Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 49
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:52
“Ăn cơm thôi.” Lục Trạch nói xong đưa tay gắp thức ăn cho bọn trẻ.
Phòng sát vách, nhà Tào Lâm.
“Đây chính là cái ‘cũng được’ mà anh nói sao, anh tự mình xem đi, uống chén nước phải chạy quãng đường xa đi gánh, ăn bữa cơm phải đi bộ mấy dặm đường đến căng tin, anh đây là coi tôi như con ngốc mà lừa gạt à.” Lưu Phấn nói xong bèn ném cái tách trà trong tay xuống đất.
Lưu Phấn nói xong lại nghĩ đến lúc vừa mới đến, mấy người phụ nữ ở sát vách cứ vây quanh cô ta hỏi han đủ điều.
“Còn những người sống ở tầng này nữa, chỉ cần thấy người là kéo người không buông, hận không thể hỏi cho ra nhẽ tận gốc gác nhà người ta, họ là ai chứ! Có liên quan gì đến họ đâu?” Cô ta nói xong chỉ cảm thấy ngọn lửa trong lòng ngày càng bốc cháy dữ dội.
Cẩu Đản ở bên cạnh thấy mẹ mắng cha thì sợ hãi khóc thét lên.
Tào Lâm thấy vợ nổi giận bèn nhặt cái tách trà dưới đất lên đặt sang một bên, đi đến bên cạnh cô ta, bảo vợ ngồi xuống cho bớt hỏa.
“Khu nhà người thân vừa mới xây xong, sau này sẽ ngày càng tốt hơn thôi. Nước ăn trong nhà sau này để anh đi gánh, cơm trưa anh lấy xong sẽ gửi về.”
Tào Lâm nói xong thấy con trai sợ hãi khóc nức nở bèn cúi người bế con trai vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu: “Các chị dâu ở sát vách thỉnh thoảng thích kéo người nói chuyện phiếm chút chuyện nhà cửa, tâm địa không xấu đâu, nếu em không muốn đi lại với họ thì cứ dắt con ra ngoài đi dạo một chút.”
Lưu Phấn vẻ mặt đầy chán ghét nhìn đứa con trai trong lòng chồng, nếu không phải vì nó thì cô ta cũng chẳng phải bị kẹt ở đây, cũng chẳng đến mức không ly hôn được với chồng.
“Tôi muốn về.” Lưu Phấn cảm thấy mình chẳng thể ở đây thêm một khắc nào nữa, xoay người đi lấy hành lý.
Tào Lâm thấy cô ta xách hành lý định đi ra ngoài liền đưa tay giữ người lại: “Chuyện quay về để mai hẵng nói, hiện giờ căn cứ không có xe chạy ra ngoài đâu.”
Lưu Phấn nghe thấy thế, bao nhiêu cảm xúc nén nhịn bấy lâu khi nghe thấy không có xe liền không nhịn được nữa mà bật khóc.
Nhất thời trong phòng chỉ còn lại tiếng khóc của cô ta và Cẩu Đản.
Bị ép nghe toàn bộ cuộc cãi vã của vợ chồng nhà họ, Chu Ái Chân vô thức cử động bát trong tay.
Hóa ra vẻ mặt mất kiên nhẫn sáng nay của Lưu Phấn là vì không hài lòng với môi trường hiện tại của căn cứ.
Lúc trước nguyên thân cũng vì lý do này mà không chịu đến cùng quân đội, còn cãi nhau với Lục Trạch mấy lần.
Chu Ái Chân nghĩ đến đây bèn nhìn sang Lục Trạch ở bên cạnh, chỉ thấy anh thản nhiên ăn cơm, giống như không nghe thấy tiếng ồn ào sát vách.
Lục Trạch thấy cô bưng bát lén lút nhìn mình bèn nhìn sang phía cô.
Chu Ái Chân thấy anh bỗng nhiên nhìn sang không kịp thu hồi tầm mắt, hai ánh mắt trực tiếp chạm nhau.
Cảm giác bị nhìn thấu đó lại hiện ra, Chu Ái Chân vội vàng dời tầm mắt, cúi đầu ăn cơm canh trong bát.
Đại An và Linh Linh ở bên cạnh giống như bị cuộc tranh cãi sát vách làm cho hoảng sợ, hai đứa ăn cơm cũng chẳng mấy khi gắp thức ăn, cúi đầu ăn lấy lệ cơm trong bát.
Chu Ái Chân thấy vậy muốn gắp thức ăn cho hai đứa nhưng nghĩ đến cảnh tượng nguyên thân lúc trước đối với con cái vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i bèn không gắp thức ăn nữa.
Lục Trạch ở bên cạnh nhận ra sự bất thường của Đại An và Linh Linh bèn đưa tay gắp thức ăn cho hai đứa: “Ăn xong chúng ta ra ngoài chơi.”
