Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 150
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:19
Chẳng bao lâu sau cơn đau nhói quen thuộc đó ập đến, cơn buồn ngủ vơi đi không ít.
Cô đưa tay dụi mắt, nhìn Lục Trạch đang đứng bên giường, nghĩ đến việc anh vừa rồi vì không muốn làm cô thức giấc mà định một mình cho con b.ú.
"Anh ngủ một lát đi, để em trông con cho." Chu Ái Chân nói xong bảo anh lên giường nằm một lát.
Hai ngày nay chỉ cần đứa bé vừa quấy khóc, Lục Trạch là người đầu tiên dậy dỗ dành đứa bé, chưa từng có một giấc ngủ ngon, dưới mắt đã xuất hiện quầng thâm.
Lục Trạch thấy giọng cô có chút khàn, cầm chiếc cốc bên cạnh đưa đến trước mặt cô.
Từ khi cô mang thai, mỗi tối trước khi ngủ đều phải uống một cốc nước, mấy ngày nay đứa bé quấy khóc suốt, cô cũng không kịp uống.
Chu Ái Chân nhìn cốc nước anh đưa tới, đột nhiên cảm thấy khát dữ dội, đưa tay đón lấy rồi uống một hơi hết nửa cốc.
Lục Trạch thấy cô uống xong, đưa tay cầm lấy đặt sang một bên.
"Sao anh không ngủ?" Chu Ái Chân thấy anh đặt nước xong đứng bên giường cũng không động đậy, hoàn toàn không có ý định lên giường đi ngủ.
Lục Trạch thấy cô cứ truy hỏi, nhàn nhạt nói: "Không buồn ngủ."
Chu Ái Chân: "......."
Anh không buồn ngủ?
Chu Ái Chân nhớ lại hai ngày nay anh chắc chắn ngủ chưa đầy bốn năm tiếng, vậy mà anh một chút cũng không buồn ngủ sao?
Anh đúng thật là giỏi chịu đựng.
Trong lúc hai người nói chuyện, đứa bé trong lòng đã ăn xong, cô kéo áo xuống, tay chống giường ngồi dậy, bế đứa bé lên vỗ ợ sữa.
Vỗ một lúc, mãi không nghe thấy tiếng.
Chu Ái Chân nhớ lại cách thức chị Phùng Yến dạy chiều nay, động tác không sai, sao lại không vỗ ra được chứ.
Cô lại vỗ vỗ vẫn không ra được.
Vỗ vài lần đều không ra được, cô bắt đầu có chút sốt ruột, ngẩng đầu nhìn Lục Trạch, mấy lần trước cô thấy anh chỉ vỗ nhẹ một cái là tiếng ợ sữa của đứa bé liền phát ra.
Lục Trạch thấy cô bế đứa bé sốt ruột nhìn mình, bèn cúi người một tay nắm lấy tay cô đặt lên lưng đứa bé, dẫn dắt cô nhẹ nhàng vỗ về.
Chưa được vài cái liền nghe thấy đứa bé trên vai phát ra một tiếng ợ, một mùi sữa xông vào mũi hai người.
"Ra rồi." Chu Ái Chân nghe thấy tiếng ợ sữa đó, vui mừng ngẩng đầu nhìn Lục Trạch.
Cô vừa nhìn sang Lục Trạch liền thấy anh dời tầm mắt, đón lấy đứa bé từ tay cô, bế về phía bên của anh đặt xuống.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch không nói lời nào, lên giường quay lưng về phía cô nhẹ nhàng dỗ dành đứa bé, cảm thấy có chút không ổn.
Bình thường Lục Trạch tuy không thích nói chuyện, nhưng cũng không giống như bây giờ một lời cũng không nói.
Đặc biệt là sau lần anh tức giận trước đó, cơ bản là cô chỉ cần nói chuyện, anh đều sẽ tiếp lời.
Cô nhíu mày suy nghĩ, dường như từ trưa khi cô đề cập đến chuyện ly hôn, người này không hề chủ động nói một lời nào, đôi khi cô nói chuyện với anh, anh cũng không thèm để ý.
Cô đột nhiên nghĩ đến những lời Tào Hoa nói với mình chiều nay, lại quay đầu nhìn Lục Trạch?
Anh đây là không vui vì cô đề cập đến chuyện ly hôn sao?
Chương 73 Quân sư quạt mo
Ngày hôm sau Chu Ái Chân thức dậy cảm thấy tinh thần sảng khoái, đây là giấc ngủ thoải mái nhất của cô kể từ khi sinh con đến giờ.
Cô quay đầu nhìn sang bên cạnh, Lục Trạch và đứa bé đều không có trên giường, từ trên giường vươn vai một cái, rồi tung chăn xuống giường.
Vừa đẩy cửa ra liền nghe thấy tiếng nói chuyện của Lục Trạch và lũ trẻ.
