Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 262
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:12
Lục Trạch không nói gì nữa, ngoan ngoãn nghe lời cô, nhắm mắt nhắm mũi lại. Chu Ái Chân bóp quá thoải mái, anh thả lỏng rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Chu Ái Chân nghe thấy tiếng thở đều đặn, bóp thêm một lúc nữa rồi chống tay nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của anh.
Nghĩ đến việc còn hơn một tuần nữa cô và các con phải về đội, lòng đầy luyến tiếc, sau khi tự trấn an một hồi cho đỡ buồn, cô sụt sịt mũi, nằm xuống áp sát cạnh anh nhắm mắt cùng ngủ.
Một tuần sau đó, mỗi ngày đều trôi qua thật nhanh, chưa kịp nhận ra thì đã đến ngày phải rời đi.
Trước ngày đi một hôm, Lục Trạch xin nghỉ ở đơn vị, ở nhà bầu bạn với Chu Ái Chân và con cái.
Ăn xong cơm tối, Lục An và Lục Linh vì không nỡ xa bố nên muốn ngủ chung phòng với Chu Ái Chân.
Chu Ái Chân tắm rửa cho bọn trẻ xong, bảo chúng lên giường chờ trước, còn mình thì cầm quần áo đi vào phòng tắm.
Lục Trạch cũng đi theo vào, Chu Ái Chân nhìn người đàn ông cứ quấn quýt bên mình từ hôm qua đến giờ, vừa thấy phiền vừa thấy vui.
"Đồ đạc đã thu xếp xong hết chưa?" Lục Trạch đón lấy chiếc áo khoác cô vừa cởi ra.
Chu Ái Chân thấy anh đứng im không nhúc nhích, cô cởi một món, anh liền đưa tay đón một món, hệt như một cái giá treo quần áo di động, cười nói: "Xong hết rồi anh."
Sợ bỏ sót đồ nên cô đã bắt đầu thu dọn từ mấy ngày trước.
Chu Ái Chân nói đến đây thì nhớ ra mấy hôm trước dọn dẹp nhà cửa, cũng đã thu xếp luôn quần áo của anh, liền mở lời: "Quần áo của anh em đều treo ở ngăn trong cùng của tủ, những bộ không mặc đến em đã cất vào ngăn dưới rồi."
Lục Trạch "ừm" một tiếng, trầm giọng dặn dò: "Về đến nhà nhớ đ.á.n.h điện báo nhé."
Chu Ái Chân thấy anh lại nhắc chuyện điện báo, cười bảo: "Anh nói mấy lần rồi đấy."
Lục Trạch đã bắt đầu nhắc chuyện đ.á.n.h điện báo từ bốn năm ngày trước, hôm kia cũng nhắc, hôm qua cũng nhắc, không ngờ hôm nay lại nhắc tiếp.
Chu Ái Chân dừng động tác cởi quần áo, đi đến trước mặt anh, hai tay vòng qua ôm lấy thắt lưng anh, ngẩng đầu hỏi: "Có phải anh không nỡ để em đi không?"
Mấy ngày này anh nói nhiều đến mức khó tin, tuy hơi rườm rà nhưng cô cũng thấy anh thế này thật là đáng yêu.
Lục Trạch cúi đầu nhìn lại, tay vuốt ve mái tóc cô từng chút một, sự luyến tiếc trong mắt như chực trào ra.
Chu Ái Chân nào đã từng thấy một Lục Trạch để lộ cảm xúc rõ ràng như vậy, cô chìm đắm trong ánh mắt của anh, hai người từ từ tiến lại gần, môi lưỡi quấn quýt.
Sau khi xong việc, nước nóng đun sẵn đã nguội ngắt, Lục Trạch lại ra ngoài đun lại một thùng nước nóng mới, hai người tắm rửa xong mới về phòng.
Lục An và Lục Linh thấy bố bế mẹ vào phòng, hai đứa trẻ nhảy cẫng lên trên giường, cũng đòi bố bế.
Lục Trạch đặt Chu Ái Chân xuống giường, mỗi tay kẹp một đứa nhóc lôi qua.
Lục An và Lục Linh cộng lại cũng hơn trăm cân, Chu Ái Chân nhìn Lục Trạch mặt không biến sắc bế bổng hai đứa lên, còn có thể đi lại bình thường, cô vô cùng thán phục sức cánh tay của anh, cô bây giờ bế Lục Linh một lát là bả vai đã mỏi nhừ rồi.
"Mẹ ơi, cùng chơi đi." Lục Linh ôm cổ bố, muốn mẹ qua chơi cùng.
Chu Ái Chân xua xua tay, bây giờ cô mệt đến mức cánh tay cũng chẳng nhấc lên nổi, chỉ muốn nằm trên giường nghỉ ngơi một lát.
