Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 267

Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:13

Chu Ái Chân nói xong thì phản ứng lại được ngay, người này chắc chắn là không muốn cô mặc váy đây mà, lúc nãy Lục Trạch chưa biết váy đó mang cho Lục Linh, hết bảo trời lạnh lại bảo chỉ ở lại vài ngày.

Hồi cô mới mặc chiếc váy chữ A mới làm, người này cứ thỉnh thoảng lại bảo váy ngắn, làm chân bị lạnh, sau này già rồi sẽ bị đau chân.

"Đúng là đồ cổ hủ." Chu Ái Chân lầm bầm xong vẫn nhét váy vào túi, cô đã dự định sẽ cùng Lục Linh mặc đồ đôi rồi.

Lục Trạch bị vạch trần tâm tư lại ho thêm hai tiếng, thấy cô khăng khăng đòi mang theo, anh cũng không nói thêm gì nữa.

Ngày xuất phát, Chu Ái Chân dắt Tiểu Ngũ đến nhà em trai ba là Chu Thành, giao đứa trẻ cho mẹ Chu.

Hai năm trước Từ Quyên dắt con gái sang đây theo quân, đứa bé còn nhỏ một mình chăm không xuể, ban ngày mẹ Chu qua đó giúp đỡ, tối thì về chỗ Chu Ái Chân ngủ.

Chu Ái Chân dặn đi dặn lại: "Mẹ ơi, mẹ đừng có mà nuông chiều nó quá, làm sai thì phải bảo, phải mắng đấy nhé."

"Biết rồi mà." Mẹ Chu nghe đến mức tai sắp đóng kén rồi.

Con trai lúc nhỏ đứa nào chẳng nghịch, lớn lên là ổn ngay thôi, nhưng Ái Chân và con rể quản con c.h.ặ.t quá, đứa nhỏ làm sai một tí là cứ càm ràm mãi.

"Vậy con đi đây." Chu Ái Chân nói xong thì ngồi xổm xuống vuốt lại quần áo cho Tiểu Ngũ: "Ở nhà nghe lời bà ngoại nhé, mẹ với bố đi vài ngày là về ngay."

Tiểu Ngũ mấy hôm trước ham chơi bị nhiễm lạnh, đang phải vào viện truyền nước mấy ngày, giờ vẫn chưa khỏi hẳn, chuyến này đi xa sợ thằng bé đi đường lại phát sốt nên dự định không dắt nó theo.

Tiểu Ngũ hai tay ôm c.h.ặ.t lấy mẹ, vẻ mặt ấm ức: "Mẹ ơi, con cũng muốn đi thăm anh chị."

"Lần sau mẹ dắt con đi." Cô nói xong lại tiếp: "Vài tháng nữa là anh chị về rồi mà."

Tiểu Ngũ không chịu, thấy mẹ không dắt mình đi liền ôm c.h.ặ.t không buông, hét lên: "Mẹ ơi, dắt con đi với."

Chu Ái Chân đưa tay gỡ tay con ra, Tiểu Ngũ ôm rất c.h.ặ.t, cô gỡ mãi không được.

Lục Trạch đứng bên bước tới nhấc Tiểu Ngũ ra, giao vào lòng mẹ Chu, rồi dắt Chu Ái Chân đi ra ngoài.

"Mẹ ơi, bố ơi." Tiểu Ngũ thấy hai người ra khỏi cửa, khóc gọi ầm lên.

Chu Ái Chân nghe tiếng khóc của Tiểu Ngũ, tim như bị ai bóp nghẹt, ngoái đầu nhìn lại phía sau.

Tiểu Ngũ thấy mẹ ngoái lại càng khóc thương tâm hơn.

Lục Trạch xoay người cô lại, dắt cô đi tiếp, đứa trẻ không nhìn thấy họ nữa thì một lát sau sẽ ngừng khóc thôi.

Chu Ái Chân đi theo Lục Trạch ra ngoài, hai người đi được một đoạn thì Chu Ái Chân dừng lại.

Lục Trạch cúi đầu nhìn cô: "Sao thế em?"

"Em quên lấy vé rồi." Lúc ra cửa cô để vé trên bàn, định bụng ăn cơm xong sẽ cho vào túi, mải lo đưa Tiểu Ngũ sang chỗ mẹ mà quên bẵng mất chuyện cái vé.

Không có vé, họ đến đó rất nhiều thứ không mua được, ăn cơm cũng là một vấn đề.

Lục Trạch nhìn đồng hồ, còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ tàu chạy, hai người quay lại lấy vé.

Bên kia, Tiểu Ngũ thấy bố mẹ thực sự không quay lại dắt mình đi, liền ngậm miệng ngừng khóc, ngửa đầu ra sau: "Bà ngoại ơi, con không khóc nữa, bà thả con xuống đi."