Chu Ái Chân ngước nhìn đồng hồ trên tường đã chỉ mười một giờ.
Mười một giờ rồi sao?
Cô nhớ lần cuối cùng dậy cho con b.ú là ba giờ sáng, sau đó cô không hề dậy thêm lần nào nữa.
Lâu như vậy rồi mà đứa bé không b.ú sữa cũng không khóc sao?
Chu Ái Chân bước vào phòng khách, liền thấy Lục Trạch ngồi trên ghế đẩu một tay bế đứa bé, một tay dùng thìa múc sữa bột đã pha thổi nguội rồi đưa vào miệng đứa bé.
Anh cho đứa bé uống sữa bột sao?
Chu Ái Chân nghĩ đến tối qua trước khi đi ngủ cô có lẩm bẩm một câu muốn được ngủ một giấc thật ngon.
Cô ngẩng đầu nhìn Lục Trạch, anh vì muốn để cô ngủ thêm một lúc, nên đã cho đứa bé uống sữa bột sao?
"Ba ơi, sao mẹ vẫn chưa dậy ạ?" Đại An thấy ba dùng khăn lau sữa vương ra bên miệng em trai, muốn đưa tay đón lấy mang vào phòng tắm giặt sạch.
"Đợi ngủ đẫy giấc rồi mẹ sẽ dậy thôi." Lục Trạch thấy Đại An muốn giặt khăn, không cho cậu bé cầm, bảo cậu bé ngồi yên ở một bên.
Đại An thấy ba không cho giặt khăn, bèn ngồi ở một bên nhìn ba cho em trai uống sữa bột.
"Cơm hâm nóng ở trong nồi rồi đấy, đói thì bưng ra mà ăn." Lục Trạch thấy cô đầu tóc bù xù đi ra, liếc nhìn một cái, nghĩ đến việc cô bây giờ vẫn chưa được gội đầu, những lời định nói lại nuốt ngược vào trong.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch chủ động mở lời, có chút kinh ngạc, người này tối qua chẳng phải còn không thèm nói chuyện sao?
Sáng sớm hôm nay đột nhiên chủ động mở lời, cô còn có chút không thích ứng được.
Lục Trạch thấy cô đứng bất động, cho nhóc con uống xong thìa sữa cuối cùng, ngước mắt nhìn Chu Ái Chân đang đứng đờ người: "Không đói sao?"
Chu Ái Chân cúi đầu nhìn bụng mình, sau khi sinh con bụng cô không hề xẹp ngay xuống được, trên bụng tích một vòng mỡ.
"Cũng không đói lắm, đợi lát nữa đói rồi ăn ạ." Cô nghĩ ngợi chắc phải đợi đến bốn giờ chiều mới ăn, coi như là bữa tối luôn.
"Mẹ ơi." Linh Linh thấy mẹ không đi ăn cơm, chạy lon ton đến bên cạnh mẹ, kéo mẹ đến bên cạnh ba, bảo cô xem mặt em trai.
"Anh rửa mặt cho con rồi sao?" Chu Ái Chân thấy chất gây trên mặt đứa bé chỉ còn lại một lớp mỏng dính.
"Không có." Sáng sớm anh dậy đã thấy chất gây trên mặt đứa bé nhạt đi nhiều rồi.
Chắc là tự hấp thụ rồi, Chu Ái Chân lại nhìn đứa bé một cái, thấy nhóc con hai nắm tay nhỏ nắm c.h.ặ.t giơ lên bên mặt, nhắm mắt cái miệng nhỏ mấp máy uống sữa bột, không hiểu sao thấy rất đáng yêu.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch cho đứa bé b.ú xong, mở lời: "Anh đã nghĩ ra tên cho con chưa?"
Hai ngày nay họ cứ gọi đứa bé, đứa bé, hoặc nhóc thứ ba, nhóc thứ ba suốt, chưa có một cái tên chính thức nào cho đứa bé cả.
"Chưa." Lục Trạch nhìn đứa bé trong lòng vừa ăn xong là ngủ, mấy ngày nay anh luôn bận rộn chăm sóc cô và đứa bé, quên bẵng mất chuyện đặt tên cho con.
Chu Ái Chân thấy anh chưa nghĩ ra, nghĩ ngợi một chút rồi mở lời: "Hay là cứ đặt một cái tên mụ để gọi trước đi ạ, tên chính thức thì không vội."
Cô biết tên chính thức của đứa bé, cái tên này là do Lục Trạch đặt cho con, còn tên mụ thì lúc đó trong sách cô không thấy nhắc tới.
"Gọi là Tiểu Ngũ đi." Lục Trạch nghĩ đến đêm đứa bé chào đời, con số đầu tiên anh nhìn thấy trên cân là số năm.
