Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 269
Cập nhật lúc: 15/01/2026 08:13
"Ngủ thôi anh, sáng mai phải dậy sớm đi thăm bọn trẻ đấy." Chu Ái Chân chỉ chỉ cái đèn sau lưng anh, ra hiệu bảo anh tắt đèn.
Một lát sau, trong phòng tối om. Sáng sớm hôm sau, ba người thu dọn đồ đạc xuất phát đến trường của Lục An và Lục Linh.
Lục An và Lục Linh học cùng một trường đại học, một đứa học về hóa công, một đứa học triết học.
Ba người vừa đến gần cổng trường thì thấy Lục An và Lục Linh đã đứng đợi ở đó.
Lục Linh nhìn thấy bố mẹ và em trai, liền vẫy tay chào họ.
Lục Trạch dắt vợ con tiến lại gần.
"Mẹ ơi, bố ơi." Lục An và Lục Linh bước tới đỡ lấy đồ đạc trên tay hai người.
Lục An nhìn Tiểu Ngũ đã cao lên không ít, đưa tay nhéo nhéo mặt nó: "Béo lên rồi đấy."
Tiểu Ngũ vốn nhìn thấy anh trai thì vui lắm, nghe câu này là không vui ngay, nó làm gì có béo đâu, bà ngoại ở nhà còn bảo nó ăn thêm thịt kìa, anh trai dám bảo nó béo, nó không thích anh trai nữa đâu.
Nó hừ một tiếng với anh trai, rồi nhào vào lòng chị gái.
Lục An thấy bộ dạng hậm hực của Tiểu Ngũ, mỉm cười xoa xoa đầu nó.
Lục An sải bước đến trước mặt Lục Trạch, cười gọi: "Bố ơi."
Cậu nhìn người bố vẫn vạm vỡ cao lớn như xưa, nghĩ đến việc đây là lần đầu tiên hai người gặp nhau trong năm nay, chỉ thấy sống mũi hơi cay cay.
Lục Trạch nhận ra sự d.a.o động cảm xúc của con trai, chủ động hỏi han tình hình của cậu ở trường.
Lục Linh bên cạnh ôm lấy cánh tay mẹ, nửa năm chưa gặp mẹ, con bé nhớ mẹ lắm.
Chu Ái Chân đưa tay sờ cánh tay Lục Linh, để mặc con bé ôm mình.
"Trong túi này là quần áo mẹ mang cho con, cái túi nhỏ hơn là đồ ăn mẹ mua cho con và Lục An, đều chia ra cả rồi, về đến ký túc xá các con tự chia nhau nhé."
Hôm qua cô và Lục Trạch ở hợp tác xã đã mua không ít đồ ăn đồ dùng cho bọn trẻ, vì không biết chúng thiếu cái gì nên cái gì cũng mua một ít, đến lúc trả tiền mới phát hiện đã mua đầy một túi to tướng.
"Mẹ ơi, trong trường cái gì cũng có, lần sau mẹ đừng mua nữa." Cả túi đồ to nặng thế này, nghĩ đến cảnh bố mẹ phải xách đi suốt quãng đường, con bé lại thấy xót.
Chu Ái Chân vỗ vỗ tay con: "Bố mẹ đi xe đến mà, không phải xách bao nhiêu đâu."
Tiểu Ngũ ghé sát hai người, tranh công với chị gái: "Chị ơi, mấy thứ này đều là em bắt bố mẹ mua cho chị đấy."
Chu Ái Chân nhìn cái thằng nhóc Tiểu Ngũ tinh ranh này, không nhịn được mà bật cười.
Lục Linh thấy vẻ mặt "mau khen em đi" của em trai, cũng cùng mẹ cười rộ lên: "Tiểu Ngũ giỏi quá, cảm ơn Tiểu Ngũ nhé."
Được khen ngợi nên Tiểu Ngũ mới hài lòng, dắt tay chị gái và mẹ, cùng nhau cười đùa.
"Mẹ ơi, chúng mình vào trường đi ạ."
Trường học mở cửa cho người ngoài vào thứ bảy và chủ nhật, gia đình sinh viên đều có thể vào.
Đây là lần đầu tiên cô và Lục Trạch đến trường của các con, lúc hai đứa nhập học, Lục Trạch có việc bận, trường của cô cũng bận rộn nên không ai đến được, không tiễn con đi học đại học được cũng là một trong những tiếc nuối lớn nhất của cô và Lục Trạch.
Lục An và Lục Linh dẫn bố mẹ đi dạo quanh khuôn viên trường, Tiểu Ngũ lần đầu tiên nhìn thấy nhiều anh chị như vậy, cứ nhìn hết người này đến người khác.