"Thực sự không khóc nữa à?" Mẹ Chu có chút không tin, đây chẳng giống cái tính hay nháo của Tiểu Ngũ chút nào.

Nếu là bình thường, không mất một hai tiếng thì thằng bé này sẽ không chịu thôi đâu.

"Thật mà." Tiểu Ngũ cam đoan, chỉ có đôi mắt là cứ đảo liên tục.

Giờ nó đi vẫn còn kịp chán.

Mẹ Chu không biết dự tính của Tiểu Ngũ, thấy nó thực sự không quấy nữa liền buông nó xuống đất.

Vừa buông ra, Tiểu Ngũ đã lao ngay ra cửa: "Bà ngoại ơi, con đi tìm Đại Ngưu chơi đây."

Mẹ Chu không nghi ngờ gì, thấy nó chạy thoăn thoắt liền gọi với theo: "Chạy chậm thôi con."

Tiểu Ngũ không kịp thưa bà, vừa ra khỏi cửa đã chạy thục mạng về hướng bố mẹ xuất phát.

Khi nó đến nơi, xe vẫn chưa đi, trên xe cũng không thấy bố mẹ đâu, nó nhoẻn miệng cười rồi trèo lên xe.

"Bố mẹ cháu vẫn chưa đến à?" Mọi người thấy Tiểu Ngũ đến cũng không thấy lạ, họ biết hôm nay Trung đoàn trưởng Lục và Chu Ái Chân đi thăm con, cứ tưởng là sẽ dắt cả Tiểu Ngũ theo.

"Ở phía sau ạ, lát nữa là đến ngay, bà Vương ơi, cháu muốn ngồi bên trong." Tiểu Ngũ ôm cánh tay bà Vương lắc lắc.

Tiểu Ngũ sợ bố mẹ trước khi xe chạy sẽ phát hiện ra mình, nên muốn ngồi tít tận bên trong cùng, như vậy bố mẹ sẽ không thấy nó được.

Đợi xe chạy đi rồi, nó mới chui ra.

"Được rồi, lại đây." Bà Vương thấy Tiểu Ngũ nũng nịu với mình, lòng mềm nhũn cả ra, liền xê dịch người, nhích ra phía ngoài, nhường vị trí bên trong cho đứa trẻ.

Tiểu Ngũ ngồi sau lưng bà Vương, nép người vào góc, có bà Vương chắn trước mặt, bố mẹ sẽ không nhìn thấy nó đâu.

Chu Ái Chân và Lục Trạch lấy vé xong thì đuổi kịp đến điểm xuất phát, xe vừa hay chuẩn bị chạy, hai người lên xe.

Tiểu Ngũ thấy bố mẹ đến, thu mình nép sâu vào trong.

"Tiểu Ngũ, bố mẹ cháu đến kìa, không ra ngồi cùng họ sao?" Bà Vương nhìn thấy vợ chồng Ái Chân, quay người hỏi Tiểu Ngũ sau lưng.

Giọng bà Vương không lớn, nhưng trong toa xe kín mít, âm thanh nghe vô cùng rõ ràng.

Chu Ái Chân nghe thấy hai chữ "Tiểu Ngũ", liền nhìn về hướng phát ra âm thanh, nhưng không thấy Tiểu Ngũ đâu.

"Em vừa nghe bà Vương gọi Tiểu Ngũ, có phải em nghe nhầm không?" Chu Ái Chân quay sang hỏi Lục Trạch để xác nhận.

Nhưng hình như cô thực sự nghe thấy tên Tiểu Ngũ rồi.

Lục Trạch nhìn về phía bà Vương, ánh mắt hơi ngưng lại, vài giây sau liền sải bước đi tới.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch đi vào trong xe cũng đi theo sau anh.

Tiểu Ngũ nghe tiếng bước chân, căng thẳng nắm lấy vạt áo bà Vương, thầm mong bố đừng nhìn thấy mình.

"Tiểu Ngũ, bố cháu đến kìa." Bà Vương không biết chuyện, thấy Trung đoàn trưởng Lục đi tới, cứ tưởng anh đi tìm Tiểu Ngũ, liền đưa tay kéo Tiểu Ngũ sau lưng ra.

Tiểu Ngũ vùng vẫy vài cái nhưng vẫn bị kéo ra ngoài, cứ thế bại lộ trước mặt bố mẹ.

Chu Ái Chân nhìn thấy Tiểu Ngũ thì giật mình, sau đó đau đầu nhìn sang Lục Trạch.

Cái thằng nhóc này chẳng biết làm sao mà lại chạy đến xe trước cả bọn họ được, nếu không có bà Vương gọi tên nó thì họ thực sự không phát hiện ra nổi.

