Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 30
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:48
"Xong rồi, để mẹ xem nào." Chu Ái Chân nói xong liền xoay Linh Linh trong lòng lại đối diện với mình.
Không còn mái tóc rối bù kia nữa, lộ ra vầng trán sáng sủa, Linh Linh trông sạch sẽ và sảng khoái hơn hẳn.
"Thật là đẹp." Chu Ái Chân không nhịn được mà khen một câu.
Linh Linh nghe thấy mẹ khen mình liền rụt rè nhìn mẹ.
Chu Ái Chân thấy Linh Linh cứ đứng ngây ra đó không nhúc nhích liền đưa tay xoa xoa đầu cô bé, mỉm cười nói: "Đi gọi anh trai ra rửa khoai lang mà ăn, tối nay không nấu cơm nữa."
Hôm nay mệt cả ngày rồi, cô không còn sức lực để nấu bữa tối nữa, tối nay cứ ăn tạm bợ một bữa vậy.
Linh Linh nắm củ khoai lang trong tay nhìn mẹ rồi quay người chạy ra ngoài.
"Chậm thôi con." Cô vừa dứt lời thì cô bé đã chạy nhanh hơn rồi.
Buổi tối sau khi tắm rửa xong, Chu Ái Chân cúi người định kéo chiếc tủ dưới gầm giường ra để lấy sấp vải mà nguyên chủ để trong hòm dưới gầm giường ra nhờ thím Hà mang cho Lý mẫu làm cho bọn trẻ hai bộ quần áo.
Quần áo trên người hai đứa trẻ đã giặt đến bạc phếch rồi, đã đến lúc phải làm cho chúng bộ quần áo mới rồi.
Cô thử vài lần nhưng không với tới được, liền chống nạnh đứng dậy vào bếp lấy chiếc cán bột từ trong tủ ra.
Chu Ái Chân dùng chiếc cán bột khều chiếc hòm ra, mở tủ lấy sấp vải ra rồi đóng hòm lại đẩy vào trong.
Cô cầm sấp vải đứng dậy, liếc thấy trên mặt đất có một tờ giấy, cúi đầu nhìn thì thấy trên đó viết địa chỉ quân khu của nam chính.
Chắc là lúc nãy lấy vải vô tình làm tờ giấy này rơi ra theo, cô nhìn chiếc hòm đã được đẩy vào gầm giường rồi cúi người nhặt tờ giấy lên đặt trên bàn trang điểm bên cạnh, ra ngoài giặt sạch sấp vải rồi phơi lên mới về phòng nằm xuống.
Nửa đêm Chu Ái Chân đang ngủ mơ màng thì nghe thấy tiếng cửa kêu, cô giật mình tỉnh giấc, nương theo ánh trăng nhìn về phía cánh cửa đang đóng, then cài sau cửa đang động đậy.
Có người đang cạy cửa.
Chu Ái Chân sợ đến mức tay chân bủn rủn, vội vàng nhìn về phía cuối giường, cô nhớ tối qua cô để chiếc cán bột ở cạnh chân giường mà chưa mang về bếp.
Chiếc cán bột đang tựa ở góc tường, Chu Ái Chân đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy nó, hít sâu vài hơi để ổn định lại tâm trạng sợ hãi, cô cầm chiếc cán bột rón rén đi tới sau cửa.
Then cài trên cửa đang từng chút một dịch sang một bên, cuối cùng một chút then cài cũng bị dịch ra, cánh cửa được mở ra nhẹ nhàng, Chu Ái Chân nắm c.h.ặ.t chiếc cán bột nín thở đợi người bước vào.
Vài giây sau, một bóng đen bước vào.
Ngay khoảnh khắc người đó bước vào, Chu Ái Chân nắm c.h.ặ.t chiếc cán bột dùng hết sức bình sinh đ.á.n.h về phía người đó.
Một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên trong phòng.
Chu Ái Chân đ.á.n.h trúng ngay phát đầu, người đó bị đ.á.n.h cho ngã quỵ xuống đất, Chu Ái Chân nắm chiếc cán bột tranh thủ lúc người đó chưa kịp phản ứng liền bồi thêm cho mấy gậy nữa.
Tôn Thế Hải ôm lấy cái đầu đang chảy m.á.u cầu xin: "Ái Chân ơi đừng đ.á.n.h nữa, là tôi đây."
Chu Ái Chân nghe thấy là giọng của Tôn Thế Hải, cúi đầu nhìn đúng là anh ta, cô lại vung cán bột bồi thêm mấy phát nữa rồi lao ra ngoài cửa.
"Mau đến đây với, có trộm này." Cô gào thét thật to hướng về phía hai bên làng xóm.
Nhà nguyên chủ chung một bức tường với nhà hàng xóm, bình thường có động tĩnh gì hàng xóm đều nghe thấy.
Cô vừa dứt lời thì nghe thấy tiếng ch.ó sủa ở nhà bên cạnh, ngay sau đó đèn ở sân nhà bên cạnh bật sáng.
