Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 33

Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:49

Tưởng Vệ đặt hành lý trong tay xuống, mở lời: "Chị dâu, chị và các cháu nghỉ ngơi một lát, bây giờ tôi đi lấy cơm."

Chu Ái Chân nghe vậy liền quay người đáp: "Không cần đâu, tôi và các con đã ăn trên xe rồi, chú cứ đi làm việc của mình đi."

Cô cùng Lục An và Lục Linh đã vật lộn trên tàu hỏa suốt hai ngày, lại ngồi xe cả một buổi sáng, hiện tại cả người mệt rã rời, chỉ muốn được ngủ một giấc thật ngon.

Tưởng Vệ thấy ba mẹ con vẻ mặt mệt mỏi nên không khăng khăng nữa: "Chị dâu, vậy tôi xin phép về trước."

Chu Ái Chân gật đầu ừ một tiếng, tiễn người ra cửa chờ anh đi xa mới đóng cửa lại.

Cô quay người nhìn Lục An và Lục Linh đã ỉu xìu: "Chúng ta rửa mặt mũi rồi ngủ một lát, chờ tỉnh dậy rồi mới ăn cơm."

Lục An và Lục Linh gật đầu đồng ý.

Chu Ái Chân nhìn quanh một lượt, tìm thấy phòng bếp, dẫn hai đứa nhỏ vào bếp múc một chậu nước từ chum nước để rửa tay rửa mặt.

Trong bốn phòng chỉ có hai phòng là đã trải chăn nệm, Chu Ái Chân xếp các con vào căn phòng lớn, còn mình ngủ ở căn phòng nhỏ.

Chu Ái Chân cởi giày nằm lên giường, không lâu sau đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cô nghe thấy có tiếng nói chuyện ngoài cửa, mơ màng xoay người đối diện với cửa phòng, đang định ngủ tiếp thì thấy ở cửa có một người đàn ông đang đứng. Anh ta mặc quân phục, đứng ngược sáng nên không nhìn rõ mặt mũi ra sao, cô giật mình thảng thốt kêu lên một tiếng.

Người đàn ông thấy cô tỉnh giấc, liếc nhìn cô một cái rồi sải bước đi tới trước mặt cô.

Người vừa lại gần, Chu Ái Chân nhìn rõ diện mạo của anh. Người đàn ông tầm khoảng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi, dáng người rất cao, để tóc ngắn húi cua, đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng hơi mím lại, toàn thân toát ra một luồng khí thế lạnh lùng.

Anh vừa lại gần, một luồng áp lực ập đến trước mặt.

Đây chính là nam chính trong sách, Lục Trạch.

Sao anh lại về rồi, không phải có việc đột xuất đi làm nhiệm vụ rồi sao?

Không đợi Chu Ái Chân suy nghĩ kỹ, chân trái đột nhiên bị chuột rút, cô rên rỉ một tiếng, đưa tay định kéo bắp chân nhưng vì bụng quá to nên không với tới được.

Ngay khi cô định đứng dậy, chân trái đã bị một bàn tay mạnh mẽ nắm lấy: "Duỗi thẳng chân ra."

Chu Ái Chân nghe thấy giọng nói lạnh lùng của anh thì sững người, ngước mắt lên, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Tác giả có lời muốn nói:Chương này để lại bình luận sẽ được phát lì xì, chương sau vào VIP nhé.

Chương 17 Bị lộ

Không đợi Chu Ái Chân nghĩ nhiều, cái chân bị chuột rút càng lúc càng đau, cô hít một hơi khí lạnh, dùng chân phải còn khỏe đá văng Lục Trạch ra một cái, rồi xuống giường đứng thẳng dậy.

Cô dồn toàn bộ trọng tâm cơ thể lên chân phải, đợi cơn đau ở chân qua đi, cô bám vào giường ngồi xuống, đưa tay lau những giọt mồ hôi vì đau mà túa ra.

Đây là lần đầu tiên cô bị chuột rút kể từ khi xuyên không đến đây, chắc là vì mấy ngày nay chỉ ăn khoai lang nên bị thiếu canxi.

Trong đầu cô đang nghĩ xem sau này nên ăn gì để bổ sung canxi thì vừa ngước mắt lên đã thấy Lục Trạch đang đứng bên giường lạnh lùng nhìn mình.

Một luồng áp lực ập đến, bàn tay Chu Ái Chân đang chống bên hông siết c.h.ặ.t lại, hơi không dám nhìn thẳng vào đôi mắt anh.

Nam chính cô viết ra khí trường mạnh như vậy sao?

Chu Ái Chân chờ một lát không thấy anh nói gì, để xoa dịu bầu không khí hơi ngượng ngùng, cô chủ động mở lời: "Việc ở đội đã xong chưa anh?"

