Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 263
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:12
"Sau này anh ấy bận huấn luyện, có sang thì anh ấy cũng không ở căn cứ." Lúc đó Chu Ái Chân cũng có ý nghĩ giống Lục Mạt Ly, nhưng sau khi Lục Trạch giải thích, cô thấy sang đó cũng chẳng ích gì, thà ở nhà còn hơn, ở nhà còn được ở bên Tiểu Ngũ.
Lục Mạt Ly gật đầu, hóa ra là vậy, nếu thế thì đi thà ở nhà còn hơn.
Chu Ái Chân nhìn đứa nhỏ đang ngủ trong phòng: "Ngưu Ngưu đỡ hơn chưa chị?"
Ngưu Ngưu là con trai út của Lục Mạt Ly và Tào Lâm, hiện tại hơn ba tuổi, đang là cái tuổi hiếu động nghịch ngợm, mấy hôm trước đi chơi với Cẩu Đản bên ngoài, bị nhiễm lạnh, tối về là phát sốt ngay.
Cứ phải ở bệnh viện truyền nước mấy ngày cơn sốt mới hạ.
"Đỡ nhiều rồi, hôm nay đi truyền nốt một ngày nữa là không phải đi nữa." Lục Mạt Ly nhắc đến con trai út là đau đầu, mấy ngày nay đi truyền nước, cứ hễ đến bệnh viện là khóc, tiếng gào khóc như muốn lật tung cả mái nhà.
Mấy lần này đều là bố nó đi cùng mới trị được cái tính của Ngưu Ngưu.
Chu Ái Chân: "Lúc nào đi thì gọi em với, Lục An mấy hôm nay hơi ho, em cũng tiện thể đưa thằng bé đến bệnh viện khám xem sao."
Nói xong cô đưa tay định xoa đầu Lục An, mấy hôm trước đã định đưa đi bệnh viện mà nó cứ khăng khăng không chịu, càng lớn càng không nghe lời rồi.
Lục An thấy mẹ định xoa đầu mình liền lách người né tránh, nó là trẻ lớn rồi, đầu của trẻ lớn không thể để người khác xoa được.
Chu Ái Chân thấy vậy thì dở khóc dở cười, cũng không xoa đầu nó nữa.
"Được, lúc nào đi chị gọi." Lục Mạt Ly sảng khoái đồng ý.
Chu Ái Chân lại trò chuyện với Lục Mạt Ly một lát, định dắt con về nhà, Lục Linh và Lục An muốn chơi thêm lúc nữa mới về, Chu Ái Chân dắt Tiểu Ngũ về trước.
Mẹ Chu nghe tiếng mở cửa, biết Ái Chân dắt bọn trẻ về, liền bước tới nói: "Lục Trạch về rồi đấy."
"Lục Trạch về rồi ạ?" Chu Ái Chân tưởng mình nghe nhầm, không chắc chắn hỏi lại lần nữa.
Chẳng phải nhiệm kỳ của Lục Trạch còn hai tháng nữa mới hết sao?
"Về được hơn một tiếng rồi." Mẹ Chu nghĩ đến một tiếng trước nghe thấy tiếng con rể gọi cửa ở ngoài, bà còn tưởng mình bị ảo giác, đến khi mở cửa mới phát hiện đúng là Lục Trạch thật, làm bà mừng húm.
Hỏi ra mới biết là về sớm, sau này không phải đi đến quân khu đó nữa.
Chu Ái Chân vội buông tay bọn trẻ ra, lao ngay vào phòng.
"Ở ban công ấy." Mẹ Chu thấy con gái cứ hùng hục định lao vào phòng, liền kéo con gái lại bảo nhìn ra ban công.
Lục Trạch vừa về là giặt ngay đống quần áo bẩn, giờ đang phơi ngoài ban công kìa.
Chu Ái Chân phanh gấp, nhìn về phía ban công, quả nhiên thấy bóng dáng quen thuộc đang mỉm cười nhìn mình.
Cô chạy nhanh tới nhào vào lòng anh, Lục Trạch dang tay ôm c.h.ặ.t lấy vợ.
Chu Ái Chân hai tay vòng qua ôm thắt lưng anh, vùi mặt vào n.g.ự.c anh, hít một hơi thật sâu, khoang mũi tràn ngập mùi hương quen thuộc.
Anh cuối cùng cũng về rồi, nghĩ đến sự xa cách mấy năm qua, cô không kìm được mà rơi nước mắt.
Lục Trạch cảm nhận được sự ẩm ướt trước n.g.ự.c, cúi đầu đưa tay lau nước mắt trên mặt cô, dịu dàng nói: "Đừng khóc."
Chu Ái Chân cũng không muốn khóc, nhưng nước mắt cứ không tự chủ được mà chảy ra, thấy hơi xấu hổ.
"Sao anh lại về sớm thế?" Cô vốn định đợi đến ngày anh về sẽ ra ga đón anh.
