Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 29
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:48
Chu Ái Chân nghe thấy lời này liền nhìn về phía Chu Đại Ngưu đang ôm c.h.ặ.t lấy Lý Thúy Hoa không buông.
Chu Đại Ngưu này vóc dáng cao lớn, gạt bỏ những vết sẹo rỗ trên mặt sang một bên thì thực ra là một chàng trai khá bảnh bao, anh ta quả thực đúng như lời dân làng nói, người thật thà lại giỏi giang, trong làng này già trẻ gái trai không mấy ai là không thích anh ta.
Bố mẹ Chu Đại Ngưu tính tình vô cùng tốt, không bao giờ cãi vã gây sự với dân làng, gia cảnh nhà họ cũng sung túc, cuộc sống trong làng trôi qua vô cùng thoải mái, Lý Thúy Hoa sống cùng anh ta sẽ không có những chuyện vặt vãnh mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, cũng sẽ không bị bắt nạt.
Chu Đại Ngưu ngoại trừ việc trên mặt có chút sẹo rỗ ra thì những phương diện khác quả thực đúng như lời dân làng nói là không có gì để chê trách cả.
Lý Thúy Hoa nghe lời khuyên của mọi người, nhìn sang Đại Ngưu đang ôm lấy mình, nghĩ tới việc gạo đã nấu thành cơm rồi, bây giờ có hối hận cũng không kịp nữa.
Chu Đại Ngưu thấy vợ nhìn mình liền lập tức mở lời: "Vợ ơi, anh sẽ luôn đối xử tốt với em mà."
Lý Thúy Hoa nghĩ tới những lời anh ta nói bên tai tối qua rằng sẽ đối xử tốt với mình, đôi tay đang nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay anh ta dần dần nới lỏng ra.
Chu Đại Ngưu thấy vợ không quậy nữa trong lòng mừng rỡ, hơi lắp bắp nói: "Vợ... vợ ơi, chúng ta về nhà thôi." Nói xong quay người quay lưng về phía cô rồi ngồi xổm xuống, cõng cô lên.
"Đợi về ăn cơm xong, anh đi mượn xe bò, chúng ta lên huyện, em xem có cái gì muốn mua không. Lúc đó chúng ta lại ra cửa hàng cung ứng mua ít t.h.u.ố.c lá và rượu, mai về nhà ngoại mang biếu bố mẹ nhé."
Mọi người nhìn Chu Đại Ngưu thỉnh thoảng lại quay đầu nói chuyện với Thúy Hoa trên lưng, chỉ cần người trên lưng động đậy một cái là anh ta liền điều chỉnh tư thế ngay, chỉ sợ người trên lưng không thoải mái.
Chu Ái Chân nhìn bóng lưng đôi vợ chồng đi xa, hy vọng cuộc sống sau này của họ sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
Từ Quyên nhìn mẹ bên cạnh một cái rồi lùi lại hai bước, lủi một mạch tới bên cạnh chị Ái Chân.
Từ Quyên chạy tới bên cạnh chị Ái Chân thấy cô tâm trạng không vui liền mở lời an ủi: "Chị Ái Chân ơi, đừng lo lắng, không sao nữa rồi."
Chu Ái Chân thấy cô vẻ mặt lo lắng liền lắc đầu với cô: "Chị không sao, em mau về đi, lát nữa mẹ em không thấy em lại mắng em đấy."
Từ Quyên nghĩ tới những lời mẹ vừa nói với mình liền ưỡn n.g.ự.c trước mặt chị Ái Chân: "Mẹ em muốn nói thì cứ để bà nói, em chẳng sợ bà đâu."
Chu Ái Chân thấy dáng vẻ cố tỏ ra không sợ của Từ Quyên liền mỉm cười không đuổi cô đi nữa.
Hai người nói chưa được mấy câu thì Từ đội trưởng bắt đầu phân công công việc hôm nay.
Chu Ái Chân cầm chiếc liềm được phát trong tay đi theo mọi người ra ruộng lúa mạch gặt lúa.
Trong lúc gặt lúa cũng như lúc ăn cơm trưa, mọi người đều bàn tán về việc nguyên chủ giúp nhà trai lừa cưới.
Từ Quyên nhìn chị Ái Chân bên cạnh tâm trạng luôn không vui, lại nhìn những người đang nói xấu sau lưng cô, mấy lần định xông lên đều bị chị Ái Chân ngăn lại.
"Chị Ái Chân ơi." Từ Quyên không cam lòng gọi một tiếng.
"Miệng là của họ, em có thể chặn hết miệng họ lại được không." Chu Ái Chân nói xong ra hiệu cho cô ăn cơm đi, đừng bận tâm đến những chuyện đó.
Những lời khó nghe dân làng nói có những lời Chu Ái Chân nghe xong cũng thấy tức giận, nhưng cô không thể tiến lên tranh luận với họ được, cô không có lý.