Lục Linh bị từ chối cũng không dỗi, tập trung chơi đùa cùng bố trong phòng.
Chu Ái Chân chống tay lên giường, nhìn ba bố con đùa nghịch, khóe môi cong lên, nếu cứ thế này mãi thì tốt biết mấy.
Lục Trạch chơi với bọn trẻ đến tám giờ thì đưa chúng lên giường đi ngủ, thời gian còn lại là của riêng đôi vợ chồng trẻ Lục Trạch và Chu Ái Chân.
Chu Ái Chân rúc vào lòng anh, cảm thán thời gian trôi qua nhanh quá, cô còn chưa kịp tận hưởng xong thì hơn một tháng đã trôi qua, bọn trẻ sắp phải về trường đi học rồi.
Lần tới muốn sang đây chắc phải đợi đến Tết, còn nửa năm nữa.
Lời tác giả: Lì xì chương trước đã phát, chương này để lại bình luận sẽ có lì xì nha.
Chương 132 Kết thúc
Sáng sớm hôm sau, Lục Trạch đưa họ ra ga, Lục An và Lục Linh cứ nép bên cạnh Lục Trạch không muốn đi.
Lúc tàu sắp chạy, hai đứa mới theo Chu Ái Chân lên xe.
Chu Ái Chân ngồi bên cửa sổ cố nén nước mắt, vẫy tay chào anh, mãi cho đến khi tàu chuyển bánh, nước mắt mới rơi xuống.
Lục An và Lục Linh bên cạnh cũng khóc theo, ba mẹ con khóc một hồi lâu mới dừng lại.
Sau khi thu xếp xong cảm xúc, Chu Ái Chân đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của bọn trẻ.
Sau khi trở về căn cứ, Chu Ái Chân vùi đầu vào công việc để bản thân bận rộn, như vậy mới bớt nhớ Lục Trạch.
Thời gian từng ngày trôi qua, mùa hè năm 1965 đã đến.
Chu Ái Chân dẫn các con từ hợp tác xã về, đi ngang qua nhà Lục Mạt Ly, đưa tay gõ cửa: "Có nhà không chị?"
"Vào đi." Lục Mạt Ly đang buộc tóc cho Nữu Nữu, không rảnh tay ra mở cửa.
Chu Ái Chân đẩy cửa vào thấy Lục Mạt Ly đang buộc tóc cho Nữu Nữu, cô nhìn mái tóc ngắn đi của Nữu Nữu hỏi: "Sao tóc lại cắt ngắn thế này?"
Nữu Nữu bình thường quý mái tóc đó lắm, không cho ai chạm vào cả.
Lục Mạt Ly nhắc đến chuyện này là đau đầu: "Đến nhà bạn học chơi, ôm ch.ó, trên tóc sinh chấy rồi."
Tóc Nữu Nữu có chấy, thử đủ mọi cách đều không sạch được, đành phải cắt hết tóc đi, nhưng Nữu Nữu không chịu, chỉ có thể cắt ngắn rồi dùng lược bí chải từng chút một.
Cũng vì thế mà chị đã tốn bao nhiêu công sức mới khuyên được đứa nhỏ coi tóc như mạng sống này cắt ngắn tóc đi.
Chỉ là cắt ngắn thế này cũng không biết có chải sạch được không, nếu không sạch thì chắc vẫn phải cắt trụi hết, cứ nghĩ đến cảnh đó là Lục Mạt Ly lại thấy đau đầu kinh khủng, chỉ mong sao mau ch.óng chải sạch được.
Nữu Nữu vừa nghe mẹ và mợ nhắc đến chuyện tóc tai, con bé nhìn mớ tóc trong chổi, nước mắt lại chực trào ra, Lục Mạt Ly vội vàng chuyển chủ đề, không nói chuyện đó nữa.
"Hè năm nay em có sang chỗ Lục Trạch không?" Ái Chân còn nửa tháng nữa là được nghỉ hè.
Chu Ái Chân thấy vậy cũng không hỏi thêm, tiếp lời Lục Mạt Ly: "Không đi nữa chị ạ, Lục Trạch còn ba tháng nữa là về rồi."
Cách đây một thời gian cô đã viết thư bàn bạc chuyện này với Lục Trạch, Lục Trạch bảo cô đừng đi tới đi lui cho vất vả, anh sắp về rồi.
"Em sang đó chẳng phải cũng có thể ở bên cậu ấy hai tháng sao?" Lục Mạt Ly có chút không hiểu suy nghĩ của em trai mình.
Cậu ấy còn ba tháng nữa mới về, Ái Chân được nghỉ hè, sang đó cũng không xung đột với việc ba tháng sau cậu ấy về mà, nhưng chị cũng không hỏi thêm, đây là chuyện riêng của đôi vợ chồng trẻ.
