nhất định sẽ thích chúng ta đâu." Chu Ái Chân nói xong thấy Linh Linh vẻ mặt khó hiểu: "Đợi con lớn thêm chút nữa, mẹ sẽ nói kỹ hơn cho con."
