Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 50

Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:53

Chưa đợi Lục Trạch trả lời, cửa phòng sát vách đã được đẩy ra, một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi bế Cẩu Đản đi ra ngoài.

Cẩu Đản ôm lấy cổ cha: “Cha ơi, đừng đi mà.”

Cậu muốn ở bên cha, không muốn ở bên mẹ.

Tào Lâm bèn cúi người đặt Cẩu Đản xuống đất: “Cẩu Đản ở nhà ngoan nhé, tối cha sẽ về.”

Cẩu Đản mang theo tiếng khóc nức nở lắc đầu, Tào Lâm thấy con trai không muốn buông tay, trong lòng xót xa vô cùng, đưa tay vuốt ve lưng Cẩu Đản.

Cẩu Đản hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo cha không buông.

Hai cha con nói chuyện một hồi, Cẩu Đản mới buông eo cha ra, giơ tay quyến luyến không nỡ rời xa cha.

Tào Lâm hướng về phía Cẩu Đản vẫy vẫy tay, đợi cậu đi vào đóng cửa phòng lại, vừa quay đầu đã thấy Lục Trạch đứng sau lưng.

Tào Lâm đi đến trước mặt anh đưa tay vỗ vai anh: “Hai ta cũng lâu rồi chưa gặp nhau nhỉ.”

Kể từ khi anh được phân đến bộ phận số 2, mặc dù ở cùng một căn cứ nhưng hai người ở cách xa nhau, muốn gặp nhau không dễ dàng.

Lục Trạch thấy trên mặt Tào Lâm khó giấu vẻ mệt mỏi, dừng lại lên tiếng: “Hơn nửa năm rồi.”

“Cậu vẫn cứ ít nói như vậy.” Tào Lâm nói xong thấy bên cạnh anh có hai đứa trẻ, cười nói: “Hai đứa nhỏ này chắc là Đại An và Linh Linh mà cậu hay nhắc tới nhỉ.”

Đại An và Linh Linh hai đứa thấy cha và người trước mặt nói chuyện bèn lần lượt gọi một tiếng chú.

Tào Lâm cười đáp lại, anh nhìn người phụ nữ kiều diễm đứng ở cửa.

Người này chắc là vợ của Lục Trạch rồi, anh mỉm cười với cô coi như là chào hỏi.

Anh nhớ vợ của Lục Trạch cũng từng làm loạn không chịu đến cùng quân đội, nghĩ đến đây anh nhìn Lục Trạch bên cạnh, lát nữa phải hỏi xem anh dùng cách gì.

Chu Ái Chân thấy người đàn ông trước mặt chào hỏi mình, cô khẽ mỉm cười gật đầu.

Tào Lâm và Lục Trạch lại nói thêm hai câu, hai người dắt theo bọn trẻ cùng nhau xuống lầu.

Chu Ái Chân nhìn bóng lưng mấy người rời đi, đợi người biến mất ở cầu thang bèn đưa tay đóng cửa vào phòng, đi được hai bước cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Cô đi về phía trước hai bước bỗng nhiên nghĩ ra chỗ nào không đúng rồi.

Lục Trạch không khóa cửa cho cô đã trực tiếp dắt theo bọn trẻ đi luôn rồi.

Cô quên không nói, Lục Trạch cũng quên khóa cửa cho cô.

Chu Ái Chân đưa tay vỗ vỗ trán, cái trí nhớ này của cô thật là.

Cô đi quanh phòng vài vòng để tiêu cơm, cảm thấy có chút buồn chán bèn vào bếp giặt sạch khăn lau bắt đầu lau bàn ăn ở phòng khách.

Vừa mới lau bàn xong, tiếng gõ cửa đã vang lên.

Quách Hồng đưa tay gõ cửa hai cái không thấy có phản ứng bèn lên tiếng gọi: “Ái Chân, có ở nhà không?”

Chu Ái Chân đang do dự không biết có nên trả lời không, vừa nghe thấy là Quách Hồng đang gõ cửa bên ngoài bèn lập tức đặt khăn lau trong tay xuống, đứng dậy đi mở cửa.

“Mau vào đi chị.” Chu Ái Chân mở cửa, nghiêng người để Quách Hồng đi vào.

Quách Hồng thấy nhà Ái Chân vừa lớn vừa rộng rãi, trong phòng dọn dẹp cũng vô cùng sạch sẽ.

“Không vào đâu, chị định đi hợp tác xã mua miếng vải về làm cho bọn trẻ bộ quần áo, vừa hay đi ngang qua chỗ em nên muốn hỏi xem em có đi không.” Quách Hồng nói ra mục đích đến đây.