Nguyên chủ quả thực là vì tiền nên mới giúp nhà trai mà không nói sự thật cho cô gái kia biết.
Từ Quyên nghe xong không nói gì nữa, lấy đũa chọc chọc vào bát cơm.
Buổi chiều tan làm, Chu Ái Chân lê thân hình mệt mỏi về nhà ngồi xuống, xòe bàn tay nhìn những nốt phồng rộp rỉ m.á.u do làm việc, thở dài một tiếng rồi đứng dậy đi tới bên bàn kéo ngăn kéo tìm kim.
Ngăn kéo vừa kéo ra, một lá thư đã mở miệng lặng lẽ nằm trong ngăn kéo.
Chu Ái Chân nhìn lá thư trắng không viết chữ kia cùng với những chuyện xảy ra hôm nay, mệt mỏi ngước đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nguyên chủ rốt cuộc còn làm bao nhiêu chuyện mà cô không biết nữa đây?
Tác giả có lời muốn nói:
Chương 16 Bố của đứa trẻ
Chu Ái Chân bỏ chiếc kim vào bát rồi đổ nửa bát nước nóng vào ngâm một lát để sát trùng, cô nén đau, chọc thủng từng nốt phồng rộp trên tay.
Linh Linh đứng trong sân lén lút nhìn mẹ trong bếp đang chọc những nốt phồng rộp trên tay.
Chu Ái Chân chọc xong các nốt phồng rộp trên tay liền đặt chiếc kim sang một bên, đưa tay lau nước mắt vì đau, lúc đưa tay lên liền thấy Linh Linh đang để đầu tóc bù xù, đứng sau cái cây trong sân lén lút nhìn mình.
Động tác lau nước mắt của cô khựng lại, nhìn mái tóc bù xù của cô bé rồi vẫy vẫy tay gọi.
Linh Linh thấy mẹ vẫy tay gọi mình liền siết c.h.ặ.t lấy cái cây, muốn chạy về phòng nhưng nghĩ tới việc mẹ trưa nay gắp thức ăn cho mình và anh trai, lại còn những ngày này mẹ đều cho họ cơm ăn, cô bé từng chút một nới lỏng tay ra rồi đi về phía bếp.
Chu Ái Chân nhìn Linh Linh đầu tóc rối bù, rụt rè nhìn mình trước mắt, cổ họng thấy hơi đắng chát, cô hắng giọng một cái rồi dịu dàng nói: "Có đói không?"
Linh Linh nhìn mẹ, đôi tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo, gật đầu.
"Con ra túi lấy một củ khoai lang rửa sạch đi." Chu Ái Chân đưa ngón tay chỉ vào chiếc túi đựng khoai lang sau lưng cô bé.
Tay cô vừa mới chọc nốt phồng rộp nên chưa thể chạm vào nước được, tranh thủ lúc Linh Linh rửa khoai lang cô lấy miếng vải sạch giặt tối qua quấn lòng bàn tay lại.
Linh Linh làm theo lời mẹ lấy một củ khoai lang rửa sạch rồi đưa cho mẹ.
Chu Ái Chân nhận lấy củ khoai lang Linh Linh đưa tới, cầm chiếc d.a.o bên cạnh gọt sạch vỏ khoai rồi đưa tới trước mặt cô bé: "Ăn đi, không đủ mẹ lại gọt cho."
Linh Linh nhìn củ khoai lang rồi ngước đầu nhìn mẹ, không đưa tay ra nhận.
"Ăn đi." Chu Ái Chân nhét củ khoai lang vào tay cô bé.
Linh Linh đưa tay ra nhận lấy củ khoai lang, tay vừa mới chạm vào khoai lang thì cả người đã bị mẹ ôm vào lòng từ phía sau, cơ thể bắt đầu run rẩy.
Chu Ái Chân thấy cô bé cứng đờ người không dám động đậy liền nhẹ giọng nói: "Mẹ chải đầu cho con, con cứ ăn khoai của con đi."
Cô nói xong liền vắt chéo hai chân, để Linh Linh ngồi lên chân mình rồi đưa tay tháo dây buộc tóc trên đầu cô bé ra.
Sợi dây buộc tóc đã đen đến mức không nhìn rõ màu sắc ban đầu nữa, Chu Ái Chân đặt nó sang một bên rồi dùng tay chải tóc cho Linh Linh.
Trên đầu cô bé có không ít chỗ tóc đã bị rối nút, cần phải gỡ ra từng chút một.
Chu Ái Chân cúi đầu nói: "Chải đau thì phải bảo mẹ nhé."
Linh Linh nắm c.h.ặ.t củ khoai lang trong tay không dám cử động.
Chu Ái Chân thấy Linh Linh không nói lời nào liền không mở lời nữa, đưa tay gỡ từng chút một những chỗ tóc bị rối, sau khi gỡ xong những chỗ rối liền buộc cho cô bé một kiểu tóc đuôi ngựa cao.