Anh về sớm cũng không nói trước một tiếng, cơ mà lại đem đến cho cô một bất ngờ ngoài ý muốn.
Lục Trạch thấy hai mắt cô đỏ hoe, xót xa dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve khóe mắt cô: "Huấn luyện kết thúc sớm."
Chu Ái Chân sụt sịt mũi, phàn nàn: "Về mà chẳng thèm đ.á.n.h cái điện báo trước."
Lục Trạch không nói ra cái tâm tư nhỏ muốn làm cô bất ngờ, chỉ ôm c.h.ặ.t người vào lòng lần nữa, cảm nhận hơi ấm trong lòng mình. Ba năm nay, vì anh bận rộn nên Chu Ái Chân tổng cộng chỉ sang chỗ anh được hai lần.
Lần thứ hai vì anh có nhiệm vụ đột xuất, hai người chỉ ở bên nhau được ba ngày đã phải xa cách, đến khi anh về thì cô đã đi rồi.
Tiểu Ngũ đứng một bên, đã lâu không gặp Lục Trạch nên từ sớm đã chẳng nhớ nổi đây là bố mình, thấy mẹ ôm người khác liền lao tới như một quả đại bác, không cho người kia ôm mẹ.
Chu Ái Chân cúi đầu nhìn Tiểu Ngũ đang ra sức tách cô và Lục Trạch ra, liền cúi xuống bế Tiểu Ngũ lên.
"Đây là bố mà, chẳng phải trước đây con nói nhớ bố sao?" Cô bảo Tiểu Ngũ nhìn Lục Trạch trước mặt.
Tiểu Ngũ nghe là bố, liền nhìn người đàn ông trước mặt. Lục Trạch thấy con trai nhìn qua liền đưa tay ra, muốn đón thằng bé từ tay Ái Chân.
Mấy năm trước Tiểu Ngũ còn nhỏ, đường sá xóc nảy, Chu Ái Chân luôn không đưa Tiểu Ngũ sang chỗ Lục Trạch, đây là lần đầu tiên hai bố con gặp nhau sau ba năm.
Tiểu Ngũ nhìn bàn tay đưa tới, lập tức quay ngoắt đầu đi, hai tay ôm c.h.ặ.t cổ mẹ, không cho anh bế.
Lục Trạch đợi một lát rồi mới thu tay về.
Chu Ái Chân thấy vẻ mặt Lục Trạch có chút thất vọng, liền lên tiếng an ủi: "Lâu quá không gặp, lát nữa là quen ngay thôi."
Cái thằng nhóc bướng bỉnh này, trước đây ở nhà cứ nháo nhào đòi bố, có khi còn khóc nhè, chẳng mấy chốc là sẽ thân thiết với Lục Trạch ngay thôi.
Lục Trạch "ừm" một tiếng, nhìn chằm chằm Tiểu Ngũ trong lòng cô.
Tiểu Ngũ ôm mẹ, lén lút quay đầu lại nhìn cái người mẹ bảo là bố, vừa quay lại đã thấy anh đang nhìn mình, liền lập tức quay đi không thèm nhìn nữa.
Chu Ái Chân thấy Tiểu Ngũ muốn nhìn mà không dám nhìn, thấy hơi buồn cười, bế thằng bé đi đến bên cạnh Lục Trạch, cố ý nói: "Lục An và Lục Linh đang ở nhà chị cả, anh sang gọi bọn trẻ về đi, hai đứa mấy hôm trước còn nhắc anh suốt đấy."
Tiểu Ngũ vừa nghe thấy thế, đầu hơi động đậy nhưng vẫn không quay lại.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch không nhúc nhích, liền ra hiệu bảo anh đi gọi Lục An và những đứa khác về, đợi bọn nó về quấn lấy anh không rời, lúc đó Tiểu Ngũ nhìn thấy thế nào cũng sẽ đòi anh bế cho xem.
Lục An và Lục Linh cùng Cẩu Đản, Nữu Nữu đang chơi đùa vui vẻ, nhìn thấy bố xuất hiện ở cửa, hai đứa sững người, Nữu Nữu đứng bên cạnh thì chạy ùa tới: "Cậu ơi."
Lục An và Lục Linh lúc này mới phản ứng lại, hai đứa đồng thanh gọi "Bố ơi" rồi lao thẳng vào lòng anh.
Lục Trạch ngồi xổm xuống, ôm cả ba đứa trẻ vào lòng.
Cẩu Đản đứng bên nhìn chú Lục ôm ba đứa, cũng đưa tay ra, đứng dậy chạy ra ngoài.
Lục Mạt Ly đang ở trong phòng dỗ con ngủ, nghe tiếng bọn trẻ đứa gọi cậu đứa gọi bố, thấy có gì đó không đúng, liền bế con từ trong phòng đi ra.