“Có chứ ạ, chị vào trong đợi em một lát, em đi lấy phiếu.” Chu Ái Chân kéo người vào phòng rồi đứng dậy đi đến ngăn kéo lấy phiếu.

Hai ngày nay cô cũng đang nghĩ đến việc làm cho Đại An và Linh Linh bộ quần áo, lúc trước định nhờ mẹ Lý giúp làm nhưng vì chuyện đến căn cứ nên bị trì hoãn.

Số vải trong rương của nguyên thân không đủ làm quần áo cho hai đứa, cô vốn dĩ cũng đang định hai ngày này sẽ đi hợp tác xã xem sao.

Chu Ái Chân cho số phiếu tìm được vào túi áo, đi theo Quách Hồng ra ngoài.

Hai người vừa ra cửa liền thấy Lưu Phấn sát vách mở cửa đi ra ngoài, thấy họ thì coi như không thấy trực tiếp đi về phía nhà vệ sinh ở tít ngoài cùng.

Quách Hồng thấy người trước mặt là Lưu Phấn không khỏi nhìn thêm mấy cái: “Sao cô ta lại đến đây nhỉ?”

Chu Ái Chân thấy giọng điệu Quách Hồng nói chuyện giống như quen biết Lưu Phấn.

Quách Hồng thấy Ái Chân nhìn mình bèn chủ động lên tiếng giải thích: “Chị và Lưu Phấn này là bạn học tiểu học.”

Hai người từ nhỏ đã không hợp nhau, vài năm trước Lưu Phấn và con trai của một cán bộ trong huyện đính hôn, trước khi kết hôn không biết vì lý do gì mà chia tay, sau đó nghe gia đình nói gả cho tham mưu Tào.

Sau khi kết hôn lại đủ kiểu không hài lòng với tham mưu Tào, thỉnh thoảng lại gây chuyện với người ta.

Cách đây không lâu cô còn nghe người ta nói cô ta đang đòi ly hôn với tham mưu Tào, không ngờ cô ta lại đến cùng quân đội rồi.

Chu Ái Chân nghe xong gật đầu, hóa ra Lưu Phấn là nghe theo sự sắp xếp của gia đình miễn cưỡng gả cho Tào Lâm, sau khi kết hôn muốn hối hận nhưng gia đình không đồng ý, mãi vẫn không ly hôn được.

“Ái Chân, không nói chuyện này nữa, chúng ta mau đi hợp tác xã thôi, đi muộn là những thớ vải tốt sẽ bị người ta chọn hết đấy.” Quách Hồng nói xong kéo Ái Chân đi nhanh về phía hợp tác xã.

Hai người đi hợp tác xã mua vải xong, dạo quanh hợp tác xã một lát mới quay về.

“Ái Chân, lúc nào rảnh chị lại đến tìm em nhé.” Quách Hồng đứng ở ngã ba đường vẫy vẫy tay với cô.

Chu Ái Chân mỉm cười đồng ý, đợi người đi xa mới ôm số vải đã mua đi về.

Cô vừa lên lầu đã thấy Lục Trạch đang khiêng những tấm ván gỗ vào phòng.

Chu Ái Chân nhìn ra hành lang, trên hành lang cũng chất đống không ít ván gỗ.

Cô ôm vải đi đến bên cạnh Lục Trạch hỏi: “Anh lấy những tấm ván gỗ này về làm gì thế?”

“Nới rộng thêm giường cho Đại An và em gái.” Lục Trạch nói xong bèn mang những tấm ván gỗ trên hành lang vào phòng.

Đại An ở bên cạnh cũng đi theo sau cha đi kéo gỗ, chưa đi được hai bước ván gỗ trong tay đã bị cha đón lấy.

“Đi chơi với Hổ T.ử đi con.” Lục Trạch bảo cậu nhìn Hổ T.ử đang nhìn họ ở một bên.

Đại An lắc đầu, đưa tay kéo tấm ván gỗ dài nửa cánh tay trên hành lang đi vào phòng.

Chu Ái Chân nhìn tấm ván gỗ trong tay cậu, hơi ngẩng đầu nhìn anh: “Hay là anh cũng nới rộng thêm giường ở phòng chúng ta đi.”

Giường ở phòng đó nới rộng thêm một chút, buổi tối đi ngủ hai người sẽ không thỉnh thoảng lại chạm vào nhau nữa.

Hỏa khí trên người anh quá mạnh, cô đang m.a.n.g t.h.a.i thân nhiệt cũng cao, cô thường xuyên bị người bên cạnh làm cho nóng tỉnh.

Lục Trạch thấy cô nôn nóng muốn nới rộng giường bèn liếc nhìn cô một cái: “Không còn ván gỗ dư thừa đâu.”

Anh cầm ván gỗ đi vào phòng của Đại An.

Chu Ái Chân: “........”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.