Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 61
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:55
Chu Ái Chân thấy cậu bé không nói lời nào, liền mở miệng bảo: “Con không nói thì để lát nữa cha con về hỏi con vậy.”
Đại An thấy cô định nói với cha, đôi môi mím lại càng c.h.ặ.t hơn: “Mẹ gạt người.” Nói xong cậu bé quay đầu đi chỗ khác, không thèm nhìn cô.
Chu Ái Chân nghe cậu nói mình gạt người, liền hiểu ra điểm không vui của cậu nằm ở đâu: “Con đang giận mẹ chuyện hôm nọ nói với dì Quách là cha con trưa nào cũng đưa cơm về đúng không?”
“Nếu như nhà Cẩu Đản mời con sang ăn cơm, nhưng cơm nhà bạn ấy không có nhiều, con mà ăn thì Cẩu Đản sẽ không có gì để ăn, liệu con có đi ăn không?” Chu Ái Chân hỏi ngược lại Đại An.
Đại An nghe vậy, lập tức lắc đầu.
“Chuyện giữa mẹ và dì Quách Hồng cũng theo đạo lý như vậy. Nhà dì Quách Hồng không có nhiều lương thực, chúng ta mà sang ăn thì họ sẽ không đủ no.”
Cô không ngờ Đại An còn nhỏ như vậy mà đã có nguyên tắc của riêng mình.
Đại An nghe xong, không ngờ lý do lại là thế, cậu bé ngẩn ngơ nhìn người mẹ trước mặt.
Chu Ái Chân thấy cậu bé sững sờ, mỉm cười đưa tay xoa xoa đầu cậu: “Đi rửa tay đi, cha con về rồi đấy.”
Cô nghe thấy tiếng cửa chính mở ra, là Lục Trạch đi lấy cơm về.
Chu Ái Chân gọi Linh Linh đang ngủ trên giường dậy, dẫn con bé ra ngoài.
Lục Trạch đợi Chu Ái Chân từ trong phòng bước ra mới mở lời: “Trong đội có việc, anh phải quay lại đó một chuyến.”
Lúc nãy trên đường về anh gặp Tưởng Vệ đi thông báo tin tức, trong đội có việc gấp bảo anh tranh thủ thời gian quay về.
Linh Linh ở bên cạnh nghe thấy cha sắp đi, hai tay nắm c.h.ặ.t lấy tay anh: “Cha ơi, tối cha phải về sớm đấy.” Con bé muốn cha ở bên cạnh mình.
Lục Trạch mỉm cười đưa tay nựng má Linh Linh: “Được.”
Linh Linh nghe cha đồng ý với mình, mới buông tay cha ra, ngoan ngoãn ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên cạnh.
Lục Trạch thấy Chu Ái Chân đồng ý ngay lập tức, nghĩ đến việc cô vì con cái mà phải chạy ngược chạy xuôi ở bệnh viện: “Buổi chiều Linh Linh có thể sẽ sốt lại, nếu sốt thì cho con bé uống t.h.u.ố.c bệnh viện đã kê.”
Nói xong anh lại tiếp tục: “Hai ngày nay vất vả cho em rồi.”
Chu Ái Chân nghe anh nói câu vất vả, ngẩng đầu nhìn anh một cái, người đàn ông này sao tự nhiên lại nói lời cực khổ với cô?
Cô cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng không hỏi ra miệng.
Lục Trạch nói xong liền xoa đầu Đại An một cái rồi đi ra ngoài.
Sau khi Lục Trạch đi, trong nhà chỉ còn lại cô và hai đứa trẻ.
“Ăn cơm thôi.” Chu Ái Chân thấy hai đứa nhỏ vẫn đang ngóng ra cửa chính, liền gắp thức ăn cho chúng.
Mấy người lặng lẽ ăn bữa trưa, Linh Linh chán ăn nên không ăn được bao nhiêu đã dừng lại.
Chu Ái Chân thấy Linh Linh dừng đũa, liền đưa tay múc cho con bé chút canh: “Uống thêm ít canh đi.”
Linh Linh không ăn được mấy miếng cơm, ở nhà lại không có bếp lò, buổi chiều con bé đói thì cô cũng không có cách nào hâm nóng lại cơm canh được.
Linh Linh nhìn bát canh, ngẩng đầu nhìn mẹ, nhỏ giọng nói: “Con uống không nổi nữa.”
“Vậy thì không uống nữa.” Chu Ái Chân thấy con bé không uống được thì bảo con đặt bát xuống.
Đại An thấy em gái không ăn, liền nhanh ch.óng và nốt miếng cơm trong tay vào miệng, vừa ăn xong đã kéo em gái về phòng.
Chu Ái Chân nhìn hai đứa trẻ vào phòng, liếc nhìn mâm cơm chưa động vào bao nhiêu, cô ăn nốt bát cơm của mình rồi đem phần cơm canh còn lại cất vào chậu nước ngâm để giữ mát.
