Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 62
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:56
Đại An thấy Linh Linh nhìn mình, vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y em không cử động.
Chu Ái Chân thấy hai đứa nhỏ cứ bất động như vậy thì có chút ngượng ngùng, cô hắng giọng một cái rồi mở lời: “Mẹ kể cho các con nghe một câu chuyện nhé.” Nói xong không đợi hai đứa phản ứng, cô bắt đầu kể luôn.
“Ở nơi sâu thẳm dưới đại dương có một nàng tiên cá...” Chu Ái Chân sửa lại một chút câu chuyện Nàng Tiên Cá rồi kể cho các con nghe.
Kể đến đoạn nàng tiên cá lên bờ, Chu Ái Chân liếc nhìn Đại An và Linh Linh trên giường đang tập trung lắng nghe, thấy cô dừng lại, hai đôi mắt đồng loạt nhìn về phía cô, mong chờ nhìn chằm chằm.
Cô mỉm cười rồi kể tiếp.
Câu chuyện còn chưa kể xong thì hai đứa đã chìm vào giấc ngủ, cô đưa tay đắp lại chăn cho các con, sờ trán Linh Linh xác định cơn sốt không quay lại mới đứng dậy về phòng mình.
Ngày thứ hai sau khi Lục Trạch đi, sức khỏe của Linh Linh đã phục hồi gần như hoàn toàn.
Chu Ái Chân đẩy cửa phòng Đại An, nói với hai đứa trẻ bên trong: “Đại An, chúng ta dẫn em xuống dưới đi dạo một chút, đi xong rồi tới nhà ăn ăn cơm luôn.”
Hôm nay thời tiết bên ngoài rất đẹp, Linh Linh nằm trên giường mấy ngày rồi, ra ngoài hít thở không khí trong lành sẽ tốt cho sức khỏe, cô cũng nhân tiện xuống tản bộ luôn.
Đại An không muốn xuống lầu, nhưng nghĩ đến việc cha dặn trước khi đi là phải nghe lời mẹ, cậu liền ngồi dậy mặc quần áo.
Linh Linh trên giường thấy mẹ định dẫn mình xuống lầu, len lén nhìn mẹ một cái, thấy mẹ đứng ở cửa chờ hai anh em với nụ cười trên môi, con bé nhớ tới đêm qua mẹ cũng cười hiền từ như vậy khi ngủ cùng mình.
Chu Ái Chân đứng ở cửa thấy Linh Linh cứ ngồi bất động trên giường, liền đi tới bên giường hỏi han: “Sao thế con? Có chỗ nào không khỏe à?” Nói rồi cô đưa tay sờ trán con bé, nhiệt độ bình thường.
Linh Linh lắc đầu với mẹ, nhỏ giọng nói: “Lấy quần áo.” Nói xong con bé bò từ trên giường xuống, đi được hai bước thì vấp ngã trên giường.
Chu Ái Chân thấy con bé ngã liền bước tới bế con đứng dậy: “Chậm thôi, không việc gì phải vội.” Cô lấy quần áo bên cạnh mặc vào cho con bé.
Linh Linh thấy mẹ mặc quần áo cho mình, ngây người ngẩng đầu nhìn mẹ.
Chu Ái Chân cúi đầu nhìn Linh Linh trong lòng, thấy con bé cứ ngẩn ngơ nhìn mình liền cười bảo: “Ngốc à? Cong tay lại một chút nào.”
Mặt Linh Linh đỏ bừng, tay vô thức chuyển động theo lời mẹ nói, mũi ngửi thấy mùi hương thơm ngát tỏa ra từ người mẹ.
Chu Ái Chân mặc xong áo cho Linh Linh, để con tự mặc quần và đi giày.
Sau khi mấy mẹ con chuẩn bị xong, cô dẫn các con ra khỏi cửa, vừa bước ra, một làn gió nhẹ thổi tới vô cùng dễ chịu.
Lưu Phấn vừa mở cửa đã thấy Chu Ái Chân dẫn các con đứng ở hành lang, nhớ tới chuyện mấy ngày trước cô lờ mình đi ở hành lang, bà ta cau mày lại, một tiếng "rầm" vang lên, bà ta đóng sập cửa lại.
Vương Quế Hoa đang rửa mặt, đột nhiên nghe thấy một tiếng động lớn khiến l.ồ.ng n.g.ự.c run lên bần bật, bà ló đầu ra nhìn thấy là Lưu Phấn, liền bực bội nói: “Thật là xui xẻo khi làm hàng xóm với cái nhà Lưu Phấn này.”
Ngày nào cũng vậy, hễ không vừa ý là lại đập cửa, mấy ngày nay không biết bà đã bị bà ta dọa cho bao nhiêu lần rồi.
Chu Ái Chân nghe tiếng đóng cửa, quay đầu lại nhìn thấy là Lưu Phấn, cô thu hồi tầm mắt rồi dẫn Đại An và Linh Linh xuống lầu.
