Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 129

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:16

Chu Ái Chân mỉm cười với mấy người, bảo họ uống đi, không đủ lại rót thêm.

Mấy người "ừng ực" vài cái, nước trong ly đã cạn đáy.

Uống nước xong mấy người đứng dậy chào tạm biệt Chu Ái Chân, trong đội còn đang đợi họ quay về.

Chu Ái Chân tiễn người ra cửa, nhìn theo mấy người rời đi xong liền qua nhà Phùng Yến cảm ơn bà.

Linh Linh trong phòng nghe thấy tiếng mở cửa, lập tức từ trong phòng chạy ra, gọi to: "Mẹ."

Chu Ái Chân thấy Linh Linh lần đầu tiên gọi mình to như vậy, cười nói: "Vui thế à."

Cô vừa dứt lời, Linh Linh liền gật đầu, dắt mẹ vào phòng, cho cô xem giường: "Mẹ nhìn kìa, giường to quá."

Cô bé và anh trai chưa bao giờ được ngủ trên cái giường to như thế này.

Vừa nãy ở ngoài cửa cô mải mở cửa nên không chú ý tới cái giường.

Chu Ái Chân đi theo Linh Linh vào phòng, vừa vào phòng đã thấy một chiếc giường gỗ được lắp xong đặt bên cạnh.

Giường trước đây của Đại An và Linh Linh không to bằng một nửa giường mới.

Đúng là một cái giường rất to, chẳng trách phải vài người cùng khiêng.

Cái giường to thế này nằm chắc chắn sẽ rất thoải mái.

"Con và anh trai ai ngủ cái giường này?" Chu Ái Chân cúi đầu hỏi Linh Linh bên cạnh.

Linh Linh thấy mẹ muốn tách mình và anh trai ra, lập tức lắc đầu: "Con ngủ cùng anh trai ạ."

Cô bé không muốn ngủ riêng với anh trai.

Chu Ái Chân thấy Linh Linh không muốn tách ra, quay đầu nhìn Đại An: "Đại An muốn ngủ cái giường nào?"

Cô nói xong Đại An không lên tiếng.

Chu Ái Chân nhìn Đại An không nói lời nào, trong lòng "thót" một cái, Đại An cũng không muốn tách ra với Linh Linh.

Cô và Lục Trạch đã bỏ sót một vấn đề, chỉ mải nghĩ đến việc chia giường cho bọn trẻ ngủ riêng, mà quên mất việc làm công tác tư tưởng cho hai đứa.

Hai đứa trẻ này từ nhỏ đã ngủ cùng nhau, đột ngột bảo chúng ngủ riêng, hai đứa chắc chắn không đồng ý.

Cô nhìn Linh Linh và Đại An đang không muốn tách ra ở bên cạnh, có chút đau đầu.

Ngay khi cô đang nghĩ xem nên khuyên bảo thế nào thì cửa lớn bị đẩy ra.

Cô chống eo đi tới cửa liền thấy Lục Trạch từ ngoài bước vào.

"Cha." Đại An và Linh Linh thấy cha về, lao tới.

Lục Trạch thấy bọn trẻ lao tới, đưa tay ngăn lại, trên người anh toàn mùi hôi.

Chu Ái Chân thấy quần áo trên người Lục Trạch ướt đẫm mồ hôi hơn nửa, trên mặt toàn là mồ hôi, trong lòng có chút áy náy, nếu không phải tại cô bốc trúng mảnh đất xa như vậy, anh cũng không phải vất vả thế này.

"Trong nồi có nước nóng rồi, anh tắm rửa trước đi, để tôi đi lấy quần áo cho anh." Chu Ái Chân nói xong đi vào phòng lấy quần áo cho anh.

Đại An và Linh Linh hai đứa lắc đầu với cha: "Cha không hôi đâu." Nói xong liền vây quanh bên cạnh anh.

Lục Trạch cười dẫn bọn trẻ vào bếp xách nước.

Lúc Chu Ái Chân cầm quần áo ra, Lục Trạch đã bắt đầu tắm trong nhà tắm.

"Đại An, đưa bộ quần áo này cho cha con." Cô gọi Đại An tới trước mặt nhét quần áo vào tay cậu bé, bảo cậu bé đưa cho Lục Trạch.

Đại An cầm quần áo chạy vèo tới trước cửa, "xoạt" một cái đẩy cửa ra.

"Cha, quần áo ạ."

Chu Ái Chân thấy Đại An chạy nhanh quá, vừa định bảo cậu bé chậm lại thì thấy cửa nhà tắm nháy mắt đã bị đẩy ra.

Lục Trạch đang để trần thân mình quay lưng về phía cô dội nước.