Cô dọn dẹp xong nhà bếp, về phòng thử trán Linh Linh, cơn sốt vẫn chưa quay lại.
Cô đang định về phòng đi ngủ thì nghe thấy phòng khách có tiếng động, Lục Trạch đẩy cửa bước vào.
Chu Ái Chân ngạc nhiên nhìn Lục Trạch trước mặt: “Sao anh lại về rồi?”
Không phải anh nói trong đội có việc sao?
Lục Trạch vào nhà rồi đóng cửa lại: “Trong đội có nhiệm vụ đột xuất, chiều nay phải xuất phát luôn, em ở nhà chăm sóc tốt bản thân và các con.” Nói xong anh đọc một dãy số, bảo cô có việc gì thì gọi vào số điện thoại này.
Chu Ái Chân nghe anh đi gấp như vậy, theo bản năng hỏi: “Bao giờ anh về?”
“Vẫn chưa xác định được.”
Chu Ái Chân nghe anh nói không xác định được, trong lòng nảy sinh một nỗi hoảng hốt vô cớ, ngộ nhỡ Linh Linh và Đại An có chuyện gì thì đến một người giúp đỡ cũng không có.
Lục Trạch thấy cô cúi đầu không nói lời nào, tranh thủ thời gian dặn dò: “Tiền và phiếu đều ở ngăn kéo cuối cùng, nếu cuối tháng anh chưa về thì đầu tháng tiểu Tưởng sẽ mang phiếu ăn và tiền đến cho em.”
Lương và phiếu ăn của họ đều được đơn vị phát cùng một lúc vào đầu mỗi tháng.
“Em biết rồi.” Chu Ái Chân nghĩ đến số tiền và phiếu trong tủ chắc cũng đủ ăn đến tháng sau.
Lục Trạch dặn dò xong việc nhà với Chu Ái Chân, bước nhanh đến bên cạnh Đại An và Linh Linh, ôm cả hai vào lòng: “Cha có việc phải đi mấy ngày, các con ở nhà đừng có chạy lung tung nhé.”
Đại An và Linh Linh nghe cha sắp đi, liền ôm c.h.ặ.t lấy Lục Trạch: “Cha đừng đi mà.” Giọng nói đã mang theo tiếng khóc.
Lục Trạch thấy con khóc lóc không cho mình đi, trong lòng có chút xót xa, anh cúi đầu hôn lên đỉnh đầu chúng: “Cha sẽ về nhanh thôi.” Nói xong lại dỗ dành hai đứa trong lòng một lúc.
Đợi cả hai bình tĩnh lại, Lục Trạch nhìn Chu Ái Chân một cái, thấy cô gật đầu với mình, anh không nán lại nhà thêm nữa mà vội vã chạy về đơn vị.
Lục Trạch vừa đi, Đại An và Linh Linh trong nhà lập tức ỉu xìu, có thể thấy tâm trạng cực kỳ không tốt.
Chu Ái Chân đi đến trước mặt hai đứa trẻ, mở lời: “Mấy ngày nữa cha sẽ về thôi, các con mà không vui thì cha ở bên ngoài sẽ lo lắng cho các con đấy.”
Đại An nghe thấy cha sẽ lo lắng cho mình thì lập tức không muốn cha phải lo lắng nữa, bà ngoại từng nói với cậu rằng cha ở bên ngoài rất vất vả, nếu còn phải lo lắng cho các con thì sẽ còn vất vả hơn.
Chu Ái Chân không ngờ sau khi cô nói xong, Đại An đã thu lại vẻ không vui, còn nắm lấy tay Linh Linh để dỗ em gái vui lên.
Cô vốn định đưa tay xoa đầu cậu bé Đại An hiểu chuyện, nhưng nghĩ đến việc cậu vẫn còn chút bài xích với mình nên thôi.
Buổi tối Chu Ái Chân đi lấy cơm về, mấy người ăn xong, Đại An và Linh Linh tắm rửa rồi về phòng.
Cô dọn dẹp bát đũa, tắm rửa nhanh ch.óng rồi đẩy cửa phòng các con ra.
Đêm nay Lục Trạch không có nhà, cô phải trông chừng Linh Linh để đề phòng con bé sốt lại.
Đại An và Linh Linh thấy mẹ vào phòng, cùng ngẩng đầu nhìn cô.
Chu Ái Chân thấy hai đứa nhỏ cứ nhìn mình trân trân, liền tiến tới đắp chăn cho chúng: “Ngủ đi các con.” Nói xong cô kéo chiếc ghế đẩu bên cạnh ngồi xuống sát mép giường.
Linh Linh nhìn mẹ giống như định ngủ cùng mình, con bé nắm lấy tay anh trai, ngẩng đầu nhìn cậu.