Đại An và Linh Linh nghe thấy thế liền lập tức ngẩng đầu nhìn cha.
Cha lúc trước đã nói đợi anh bận xong sẽ đến dẫn hai đứa ra ngoài chơi, hai đứa không ngờ sau khi ăn xong cha liền dẫn hai đứa ra ngoài chơi.
Lục Trạch thấy hai đứa ngẩn ngơ nhìn mình, trong mắt lóe lên ý cười, đưa tay gắp thêm ít thức ăn vào bát cho hai đứa, nhẹ giọng nói: “Ăn đi nào.”
Đại An và Linh Linh ngoan ngoãn cúi đầu ăn cơm, tốc độ ăn nhanh hơn lúc nãy nhiều.
Chu Ái Chân nghe thấy Lục Trạch muốn dắt hai đứa ra ngoài bèn đặt bát canh xuống: “Chiều nay anh không đến đội sao?”
Hiện giờ đã gần một giờ rồi, dắt lũ trẻ ra ngoài chơi thời gian có chút không kịp.
Lục Trạch: “Lát nữa sẽ đến đội xin nghỉ.”
Chu Ái Chân nghe thấy anh xin nghỉ thì có chút kinh ngạc, không ngờ anh vì để lũ trẻ vui vẻ mà đặc biệt gác lại toàn bộ công việc trong tay.
Mấy ngày cô đến đây, ngoại trừ lúc ngủ thì không thấy Lục Trạch nghỉ phép bao giờ, cơ bản là cả ngày đều ở đội xử lý việc, một khắc cũng không thấy anh rảnh rỗi.
Chu Ái Chân ngẩng đầu nhìn Lục Trạch đang múc canh cho bọn trẻ, anh là một người cha tốt.
Cô đợi ba người trước mặt ăn xong cơm bèn lên tiếng hỏi: “Bao giờ mọi người mới về?”
Cô nói xong liền thấy Lục Trạch nhìn mình, đợi cô nói tiếp.
Chu Ái Chân lên tiếng giải thích: “Mọi người nếu về muộn thì khóa cửa từ bên ngoài vào nhé, tôi ở trong phòng ngủ một lát, đỡ phải có người đến gõ cửa.”
Cô thực sự là sợ hết người này đến tặng đồ lại đến người kia đến tặng đồ.
Khóa cửa từ bên ngoài vào cho thanh tĩnh.
Lục Trạch nghe thấy cô có vẻ ngoài muốn tìm sự thanh tĩnh, nghĩ đến tính tình thích tham gia náo nhiệt lúc trước của cô bèn nghiêng người nhìn Chu Ái Chân trước mặt.
Chu Ái Chân thấy trong bát vẫn còn sót lại chút canh cà chua, đang định bưng lên uống nốt chỗ còn lại, vừa mới giơ tay lên đã thấy Lục Trạch ngồi đối diện đang nhìn mình bằng ánh mắt sắc bén.
Cánh tay đang giơ lên của cô khựng lại giữa không trung, da gà trên cánh tay lập tức nổi lên.
Cô hồi tưởng lại những lời mình vừa nói, là chỗ nào có vấn đề khiến Lục Trạch nhìn cô như vậy.
Chu Ái Chân nhanh ch.óng rà soát lại những lời vừa nói, bỗng nhiên phản ứng lại.
Nguyên thân là người thích tham gia náo nhiệt, chỗ nào có người là thích nhào tới, lời cô vừa nói bảo anh khóa cửa lại nghe có vẻ rất kỳ quái.
Chu Ái Chân lập tức lên tiếng cứu vãn: “Lúc đi đừng có quên đấy nhé, mỗi lần họ chỉ cần đến gõ cửa là cứ nhìn chằm chằm vào tôi.” Nói xong liền làm ra vẻ mặt rất phiền não.
Lục Trạch thấy vẻ mặt cố ý của cô không nói gì, tầm mắt hơi rũ xuống không nhìn cô nữa.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch không còn nhìn chằm chằm mình nữa, trái tim đang treo ngược mới được thả lỏng.
Lục Trạch quá đỗi nhạy bén, sau này cô nói chuyện trước mặt anh phải hết sức cẩn thận, đôi khi những lời cô thấy không có gì nhưng đối với Lục Trạch mà nói thì không chắc đâu.
Sau bữa cơm Lục Trạch đi đến căn cứ trước, làm xong thủ tục xin nghỉ rồi quay về đón Đại An và Linh Linh.
Chu Ái Chân tiễn người ra cửa: “Buổi tối nếu có món cay thì lấy chút món cay về nhé.”
Trưa nay canh cà chua uống hơi nhiều, có chút ngấy, cô muốn ăn chút gì đó cay để át đi cái vị ngấy đó.
Lục Trạch thản nhiên "ừm" một tiếng, đợi cô nói tiếp.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch nhìn mình: “Sao thế anh?”
Người này giống như đang đợi cô nói chuyện vậy?