Ba mẹ con đi xuống dưới, trên khoảng sân trống đã có không ít người.
Một người phụ nữ đang giặt quần áo bên cạnh lên tiếng chào hỏi: “Ái Chân, sao hôm nay dậy sớm thế?”
“Tranh thủ lúc mặt trời chưa lên, em dẫn các con đi dạo một chút.” Chu Ái Chân cười đáp lại.
Người phụ nữ nói chuyện với cô là Lưu Liên ở tầng một, tính tình rất hiền lành, mỗi lần gặp cô đều chào hỏi.
“Vậy thì mau đi đi, lát nữa mặt trời lên là nắng lắm đấy.” Lưu Liên vừa nói vừa vò quần áo trong chậu.
Mùa hè mặt trời lên sớm, lát nữa nắng lên đi một lúc là mồ hôi đầm đìa ngay.
Chu Ái Chân ừ một tiếng rồi dẫn các con đi đến một khoảng sân trống không có người.
Cô cúi đầu nói với hai đứa trẻ: “Chúng ta khởi động tay chân trước đã, sau đó đi vòng quanh tòa nhà này hai vòng nhé.”
Nói xong cô làm động tác vung tay vung chân, bảo hai đứa làm theo để vận động gân cốt.
Đại An và Linh Linh nhìn những động tác lạ lẫm của mẹ, nhìn vài lần rồi mới bắt chước làm theo.
“Ái Chân, sao lại đi qua đi lại ở đây thế?” Quách Hồng vừa đi tới khu gia đình số 3 đã thấy Ái Chân đang đi lại quanh tòa nhà.
“Bác sĩ bảo em trước khi sinh nên đi lại nhiều một chút, có chuyện gì mà chị vui thế?” Chu Ái Chân thấy chị ấy mặt mày rạng rỡ, giống như gặp chuyện gì hỷ sự vậy.
“Hôm nay đơn vị phát phiếu lương thực, em có muốn đi cùng không?” Quách Hồng thấy Ái Chân hỏi liền vội vàng nói chính sự.
Chu Ái Chân nghe thấy phát phiếu lương thực, mắt sáng lên, từ lúc xuyên tới đây cô vẫn chưa đi lĩnh phiếu lương thực bao giờ: “Đi cùng ạ.”
Quách Hồng thấy Ái Chân muốn đi liền cười bảo: “Vậy em về lấy sổ đi, chị đợi ở dưới lầu.”
“Sổ gì ạ?” Nhất thời Chu Ái Chân chưa hiểu cái sổ mà Quách Hồng nói là sổ gì.
Quách Hồng thấy Ái Chân mặt đầy vẻ thắc mắc, lập tức sực nhớ ra Ái Chân mới đến chắc chưa biết chuyện cái sổ.
“Em đến đây theo quân thì quan hệ đã được chuyển vào đơn vị rồi, phiếu lương thực của các ông bố thì đơn vị phát trực tiếp, còn phiếu của chúng ta là đơn vị phát riêng.” Quách Hồng giải thích tiếp.
“Đơn vị sẽ phát cho chúng ta một cuốn sổ cung ứng, trên đó ghi rõ lượng lương thực có thể lĩnh mỗi tháng, sổ cung ứng này sẽ được cấp cùng lúc với khi đơn xin theo quân được thông qua.”
Chu Ái Chân nghe xong lời giải thích của Quách Hồng liền hỏi: “Có phải cái cuốn sổ nhỏ màu trắng, to chừng lòng bàn tay không ạ?”
Cô nhớ trong ngăn kéo để phiếu lương thực có một cuốn sổ màu trắng, lúc lấy phiếu cô đã từng nhìn thấy.
Quách Hồng gật đầu: “Đúng, chính là cuốn sổ đó.”
“Đợi em một chút, em lên lấy ngay.” Chu Ái Chân nói xong liền bảo Đại An trông em đừng có chạy lung tung.
“Không gấp, em cứ đi thong thả.” Quách Hồng sợ Ái Chân vội vàng nên bảo cô cứ đi từ từ, không chênh lệch bao nhiêu thời gian cả.
Chu Ái Chân tìm thấy sổ lương thực trong ngăn kéo, khóa cửa lại rồi xuống lầu hội quân cùng ba người kia.
Bốn người vừa đi vừa nói chuyện.
Quách Hồng có chút không yên tâm dặn dò: “Ái Chân, hôm nay người đi lĩnh lương thực đông lắm, nếu không lĩnh được ngay thì em và con đừng có chen lấn lên phía trên nhé.”
Tháng nào người đi lĩnh phiếu lương thực cũng rất đông, đôi khi mọi người kích động là hàng lối loạn xạ cả lên, mà hễ loạn là bắt đầu cãi vã.