Hôm nay lúc Tưởng Vệ đón cô và bọn trẻ có nói là anh rất bận, cô còn tưởng hôm nay sẽ không gặp được anh.

Lục Trạch không đáp lời cô, thu hồi tầm mắt: "Cơm mua về rồi." Nói xong liền đứng dậy đi ra khỏi phòng.

Chu Ái Chân thấy anh phớt lờ lời mình thì cũng không để bụng, đi theo sau anh ra phòng khách.

Vừa mới ra khỏi cửa đã nghe thấy tiếng cười của Lục An và Lục Linh.

"Cha!" Lục Linh thấy cha ra ngoài liền buông tay anh trai chạy về phía cha.

Lục Trạch thấy mặt con gái nóng đến mức đầy mồ hôi, bèn cúi người bế con vào lòng, lấy chiếc khăn trên giá lau mồ hôi cho con.

Lục Trạch một tay bế Lục Linh trong lòng, giặt sạch chiếc khăn rồi đưa cho Lục An.

Lục An nhận lấy chiếc khăn cha đưa lau sạch mặt mũi, lau xong liền ngẩng cao đầu mong chờ nhìn cha.

Lục Trạch thấy con trai chờ được khen ngợi, bèn đưa một tay xoa xoa đầu cậu bé.

Chu Ái Chân nhìn sự tương tác giữa Lục Trạch và các con, toàn thân anh toát ra một vẻ dịu dàng.

Cô không nhìn ba người kia nữa, đi vào bếp rửa tay rồi quay lại bàn ăn trong phòng khách ngồi xuống chờ họ qua.

Trên bàn bày bốn món: khoai tây sợi, rau xanh, cà tím và một phần thịt kho tàu.

Liên tục mấy ngày ăn khoai lang, Chu Ái Chân nhìn thấy thịt liền không tự chủ được mà nuốt nước miếng.

Cô ngồi bên bàn chờ một lát không thấy ba người họ qua, lại chờ thêm một lát nữa vẫn không thấy người đâu, cô nén cơn đói, chống tay lên bàn đứng dậy quan sát căn phòng mà Lục Trạch được phân này.

Lúc mới đến căn cứ vì quá mệt mỏi nên cô không kịp nhìn kỹ, chỉ mới liếc qua kết cấu ngôi nhà.

Ngôi nhà được dọn dẹp rất sạch sẽ, phòng khách không để nhiều đồ đạc, chỉ có những bộ bàn ghế cơ bản nhất nên trông hơi trống trải.

Ngôi nhà này chắc Lục Trạch cũng mới chuyển vào không lâu.

Cô đứng dậy đi dạo quanh nhà, bốn phòng trong nhà được phân chia khá rời rạc, cạnh cửa và bếp mỗi bên một phòng, hai phòng còn lại nằm ở phía đối diện trong nhà nhìn thẳng vào nhau.

Hai căn phòng cô và các con ngủ lúc chiều là hai căn phòng nằm phía trong, giữa hai phòng cách nhau một lối đi nhỏ.

Chu Ái Chân định đi xem kỹ kết cấu bên trong từng phòng thì Lục Trạch dẫn hai đứa nhỏ từ phòng vệ sinh đi ra, hướng về phía phòng khách.

Cô thu hồi tầm mắt không đi về phía trước nữa, quay lại bàn ăn ngồi ngay ngắn chờ khai cơm.

Lục An và Lục Linh mỗi đứa ngồi sát cạnh cha, bốn người mỗi người chiếm một phía.

Lục An nhìn thấy thịt trên bàn, ngẩng đầu nhìn cha.

Lục Trạch thấy Lục An muốn ăn thịt, bèn gắp một miếng thịt bỏ vào bát của cậu và Lục Linh.

Chu Ái Chân thấy họ động đũa, cô cũng đưa tay gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.

Thịt được hầm rất nhừ, tan ngay trong miệng, không hề bị ngấy chút nào, cô ăn xong một miếng lại đưa tay gắp thêm miếng nữa.

Lục Trạch ngước mắt nhìn sang bên cạnh, thấy cô đang ăn rất ngon lành, anh liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt gắp thức ăn cho Lục An và Lục Linh.

Chu Ái Chân ăn hai miếng liền không đưa đũa vào bát thịt nữa, cô đưa tay gắp ít cà tím, vừa mới gắp vào bát, mùi cà tím xộc lên mũi khiến một cơn buồn nôn dâng lên, cô vội vàng nín thở nén xuống.

Lục Trạch dùng dư quang thấy Chu Ái Chân nhíu c.h.ặ.t mày, tay không ngừng vuốt n.g.ự.c, thức ăn trong bát không hề động đến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.