Nước "ào ào" chảy dọc theo lưng anh xuống m.ô.n.g, rồi lại theo m.ô.n.g nhỏ giọt xuống đất.

Sự kích thích thị giác mạnh mẽ khiến Chu Ái Chân sững sờ tại chỗ.

Sao anh tắm lại không khóa cửa?

Ngay khi cô còn chưa kịp hoàn hồn thì cửa đã bị Đại An đóng lại từ bên trong.

Linh Linh từ trong phòng đi ra, thấy mẹ đứng trong phòng không động đậy, đi tới trước mặt cô, thấy mẹ mặt đỏ bừng, liền cầm lấy cái quạt bên cạnh quạt cho mẹ.

Chu Ái Chân chỉ thấy một luồng gió mát ập tới, cúi đầu nhìn thì ra là Linh Linh.

"Mẹ, còn nóng không ạ?" Linh Linh cầm quạt tiếp tục quạt cho mẹ.

Chu Ái Chân chỉ thấy mặt nóng ran, vô thức đáp: "Không nóng."

Cô nói xong liền nhận lấy cái quạt từ tay Linh Linh, ra sức quạt cho chính mình, bảo Linh Linh qua một bên chơi, cô đi đứng lóng ngóng (tay chân cùng chiều) đi tới cạnh bàn rót một ly nước, một hơi uống hết nửa ly.

Linh Linh nhìn tay mẹ không ngừng quạt, khó hiểu nhìn theo bóng lưng mẹ.

Không phải mẹ nói không nóng sao?

Nửa ly nước xuống bụng, Chu Ái Chân mới bình tĩnh lại, lắc lắc đầu, gạt bỏ hình ảnh vừa nhìn thấy ra sau đầu.

Cô chẳng nhìn thấy gì cả, chẳng nhìn thấy gì cả.

Uống xong một ly nước, đầu óc mới không nghĩ tới hình ảnh vừa nhìn thấy nữa.

Chu Ái Chân đang định rót thêm một ly nước nữa, cửa nhà tắm "rầm" một cái mở ra, Lục Trạch dẫn Đại An đi ra ngoài.

Chu Ái Chân cầm ly nước liếc mắt thấy bóng dáng Lục Trạch, trong đầu lập tức hiện lên cảnh tượng vừa nhìn thấy.

Cứu mạng với!

Bây giờ đầu óc cô toàn là tấm lưng trần và cái m.ô.n.g cong của Lục Trạch thôi!

Tác giả có lời muốn nói: Gặp lại vào buổi tối nhé.

Chương 63 Tiền lương

Linh Linh thấy cha ra ngoài, chạy lạch bạch tới trước mặt cha: "Cha, xem giường to kìa."

Lục Trạch thấy con gái nắm tay mình, như thể đang khoe báu vật, liền đi theo sau cô bé vào phòng.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch vào phòng, đưa tay vỗ vỗ mặt, lại ra bậu cửa sổ hứng gió một lát mới hoàn toàn không nghĩ tới cảnh tượng lúc nãy nữa.

Lục Trạch ra khỏi phòng liền thấy Chu Ái Chân đứng bất động ở ban công.

"Giường tới lúc nào thế?"

"Trước khi anh về mười mấy phút." Chu Ái Chân nghe thấy câu hỏi của Lục Trạch nhưng không quay đầu nhìn anh, cô sợ mình lại không có tiền đồ mà nhìn thấy người anh lại nghĩ ngay tới cái m.ô.n.g cong nhìn thấy trong phòng tắm lúc nãy.

Lục Trạch đưa tay thử độ chắc chắn của giường, sau khi xác định không có vấn đề gì mới tiếp tục mở lời: "Phân bón trên ruộng đã bón xong hết rồi, hạt giống rau đừng vội gieo ngay, đợi hai ngày sau hãy trồng."

Thời điểm này phân bón trồng rau chủ yếu là phân bắc, phân bắc có tính phân bón mạnh, vừa mới bón xong đã gieo hạt giống ngay dễ làm hạt giống bị cháy (c.h.ế.t).

"Được." Chu Ái Chân lên tiếng đồng ý.

Bây giờ trên ruộng đâu đâu cũng là phân và nước tiểu. Cô có muốn đi cũng không biết đặt chân vào đâu.

Lục Trạch thấy cô cứ đứng quay lưng về phía anh ở ban công không chịu quay người lại, chân mày hơi nhíu: "Ban công mùi nồng lắm, đóng cửa lại đi."

Anh nói xong liền thấy người trên ban công chậm chạp xoay người, mắt không liếc nhìn mà đi ngang qua người mình, đi được vài bước liền thấy người đó dừng lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 128: Chương 129 | MonkeyD