Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 128
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:15
Ông lão quấn vải cho người ta xong, đứng dậy đi tới trước bàn lấy kéo và lược.
Chu Ái Chân đang nhìn miếng vải trắng trước mặt thì thấy ông lão cầm kéo và lược đi tới sau lưng mình như định cắt trực tiếp, lập tức mở lời.
"Bác ơi, tóc cắt ngắn đến đây ạ." Chu Ái Chân vội vàng dùng tay làm dấu đến vị trí ngang vai.
Tóc cắt đến đây sau này vẫn buộc lên được, sau khi gội cũng dễ khô.
Ông lão nghe xong, trong mũi phát ra tiếng ừm nhẹ, đi tới sau lưng cô, dùng lược chải mượt tóc cô, cầm kéo "cạch cạch" cắt vài nhát.
Chu Ái Chân ngồi trên ghế đẩu nghe tiếng kéo cắt trên đầu, chẳng bao lâu sau, âm thanh dừng lại.
"Xong rồi." Ông lão nói xong đặt kéo sang một bên, đưa tay phủi phủi miếng vải trắng trên người Chu Ái Chân rồi mới cởi ra.
Chu Ái Chân nhìn mái tóc ngang vai, cả người trông vô cùng thanh thoát, tốt hơn nhiều so với cô tưởng tượng.
"Đại An, cắt không?" Chu Ái Chân quay đầu lại hỏi Đại An đang ngồi bên cạnh.
Đại An nhìn tóc mẹ, do dự một hồi, từ trên ghế xuống đi tới bên cạnh mẹ.
"Bác ơi, cắt cho cậu bé kiểu đầu đinh (hớt cua) ạ." Chu Ái Chân nói kiểu tóc mình muốn.
Bây giờ trời nóng, cắt đầu đinh cho mát mẻ lại dễ gội, đường nét khuôn mặt Đại An vô cùng phù hợp với kiểu tóc sạch sẽ gọn gàng này.
Ông lão vẫn ít nói như cũ, gật gật đầu, cầm kéo đi tới bên cạnh Đại An cắt cho cậu bé.
Chu Ái Chân dắt Linh Linh đứng một bên đợi.
Đầu đinh của Đại An cắt có chút tốn công, đợi một lúc mới xong.
Cắt đầu đinh xong, ngũ quan Đại An hiện ra rõ rệt hơn, vô cùng tinh anh.
Cô tiến lên hai tay đặt lên vai Đại An: "Đẹp thật đấy."
Đại An nghe thấy mẹ khen mình, mặt đỏ lên, cúi đầu không nhìn mẹ.
Chu Ái Chân thấy Đại An thẹn thùng, cười xoa xoa cái đầu có chút cứng của cậu bé.
"Bác ơi, tổng cộng hết bao nhiêu tiền ạ?" Cô dắt Đại An hỏi ông lão đang quét tóc dưới đất.
"Một hào." Ông lão quét hết tóc vào xẻng hốt rác, đổ vào cái thùng bên cạnh.
Chu Ái Chân trả tiền xong, dắt con đi về.
Linh Linh ở bên cạnh đi được hai bước lại quay đầu nhìn đầu anh trai.
"Anh ơi, em muốn sờ một cái." Linh Linh đung đưa tay anh trai.
Đại An nghe thấy em gái muốn sờ, liền khom lưng cúi đầu.
Chu Ái Chân ở bên cạnh thấy hai đứa dừng lại cũng dừng theo, đứng một bên nhìn Linh Linh có chút hiếu kỳ đưa tay ra sờ đầu Đại An.
Có lẽ sờ thấy hơi cứng, sau khi sờ một cái liền nhíu mày, lại đưa tay ra sờ, lần này dường như phát hiện ra lục địa mới, vài giây sau liền cười "khà khà" thành tiếng.
Chu Ái Chân ở bên cạnh cười lắc đầu, niềm vui của trẻ con đôi khi đơn giản như vậy đấy.
"Ái Chân, đi cắt tóc à?"
Chu Ái Chân nghe thấy có người nói chuyện với mình, nhìn về phía người đang nói, là hàng xóm dưới lầu Tô Mai.
"Vừa mới cắt xong về ạ." Chu Ái Chân đáp.
"Cắt là tốt rồi, nếu không đợi lúc ở cữ sẽ vất vả lắm." Tô Mai nghĩ tới lúc mình ở cữ, hơn một tháng không gội đầu, đến sau này tóc vừa hôi vừa ngứa.
