Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 151
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:20
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch lấy cân nặng của đứa trẻ lúc mới sinh để đặt tên mụ, cô nhìn đứa nhỏ trong lòng anh, không hiểu sao lại thấy có chút may mắn, may mà Lục Trạch không đặt tên theo thứ tự sinh của các con.
Nếu không đứa nhỏ này sẽ phải gọi là Tiểu Tam mất, cô vừa nghĩ đến việc sau này gọi con là Tiểu Tam là đã thấy nhức đầu rồi.
Lục Trạch thấy Chu Ái Chân đứng trước mặt lúc thì nhíu mày lúc lại cười, không biết trong đầu cô lại đang nghĩ cái gì.
Chu Ái Chân hoàn hồn lại, thấy Lục Trạch đang bế con nhìn mình, cô cong môi cười: "Tiểu Ngũ nghe hay đấy, cứ gọi là Tiểu Ngũ đi." Nói xong cô đi đến bên cạnh Lục Trạch, cúi người bế Tiểu Ngũ từ trong lòng anh sang lòng mình.
Cô vừa lại gần, Lục Trạch đã ngửi thấy một mùi sữa thoang thoảng, giống hệt mùi sữa tỏa ra từ trên người Tiểu Ngũ.
Chu Ái Chân hỏi Lục Trạch đang đứng bất động bên cạnh: "Tiểu Ngũ đã vỗ ợ hơi chưa?"
"Chưa." Lục Trạch nói xong khẽ hắng giọng một tiếng, dời mắt đi không nhìn cô nữa.
"Mẹ ơi, con muốn vỗ ợ hơi cho em." Đại An nhớ tới hôm qua thím dạy mẹ và cha vỗ ợ hơi, cậu bé cũng muốn làm thử.
Chu Ái Chân thấy Đại An muốn vỗ, liền bảo cậu lại đây để cô dạy.
"Con biết làm mà." Đại An lập tức đáp lại.
Chu Ái Chân không ngờ Đại An đã biết vỗ ợ hơi, cười nói: "Đại An thông minh thật đấy."
Đại An thấy mẹ khen mình thì ưỡn n.g.ự.c lên, cậu nhất định phải vỗ cho em thật tốt.
Chu Ái Chân bế Tiểu Ngũ đặt lên vai, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, đợi Đại An đi tới.
Đại An đi đến trước mặt mẹ, đặt bàn tay lên lưng em trai nhẹ nhàng vỗ vỗ.
Vỗ mới được vài cái, Tiểu Ngũ đã nấc lên một tiếng ợ sữa thật kêu.
Chu Ái Chân và Đại An đều bị tiếng ợ sữa vang dội của Tiểu Ngũ làm cho giật mình, hai người nhìn nhau rồi bật cười.
"Mẹ ơi, con cũng muốn vỗ." Linh Linh thấy anh trai vỗ ra tiếng, cô bé cũng muốn thử.
"Nhẹ thôi nhé, đừng dùng lực quá." Chu Ái Chân nắm lấy tay Linh Linh, động tác nhẹ nhàng vỗ về.
Vỗ vài cái, Tiểu Ngũ trên vai lại khẽ ợ sữa một cái nữa.
"Mẹ ơi, em trai ợ rồi." Linh Linh nghe thấy tiếng ợ sữa, phấn khích nhìn mẹ.
Lục Trạch đứng một bên nhìn một lớn ba nhỏ cười thành một đoàn đằng kia, đứng im hồi lâu không nhúc nhích.
Chu Ái Chân bế Tiểu Ngũ thêm một lúc nữa rồi đưa đứa trẻ cho Lục Trạch, đi vào phòng tắm rửa mặt đ.á.n.h răng.
Vừa đ.á.n.h răng xong, cửa phòng khách đã vang lên, cô cầm khăn mặt đi ra cửa thì thấy Hàn Kiến Quốc đang đứng đó, vẻ mặt đầy kích động nhìn Lục Trạch.
"Lão Lục, tôi nghĩ ra cách rồi." Anh ta trăn trở cả đêm qua, mới nghĩ ra được một cách khiến chị dâu không ly hôn nữa.
Hàn Kiến Quốc nói xong liền thấy Lục Trạch đang bế con trai đỡ đầu của mình, vừa định tiến lên hôn một cái thì thấy Lục Trạch bế đứa nhỏ lùi lại vài bước.
Hàn Kiến Quốc: "........"
"Được lắm Lục Trạch nhà anh." Uổng công anh ta vất vả nghĩ kế cho anh.
Chu Ái Chân thấy Hàn Kiến Quốc và Lục Trạch một người tiến tới một người lùi lại, bỗng thấy có chút buồn cười, cầm khăn mặt về phòng tiếp tục rửa mặt.
Đợi cô rửa mặt xong đi ra, Hàn Kiến Quốc đang đứng bên cạnh Lục Trạch nắm tay Tiểu Ngũ trêu đùa.