Tiểu Ngũ thấy bố định tới dắt mình, liền lập tức ôm c.h.ặ.t lấy bà Vương, hét toáng lên.

Bà Vương tuổi đã cao, Lục Trạch không dám dùng sức.

"Thằng bé nhớ anh chị thì cứ dắt nó đi cùng đi." Những người khác trên xe thấy vậy liền đua nhau khuyên bảo.

Chu Ái Chân đứng bên nhìn Tiểu Ngũ gào khóc xé lòng, nghĩ đến việc đứa trẻ đã mất bao công sức chỉ vì muốn đi thăm Lục An và Lục Linh, lòng cô lại mềm đi.

"Để Tiểu Ngũ đi cùng đi anh, đến thành phố mua ít t.h.u.ố.c mang theo dự phòng."

Tiểu Ngũ thấy mẹ đồng ý cho đi, lập tức buông bà Vương ra, hai tay ôm lấy thắt lưng Lục Trạch, mắt rơm rớm: "Bố ơi, dắt con đi đi, con sẽ ngoan lắm."

Lục Trạch không nói gì, Tiểu Ngũ đang ở cái tuổi nghịch ngợm, đôi khi chỉ hở ra một tí là đã chạy mất hút không thấy bóng dáng đâu, thêm nữa là thằng bé cảm vẫn chưa khỏi hẳn, dắt nó đi chơi xa không phải là một quyết định đúng đắn.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch còn đang do dự, liền bước tới kéo kéo cánh tay anh: "Dắt con đi đi anh."

Lục Trạch cúi xuống nhìn Tiểu Ngũ đang ôm chân mình năn nỉ hết lời, khẽ gật đầu đồng ý.

Tiểu Ngũ reo hò vui sướng, lập tức buông bố ra nhào vào lòng mẹ, nó cuối cùng cũng được đi thăm anh chị rồi.

Lục Trạch nhìn Tiểu Ngũ vừa lợi dụng xong là chạy mất hút, cái điệu bộ này giống hệt Ái Chân lúc bình thường, mắt anh lóe lên ý cười, dẫn hai mẹ con đến chỗ ngồi phía trước.

Xe đến thành phố, Chu Ái Chân vào bệnh viện mua ít t.h.u.ố.c, mua thêm cho Tiểu Ngũ bộ quần áo mới rồi mới lên tàu đi thành phố A.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Ngũ được ngồi tàu hỏa kể từ khi biết nhớ chuyện, lúc thì rúc vào lòng mẹ ngắm cảnh ngoài cửa sổ, lúc thì nhảy sang bên cạnh bố đòi bố dắt đi mua đồ ăn, mãi đến lúc xuống tàu cơn phấn khích vẫn chưa dứt.

Chương 135 Ngoại truyện ba

Ba người sau khi đến thành phố A thì đến nhà khách gửi hành lý trước, mặt trời vừa lặn, định ra ngoài mua chút đồ ăn.

Tiểu Ngũ ở căn cứ ít khi ra ngoài, đột ngột nhìn thấy thành phố A nhộn nhịp khác hẳn với căn cứ, chỉ thấy hoa cả mắt, nắm c.h.ặ.t t.a.y bố ngoan ngoãn quan sát.

Chu Ái Chân nhìn con trai cứ nhìn đông ngó tây như Lưu lão gia vào đại quan viên, vừa thấy xót vừa thấy buồn cười.

Tuy nhiên, sự xót xa của cô chưa duy trì được bao lâu đã bị phá vỡ.

"Mẹ ơi, con muốn ăn cái kia." Tiểu Ngũ chỉ tay vào sạp bán bánh nướng bên cạnh.

Chu Ái Chân lấy phiếu lương thực ra mua ba cái, mỗi người một cái.

Tiểu Ngũ buông tay bố ra, hai tay nâng chiếc bánh nướng to hơn cả mặt mình c.ắ.n từng miếng nhỏ, ăn chưa được một nửa đã không muốn ăn nữa, kéo kéo tay áo mẹ, nịnh nọt: "Mẹ ăn đi ạ."

Chu Ái Chân nhìn đứa con trai cười lộ cả hàm răng trắng bóc, hiền lành đưa tay nhận lấy chiếc bánh nướng nó đưa cho, ăn vài miếng đã thấy hơi nghẹn.

Chiếc bánh nướng này phần lớn quá, phần của chính mình cô ăn xong đã thấy no rồi, cô nhìn chiếc bánh nướng trong tay, vài giây sau ánh mắt dời sang Lục Trạch bên cạnh.

Mấy người đi dọc phố, bỗng ngửi thấy mùi khoai lang nướng rất thơm, Chu Ái Chân cảm thấy có gì đó không ổn, định dắt Tiểu Ngũ đi hướng khác.

