Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 34

Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:49

"Muốn nôn à?"

Chu Ái Chân đang cảm thấy khó chịu, bất thình lình nghe thấy câu hỏi của anh, bàn tay đang vuốt n.g.ự.c khựng lại, khẽ ừ một tiếng.

Lục Trạch nghe xong đứng dậy đi vào bếp, không lâu sau một tay cầm cốc nước, một tay xách thùng gỗ từ trong bếp đi ra đặt trước mặt Chu Ái Chân.

"Nôn xong thì uống chút nước."

Chu Ái Chân nhìn cái thùng gỗ và cốc nước trước mắt, cô không ngờ Lục Trạch lại đi lấy thùng và nước cho mình.

Đang định nói lời cảm ơn nhưng lời đến cửa miệng, nghĩ đến tính cách của nguyên chủ lúc bình thường, sợ lộ tẩy trước mặt anh nên cô không mở lời nữa.

Chu Ái Chân xách thùng vào phòng vệ sinh nôn thốc nôn tháo, bao nhiêu thịt vừa mới ăn vào đều nôn ra hết.

Nghỉ một lát, cô bưng cốc nước lên uống hai ngụm nén cơn buồn nôn xuống.

Chu Ái Chân quay lại bàn ăn, nhìn đống cơm canh trên bàn mà mất sạch cảm giác ngon miệng, thấy ba người bên cạnh vẫn đang ăn, cô đưa tay gắp một đũa khoai tây sợi, ăn từng miếng cơm trong bát một cách uể oải.

Lục Trạch thấy cô nửa ngày không động đũa: "Ngày mai em muốn ăn món gì?"

Chu Ái Chân đang nghĩ xem ngày mai nên làm những việc gì, nghe thấy anh hỏi bèn nhìn đống cà tím trên bàn: "Ngoại trừ thịt và cà tím ra thì món gì cũng được."

Hiện tại cô không có hứng thú với món gì cả.

Lục Trạch ừ một tiếng không nói gì thêm.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch không nói gì cũng không mở lời nữa, mấy người lặng lẽ ăn cơm.

Sau bữa cơm, không đợi Chu Ái Chân đứng dậy, Lục Trạch đã thu dọn bát đũa trên bàn bưng vào bếp.

Chu Ái Chân nhìn bóng lưng Lục Trạch chủ động rửa bát, thầm khen ngợi anh một câu trong lòng rồi đứng dậy đi thu dọn hành lý.

Hành lý họ mang đến vẫn còn chất đống ở phòng khách chưa động vào.

Chu Ái Chân phân loại hành lý của mình và của các con ra, trong đó có mấy cái túi là Lý Thành cùng các con đóng gói nên cô hơi khó phân biệt.

Cô gọi với hai đứa trẻ đang chơi đùa trong phòng khách: "Lục An, lại đây xem cái nào là hành lý của con."

Lục An nghe thấy mẹ gọi nhưng không đáp lời, vẫn tiếp tục cùng em gái ngồi xổm trên đất chơi.

"Lục An." Chu Ái Chân thấy cậu bé không nhúc nhích, tưởng cậu không nghe thấy nên gọi thêm tiếng nữa.

Lục An nghe thấy mẹ lại gọi mình, dứt khoát quay lưng về phía mẹ.

Chu Ái Chân thấy Lục An cố tình quay lưng lại với mình, lại còn lấy hai tay bịt tai, vừa bực vừa buồn cười, đây là đang diễn trò "bịt tai trộm chuông" phiên bản đời thực cho cô xem đấy à?

Cô đặt hành lý trong tay xuống đi đến trước mặt Lục An, đưa tay kéo hai bàn tay đang bịt tai của cậu ra: "Đi tìm hành lý của con ra đây."

Lục Linh thấy mẹ nắm tay anh trai thì sợ hãi nép sau lưng anh.

Lục An thấy vậy liền vùng vẫy kịch liệt, đôi mắt trừng trừng nhìn cô.

Chu Ái Chân không nhìn cậu, trực tiếp kéo cậu đến bên đống hành lý: "Tìm xong hành lý rồi mới được chơi với em."

Lục An mới không muốn nghe lời mẹ, định quay người đi tìm cha thì vừa ngẩng đầu đã thấy cha đang đứng ở cửa bếp mím môi nhìn mình, có vẻ như không vui, cậu lập tức ngoan ngoãn đi tìm hành lý.

"Cái này." Lục An đưa tay chỉ vào chiếc túi nằm ngoài cùng bên phải trong ba chiếc túi.

Chu Ái Chân thấy Lục An đột nhiên nghe lời thì hơi ngạc nhiên, cô đưa tay nhặt chiếc túi Lục An nói ra để sang một bên.