Hàn Kiến Quốc thấy chị dâu ra tới, buông tay Tiểu Ngũ ra, đứng thẳng người đối diện với cô: "Chị dâu, hôm nay em đến có chuyện muốn bàn bạc với Lục Trạch."
"Hai người cứ nói đi." Chu Ái Chân nghe vậy, đi tới chỗ Lục Trạch để bế Tiểu Ngũ.
"Tã lót ở ngoài ban công, nếu Tiểu Ngũ có tiểu thì thay cho nó." Lục Trạch nói xong, rút miếng vải lót dưới cổ Tiểu Ngũ ra.
Chu Ái Chân đón lấy Tiểu Ngũ, gật đầu: "Biết rồi, hai người cứ bận việc của mình đi."
Cô nói xong liền bế Tiểu Ngũ về phòng của Đại An và Linh Linh.
Đợi người vào phòng rồi, Lục Trạch nhìn Hàn Kiến Quốc một cái, hai người trước sau bước vào căn phòng phía trong bên cạnh.
Chu Ái Chân ở trong phòng chơi với các con một lát thì thấy buồn đi vệ sinh, cô bảo Đại An trông Tiểu Ngũ, rồi đẩy cửa đi qua căn phòng phía trong gần cửa.
"Anh cứ nghe tôi đi, chắc chắn sẽ thành công." Hàn Kiến Quốc vỗ n.g.ự.c đảm bảo.
Chu Ái Chân nghe thấy lời Hàn Kiến Quốc nói, có chút không hiểu mô tê gì, hai người này đang làm gì mà Hàn Kiến Quốc lại cam đoan như vậy.
Cô lắc đầu, đang định đi tiếp thì thấy cửa "xoạt" một cái bị kéo ra.
Mấy người trong phòng ngoài phòng nhìn nhau trân trân.
Hàn Kiến Quốc thấy chị dâu đứng ở cửa, sợ tới mức giật thót mình, lẽ nào những gì anh ta vừa nói chị dâu đều nghe thấy hết rồi?
Anh ta quay lại nhìn Lục Trạch, thấy sắc mặt Lục Trạch không có một chút gì khác thường, anh ta mới bình tĩnh lại.
Vừa rồi anh ta nói nhỏ như vậy, chắc chị dâu không nghe thấy đâu.
"Chị dâu, thời gian không còn sớm nữa, em về trước đây." Những gì cần nói với Lục Trạch anh ta đều đã nói rồi, còn lại phải dựa vào chính bản thân anh thôi.
"Ngồi thêm lúc nữa đã?" Chu Ái Chân thấy Hàn Kiến Quốc muốn đi, liền nhìn Lục Trạch phía sau anh ta.
Lục Trạch thấy Chu Ái Chân nhìn sang: "Trong đội cậu ấy còn có việc nên phải về sớm."
Chu Ái Chân "ừ" một tiếng, Lục Trạch đã nói vậy thì cô cũng không cần nói thêm lời khách sáo nữa.
Hàn Kiến Quốc đi theo Lục Trạch ra đến cửa, thấy chị dâu đi vào bếp, liền nói nhỏ: "Cứ phải giống như vừa rồi ấy, phải chủ động nói chuyện nhiều vào."
Anh ta còn nhớ lúc mới quen Lục Trạch, người này tám gậy cũng không đ.á.n.h ra được một tiếng, anh ta nhìn còn thấy bực mình, huống chi là chị dâu.
Lục Trạch thấy Hàn Kiến Quốc cứ đứng ở cửa lải nhải không ngừng, liếc thấy bóng người trong bếp đang đi ra.
"Sau này hãy nói, người ta ra rồi kìa." Nói xong anh đẩy Hàn Kiến Quốc ra ngoài cửa, rồi đóng cửa lại.
Hàn Kiến Quốc: "........"
Chu Ái Chân từ trong bếp rửa tay xong đang định vào phòng tắm thì thấy trong nhà chỉ còn cô và Lục Trạch.
Hàn Kiến Quốc đi cũng nhanh thật đấy.
"Anh xin nghỉ ở trong đội bao lâu?" Chu Ái Chân chợt nhớ ra trước đó anh có nhắc chuyện xin nghỉ, nhưng không nói nghỉ mấy ngày.
Lục Trạch: "Nửa tháng."
Vốn dĩ anh định xin nghỉ một tháng, nhưng trong đội không cho phép nghỉ dài như vậy, anh chỉ có thể xin nghỉ từng đợt, đợi hết nửa tháng này rồi lại xin nghỉ tiếp.
"Vậy anh nhớ đ.á.n.h điện tín cho mẹ, bảo bà mau ch.óng tới đây."
Nửa tháng nữa Lục Trạch đi làm, một mình cô chăm sóc Tiểu Ngũ, trong nhà còn có Đại An và Linh Linh, một mình cô chăm không xuể.
Lục Trạch thấy cô nhắc đến mẹ, nghĩ đến lời cô nói trước đó, nhàn nhạt ừ một tiếng.