Tiểu Ngũ sụt sịt mũi, xác định vị trí xong liền ngẩng đầu nhìn mẹ: "Mẹ ơi, con muốn ăn khoai lang."

"Lúc nãy chẳng phải ăn no rồi sao?" Chu Ái Chân chậm một bước, bảo Tiểu Ngũ nhìn chiếc bánh nướng Lục Trạch vẫn chưa ăn xong.

"Chưa no ạ." Tiểu Ngũ tự động bỏ qua bố, vỗ vỗ bụng mình trước mặt mẹ để chứng minh nó vẫn còn ăn được.

Chu Ái Chân định từ chối thì Tiểu Ngũ kéo tay cô, nũng nịu: "Mẹ ơi, con muốn ăn, cầu xin mẹ đấy."

Chu Ái Chân đau đầu nhìn Tiểu Ngũ, mấy năm trước thiếu lương thực, trong nhà ăn khoai lang đến mức phát ngán, nên bao nhiêu năm nay luôn không mua khoai lang nữa, vì vậy Tiểu Ngũ chưa bao giờ được ăn khoai lang nướng.

Chu Ái Chân quay sang hỏi Lục Trạch bên cạnh: "Anh còn ăn được nữa không?"

Cái khoai lang này mà mua, Tiểu Ngũ cũng chỉ ăn được vài miếng, phần còn lại chắc vẫn phải để Lục Trạch giải quyết.

Tiểu Ngũ vừa nghe thấy thế, liền kéo cánh tay bố, cũng không nói gì, cứ thế nhìn anh.

Lục Trạch nhìn vợ con, thỏa hiệp: "Mua cái nhỏ thôi."

Tiểu Ngũ hớn hở kéo mẹ đi mua khoai lang, Chu Ái Chân nhìn một lượt, chọn cái nhỏ nhất.

Đúng như cô dự đoán, Tiểu Ngũ ăn vài miếng đã không ăn nổi nữa, nhét phần còn lại cho Lục Trạch.

Đi hết một con phố, Chu Ái Chân ăn đến mức hơi no căng, ba người lại đi dọc phố tản bộ tiêu thực một vòng.

Về đến nhà khách, tắm rửa xong, Tiểu Ngũ nằm giữa bố và mẹ, mỗi tay nắm một người, vui sướng không biết để đâu cho hết.

Nó đã lâu lắm rồi không được ngủ cùng mẹ, trước đây nó muốn ngủ cùng mẹ, lần nào bố cũng không cho, nếu nó quấy quá thì bố sẽ lạnh mặt nhìn nó.

"Ngủ đi con." Chu Ái Chân thấy Tiểu Ngũ phấn khích không ngủ được, đưa tay vỗ vỗ lưng nó, khẽ dỗ dành.

Ngồi xe cả ngày, lại đi bộ mấy tiếng đồng hồ, Tiểu Ngũ chẳng mấy chốc đã nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Chu Ái Chân thấy đứa trẻ đã ngủ say, thu tay lại, ngước mắt nhìn Lục Trạch đang chăm chú nhìn hai mẹ con: "Sao anh vẫn chưa ngủ?"

Sáng mai họ còn phải đến trường của Lục An và Lục Linh sớm.

Lục Trạch nhìn hai mẹ con, mấy năm nay anh bận rộn quá, luôn không có thời gian đưa họ đi đây đi đó, lần trước đưa họ ra ngoài đã là mười năm trước rồi.

Lục Trạch mở lời: "Thăm Lục An và Lục Linh xong, mình đi thành phố O xem sao."

Vài năm trước Chu Ái Chân đã đề cập muốn đi thành phố O, lúc đó Lục Trạch cũng đã xin nghỉ phép xong xuôi, nhưng hai người vừa đến thành phố thì trong đội có việc gấp, hai người đành phải quay về, không đi được.

Chu Ái Chân thấy anh nhắc đến thành phố O, cũng nhớ đến lần mấy năm trước hai người không đi được đó: "Thời gian không kịp đâu anh, để lần sau đi."

Kỳ nghỉ của Lục Trạch lần này tổng cộng chỉ có bốn ngày, họ ở thành phố A ba ngày, quay về mất một ngày, đi thành phố O ít nhất cũng phải mất hai ngày, không đủ thời gian.

"Ngày mai anh đ.á.n.h điện báo về, bảo chú ba giúp anh xin nghỉ thêm vài ngày nữa." Lục Trạch bảo cô đừng lo chuyện nghỉ phép.

Chu Ái Chân lắc đầu: "Để sau này hẵng nói, chúng mình cứ dạo chơi ở thành phố A trước đã."

Lục Trạch mấy năm nay công việc bận rộn hơn trước rồi, xin nghỉ thêm vài ngày thì việc lại chất đống ở đó, về lại phải bận đến tận đêm khuya.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.