Đại An nghe thấy tiếng động liền nhét Linh Linh vào gầm giường, bảo cô bé đừng có ra ngoài.
Cậu từ trong phòng chạy ra thấy trong phòng mẹ có người, mẹ ở một bên đang cầm gậy, cậu vừa nhìn thấy liền xông tới.
Chu Ái Chân thấy Đại An định xông vào phòng liền vội vàng đưa tay kéo lại, cấp bách nói: "Mau sang nhà bên cạnh gọi ông Vương đi."
Đại An nhìn mẹ một cái rồi lập tức quay người chạy ra ngoài, vừa chạy vừa hét: "Có trộm, có trộm."
Tôn Thế Hải thấy tình hình trở nên nghiêm trọng liền muốn tiến lên bắt lấy Chu Ái Chân, nhưng chưa kịp tới gần đã thấy cô vung gậy điên cuồng về phía mình, nhất thời không thể tiếp cận được.
Anh ta nhìn thấy đèn ở sân nhà bên cạnh đã bật sáng, nhìn người đàn bà trước mắt đầy hung ác nói: "Cô cứ đợi đấy cho tôi." Nói xong vội vã chạy ra ngoài.
Chu Ái Chân thấy người đã chạy thoát, cả người kiệt sức tựa vào cửa, nắm c.h.ặ.t lấy chiếc cán bột trong tay.
Vương Thanh và bố đứa trẻ vừa vào cửa đã thấy Ái Chân đang tựa vào cửa như thể sắp ngã xuống đất, vội vàng tiến lên đỡ cô dậy: "Ái Chân ơi, không sao chứ?"
Chu Ái Chân định lắc đầu nói với bà là không sao nhưng cả người cô đang run rẩy không nói nên lời.
Vương Thanh thấy Ái Chân sợ hãi không hề nhẹ liền vội vàng đỡ cô vào phòng.
"Đừng sợ, đừng sợ, không sao rồi." Vương Thanh thấy Ái Chân cứ run rẩy mãi liền ngồi bên giường trò chuyện cùng cô.
Vương Mãng kiểm tra một vòng trong nhà và sân không thấy ai, tên trộm e là đã chạy thoát rồi, liền hỏi Lý Ái Chân đang ngồi trên giường: "Cô có nhìn rõ người đó trông như thế nào không?"
Chu Ái Chân nghĩ tới bóng lưng Tôn Thế Hải ôm đầu bỏ chạy, liền lắc đầu: "Cháu không nhìn rõ người đó trông như thế nào, chỉ biết đó là đàn ông thôi, trúng của cháu mấy gậy rồi chạy mất rồi."
Nguyên chủ và Tôn Thế Hải tuy rằng chưa xảy ra chuyện gì nhưng giữa hai người có chút mập mờ, chuyện này mà bị lộ ra cô giải thích không rõ được.
Ở thời đại này nếu bị bôi nhọ danh dự thì cô và các con cũng như gia đình Lý mẫu đều sẽ không dễ sống.
Vương Thanh nghe thấy Ái Chân còn cầm gậy đ.á.n.h người liền nhìn vào bụng cô, một hồi kinh hãi, ngộ nhỡ mà làm hại đến đứa nhỏ thì biết làm sao.
"Sau này không được như thế nữa đâu nhé, nếu gặp chuyện thì phải gọi người trước."
Chu Ái Chân không trả lời, tình cảnh lúc đó cô mà không phản kháng, Tôn Thế Hải mà có ý đồ xấu xa gì với cô, vừa nghĩ tới cảnh tượng sau đó cô lại không kìm được mà run lên.
Khi Chu Ái Chân hoàn toàn bình tĩnh lại thì ngoài cửa sổ đã bắt đầu hửng sáng, bà Vương đã ở bên cạnh cô gần nửa đêm.
"Bà Vương ơi, làm phiền bà lâu quá."
Vương Thanh thấy Ái Chân cảm ơn liền xua tay: "Cảm ơn cái gì, hàng xóm láng giềng với nhau cả mà." Nói xong bà nói tiếp: "Hôm nay cô cứ ở nhà mà nghỉ ngơi, để tôi ra đội nói với ông Từ một tiếng."
Ái Chân trải qua trận kinh hoàng đêm qua, hôm nay mà đi làm tiếp e là chịu không nổi đâu.
Chu Ái Chân gật đầu đồng ý: "Cháu cảm ơn bà Vương ạ."
Hai người nói chuyện thêm một lát rồi Vương Thanh mới ra về.
Chu Ái Chân về phòng nhìn thấy vũng m.á.u trên mặt đất, nghĩ tới câu nói của Tôn Thế Hải trước khi đi, chắc chắn anh ta sẽ còn quay lại, bàn tay đang chống vào góc bàn siết c.h.ặ.t lại, ngay khi cô đang nghĩ xem nên làm thế nào thì ánh mắt quét qua tờ giấy trắng trên bàn trang điểm, ánh mắt bỗng khựng lại.