Chu Ái Chân mỉm cười gật đầu, cô cũng là vì điểm này mới đi cắt tóc.
"Đúng rồi Ái Chân, tôi vừa ra khỏi cửa thấy vài người khiêng giường lên lầu, hỏi một câu thì nói là tới nhà cô đấy, cái giường này cô xin từ bao giờ thế?"
Mẹ chồng của Tô Mai tháng sau sẽ tới, giường trong nhà không đủ ngủ, bà nghĩ hay là bảo cha sắp nhỏ cũng đi xin đội một cái, nhưng không biết thời gian có kịp không.
Chu Ái Chân nghe thấy là người đưa giường tới, nghĩ tới trong nhà không có ai, hướng về phía Tô Mai mở lời: "Hơn một tháng rồi ạ, dì Mai, trong nhà không có ai, cháu về trước đây ạ."
"Tiểu Lục nhà cô không có nhà sao?" Tô Mai kinh ngạc nhìn Chu Ái Chân.
"Đi bón phân cho đất rồi ạ." Chu Ái Chân đáp.
Lúc Lục Trạch đi không mang theo chìa khóa, chắc cũng không ngờ cô sẽ dắt con ra khỏi cửa.
Cô phải nhanh ch.óng về mở cửa cho người ta.
"Vậy mau về đi, mấy người đó tới được một lúc rồi." Lúc Tô Mai chuẩn bị ra khỏi cửa thì người đưa giường lên lầu, bà lại lề mề ở nhà thêm một lát mới ra khỏi cửa.
Chu Ái Chân nghe thấy người ta đã tới được một lúc lâu, chào Tô Mai một tiếng là về trước rồi vội vàng dẫn bọn trẻ quay về.
Mấy người vừa tới nơi đã thấy Phùng Yến đang đứng ở hành lang nói chuyện với vài thanh niên.
"Người về rồi đây này." Phùng Yến thấy Ái Chân về, nói với vài thanh niên xong liền vẫy tay với Ái Chân, ra hiệu cô mau tới.
"Ái Chân, những người này nói là tới đưa giường cho cô, đợi nửa buổi rồi."
Phùng Yến vốn dĩ ở nhà giặt quần áo, những người này gõ cửa hỏi người nhà Đoàn trưởng Lục đi đâu rồi, họ tới đưa giường.
Bà cũng không biết nói sao, bèn ở đây đợi cùng những người này một lúc lâu vẫn không thấy Ái Chân về.
Chu Ái Chân thấy trên mặt Phùng Yến có mồ hôi, chắc hẳn là ở đây đợi cùng những người này.
Chu Ái Chân dắt con sải bước đi tới trước mặt mấy người: "Thực sự ngại quá, tôi không biết hôm nay các anh tới, để các anh đợi lâu rồi."
Cô nói xong vội vàng móc chìa khóa ra mở cửa.
Mấy người thấy chị dâu nói vậy, đồng loạt mở lời: "Chị dâu, chúng tôi cũng vừa mới tới không lâu đâu ạ."
Chu Ái Chân mở cửa ra, mời mấy người vào.
"Chị dâu, chị đứng sang bên cạnh một chút ạ, chúng tôi khiêng giường vào trước đã." Mấy người ngoài cửa thấy chị dâu bụng bầu vượt mặt, sợ va phải cô, đứng ngoài cửa không dám khiêng giường vào.
Chu Ái Chân nghe vậy lùi sang một bên, thấy mấy người trên đầu toàn mồ hôi, xoay người vào bếp rót nước cho họ.
Mấy người ngoài cửa hợp lực khiêng giường vào nhà.
"Chị dâu, giường đặt ở phòng nào ạ?"
"Phòng bên trái hướng vào trong ạ." Chu Ái Chân đặt ấm nước trong tay xuống, đi ra khỏi bếp chỉ hướng cho mấy người.
Mấy người theo chỉ dẫn khiêng giường vào phòng, lắp giường lại.
"Chị dâu, giường lắp xong rồi ạ, nếu sau này có vấn đề gì, chị cứ bảo Đoàn trưởng Lục tìm chúng tôi." Mấy người đưa tay lau mồ hôi trên đầu.
"Vất vả cho các anh quá, uống ngụm nước đi ạ." Chu Ái Chân đưa nước cho mấy người, bảo họ ngồi nghỉ một lát.
Mấy người đứng ngoài hành lang hơn nửa tiếng đồng hồ, lại lắp giường xong, quả thực khát khô cả cổ, đưa tay nhận nước: "Cảm ơn chị dâu."