"Mẹ ơi, đây là tòa nhà giảng đường của bọn con ạ." Lục Linh chỉ vào tòa nhà nơi con bé hay học cho bố mẹ xem.
Chu Ái Chân nhìn tòa nhà nhỏ mang đậm dấu ấn thời đại này, không kìm được mà nhớ tới tòa giảng đường ngày xưa cô từng học đại học, chớp mắt một cái đã mười mấy năm trôi qua, thật là hoài niệm.
"Mẹ ơi, đây là nhà ăn, bình thường con và anh trai hay đến nhà ăn này ăn ạ." Lục Linh nói đến đây lại tiếp: "Nhà ăn này nấu ngon nhất."
Trường họ có tổng cộng ba nhà ăn, chỉ có nhà ăn này nấu cơm canh hợp khẩu vị nhất, cũng gần giống với khẩu vị của bà ngoại và mẹ nhất.
Cô và anh trai lần đầu ăn đã vô cùng kinh ngạc, nhà ăn này cũng trở thành nhà ăn yêu thích nhất của hai anh em.
Tiểu Ngũ nghe chị nói ngon, lập tức chen vào: "Em muốn ăn."
"Để đến tối." Lục An giữ c.h.ặ.t Tiểu Ngũ đang định lao về phía nhà ăn.
Hôm nay bố mẹ lần đầu đến, cậu và Lục Linh dự định dẫn mẹ đi ăn món đặc sản của thành phố A.
Tiểu Ngũ ở nhà nghe lời Lục An nhất, anh trai đã lên tiếng, Tiểu Ngũ liền ngoan ngoãn không đòi đi nhà ăn nữa.
Lục An và Lục Linh dẫn bố mẹ đi dạo hết một lượt trường học, vừa khéo đến giờ cơm trưa.
Trên tay họ vẫn luôn xách hành lý và đồ đạc, mang theo cùng đi ăn thì không tiện, Chu Ái Chân mở lời: "Con với Lục An về ký túc xá của nó xem sao, mẹ với Lục Linh về ký túc xá của nó."
Mọi người đều không có ý kiến gì với sự sắp xếp này, Lục Trạch đón lấy quần áo và đồ ăn từ tay Ái Chân đưa cho.
"Bố ơi, để con." Lục An đưa tay nhận lấy đồ từ tay bố, dẫn anh về ký túc xá.
Tiểu Ngũ nhìn bố rồi lại nhìn mẹ, do dự vài giây rồi đi theo mẹ về ký túc xá của chị gái.
Lục An vừa đi vừa trò chuyện với bố: "Bố ơi, dạo này sức khỏe bà ngoại thế nào ạ?"
Năm kia bà ngoại bị một trận ốm nặng, sau khi hồi phục thì sức khỏe không còn được như trước, cậu lâu rồi không về nhà nên cũng không biết bà thế nào, viết thư về thì ai cũng bảo tốt.
"Mẹ con ngày nào cũng giám sát bà uống t.h.u.ố.c đúng giờ, đến cuối tháng này là có thể ngừng t.h.u.ố.c rồi." Lục Trạch biết con trai lo lắng cho mẹ vợ, liền kể kết quả đưa mẹ đi khám đông y cho cậu nghe.
Mẹ Chu cả năm ngoái đều uống t.h.u.ố.c điều dưỡng, lần trước đi khám người ta bảo cơ thể đã điều dưỡng tốt rồi, có thể ngừng t.h.u.ố.c.
Lục An nghe xong mới thấy nhẹ lòng, sức khỏe của bà ngoại là điều cậu lo lắng nhất hiện nay, chỉ cần bà ngoại và bố mẹ khỏe mạnh thì cậu không còn gì phải lo lắng nữa, có thể toàn tâm toàn ý nghiên cứu học thuật.
Bên kia Lục Linh cũng hỏi mẹ về sức khỏe của bà ngoại, nhận được kết quả tốt cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Mẹ ơi, ở nhà mẹ để ý bà ngoại một chút, đừng để bà ăn uống linh tinh."
Bà ngoại khi tuổi cao thì có chút giống trẻ con, những thứ trước đây không thích ăn, những việc trước đây không thích làm, giờ cái gì cũng thích, bà tuổi cao rồi, ăn nhiều một số thứ không tốt cho sức khỏe.
"Yên tâm, mẹ với bố con vẫn đang trông chừng đây." Mẹ Chu bảo con bé đừng bận tâm những chuyện này.
Hai người đi đến ký túc xá, Lục Linh gõ gõ cửa rồi mới đẩy cửa vào, bên trong không có một ai.