Hành lý đã thu dọn xong, cần phải mang vào phòng các con, cô nhìn Lục Trạch vẫn đang dọn dẹp trong bếp, đứng dậy đi về phía cửa bếp, khi sắp đến cửa cô cố ý bước chân nặng hơn.

Lục Trạch nghe thấy tiếng bước chân từ nhẹ đến nặng phía sau nhưng không lên tiếng, vẫn tiếp tục rửa bát trong bồn nước.

Chu Ái Chân thấy anh không phản ứng, bèn trực tiếp mở lời: "Phòng của bọn trẻ là phòng nào?"

Buổi chiều cô cùng Lục An và Lục Linh chọn đại hai căn phòng đã trải giường để ngủ, không biết có nhầm phòng không.

"Căn phòng lúc chiều chúng nó ngủ ấy." Lục Trạch đặt chiếc bát đã rửa xong sang một bên: "Hành lý cứ để đấy, lát nữa tôi dọn."

Chu Ái Chân biết mình không ngủ nhầm phòng, bèn nói: "Hành lý để tôi dọn là được rồi, anh cứ làm việc của anh đi." Nói xong cô quay lại phòng khách, thấy Lục An vẫn đang ngồi xổm bên đống hành lý, cô xách hành lý của cậu lên, rảo bước đi vào phòng cậu.

Lục An thấy mẹ cầm quần áo của mình và em gái thì định lao tới giật lấy, nhưng nghĩ đến vẻ mặt lúc nãy của cha, cậu quay đầu nhìn cha một cái, thấy cha không nói gì, đành phải lủi thủi đi theo mẹ vào phòng.

Chu Ái Chân quan sát căn phòng của Lục An và Lục Linh, căn phòng này là căn phòng lớn nhất trong bốn phòng, bàn ghế tủ quần áo đều có đủ.

Căn phòng hướng về phía mặt trời nên rất thông thoáng. Chu Ái Chân nhìn quanh một vòng, điểm thiếu sót duy nhất là cửa sổ ngay chính giữa phòng không có lắp thanh chắn, nghĩ đến những tin tức về t.a.i n.ạ.n ngã lầu trước đây, cô cảm thấy không yên tâm.

Chờ Lục Trạch có thời gian, phải bảo anh lắp mấy thanh chắn cho bọn trẻ.

Chu Ái Chân đặt hành lý trong tay xuống, cúi đầu dặn dò Lục An: "Bình thường không có việc gì thì không được dắt em trèo cửa sổ đâu đấy."

Nói xong cô dắt Lục An đi đến bên cửa sổ, mở cửa sổ ra bảo cậu nhìn xuống dưới.

Độ cao tầng hai đối với một đứa trẻ mà nói, nếu ngã xuống thì không c.h.ế.t cũng mất nửa cái mạng.

Lục An nhìn xuống dưới lầu có chút sợ hãi, hai tay nắm c.h.ặ.t bậu cửa sổ, định quay người lại nhưng mẹ đang vòng tay ôm phía sau cậu: "Thả con ra."

"Con vẫn chưa trả lời lời mẹ vừa nói." Chu Ái Chân thấy cậu không đáp lại lời mình nói mà chỉ vội vàng muốn thoát ra, nên không buông vòng tay đang ôm cậu bé.

Lục An thấy mẹ không buông tay, vùng vẫy mấy cái không thoát ra được, bèn mím c.h.ặ.t môi không nói lời nào.

Chu Ái Chân cũng không giục, kiên nhẫn chờ đợi, hai tay vòng quanh người cậu bé để đề phòng cậu bị ngã, chờ mãi một lúc lâu không thấy cậu mở miệng.

Đứa nhỏ Lục An này tính tình cũng khá bướng bỉnh.

Cô ghé sát tai cậu nói nhỏ: "Nếu không đồng ý, mẹ sẽ nói với cha chuyện con nhận nhầm người ở ga tàu đấy."

Hôm nay ở ga tàu, Lục An đã nhận nhầm Tưởng Vệ thành Lục Trạch, còn gọi người ta một tiếng cha.

Lục An nghe thấy vậy, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, ngước đầu lườm cô.

"Trừng mẹ cũng vô ích, không đồng ý là bây giờ mẹ đi ra nói với cha luôn đấy." Nói xong cô làm bộ định buông tay đi ra ngoài.

Lục An thấy mẹ định đi ra nói với cha thật, bèn vội vàng gật đầu đồng ý.

Cô mỉm cười đưa tay xoa xoa đầu cậu bé rồi buông tay ra, cái tính khí này của cậu bé không biết là giống ai.

Chu Ái Chân mở túi hành lý ra, đẩy đến trước mặt Lục An: "Lấy quần áo con muốn mặc ra đây."

Lục An chọn hết quần áo ra để bên giường.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.