Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 63
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:56
Ái Chân đang bụng mang dạ chửa, lỡ như bị chen lấn trúng thì làm hại đến đứa bé mất.
“Không sao đâu chị.” Chu Ái Chân bảo Quách Hồng yên tâm, cô và các con sẽ không chen lấn, nếu bị đụng phải thì người chịu khổ chính là cô.
Quách Hồng thấy Ái Chân đã rõ, nghĩ đến việc Ái Chân lần đầu đi lĩnh đồ ở căn cứ, liền nói tiếp: “Vậy lát nữa tới nơi, hai chúng ta chia ra xếp hàng, em xếp bên khu lương thực, chị xếp bên khu nhu yếu phẩm.”
Chu Ái Chân nghe lời Quách Hồng nói thì có chút khó hiểu: “Đồ đạc không lĩnh cùng một chỗ ạ?”
“Là cùng một khu nhưng không lĩnh ở cùng một quầy, vì đồ cần lĩnh rất nhiều nên đơn vị muốn nhanh ch.óng đã chia riêng khu đồ ăn, đồ dùng, đồ mặc ra.” Quách Hồng giải thích.
Trước đây đơn vị để hết vào một chỗ, có khi một người phải lĩnh mất nửa ngày, sau này chia ra thì nhanh hơn nhiều.
Chu Ái Chân gật đầu.
Quách Hồng còn định dặn dò tiếp những lưu ý khi đi lĩnh lương thực, nhưng tầm mắt chợt liếc thấy bóng dáng một người ở phía xa, chị vội vàng nghiêng người kéo cánh tay Ái Chân: “Ái Chân, em nhìn xem, kia có phải Chúc Mỹ Ngọc không.”
Chu Ái Chân nghe thấy tên Chúc Mỹ Ngọc - nữ chính trong sách, liền quay đầu nhìn theo tay Quách Hồng chỉ, ở cách đó không xa Chúc Mỹ Ngọc đang đi song song cùng một người đàn ông cao lớn.
Chương 28 Đau lòng
Chúc Mỹ Ngọc đỏ mắt cảm ơn Trần Quân bên cạnh: “Anh Quân, làm phiền anh phải chạy chuyến này rồi.”
Trần Quân thấy Mỹ Ngọc khách sáo như vậy: “Không phiền đâu, mấy ngày nay nhà anh cũng không có việc gì.”
Mẹ của Mỹ Ngọc đột nhiên đổ bệnh, gửi thư đi phải mất vài ngày, anh đi đi về về căn cứ nhanh nhất cũng mất một ngày.
“Lát nữa em về sẽ xin nghỉ với đơn vị ngay, anh ở đây đợi em một chút.” Chúc Mỹ Ngọc nói xong vội vàng cúi đầu dùng tay lau nước mắt nơi khóe mắt.
Trần Quân đến đột ngột, chưa có đơn xin phép nên người ngoài không được tự ý vào đơn vị, chỉ có thể đứng đợi ở bên ngoài.
Trần Quân thấy Mỹ Ngọc khóc thì có chút cuống quýt nhưng lại không biết phải an ủi thế nào.
“Chúc Mỹ Ngọc sao tự nhiên lại khóc thế kia?” Quách Hồng tò mò nhìn hai người cách đó không xa: “Người đàn ông kia không lẽ là đối tượng của Chúc Mỹ Ngọc đấy chứ.”
“Không phải đâu.” Chu Ái Chân nhìn một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Lúc cô viết truyện đã không sắp xếp tình tiết nữ chính có đối tượng, vì đó là lần đầu cô viết văn, không muốn viết nữ chính có người yêu để tạo mâu thuẫn, chỉ muốn tập trung viết những cảnh đối đầu của nam nữ chính thôi.
Quách Hồng thấy Ái Chân khẳng định chắc nịch như vậy liền quay sang nhìn cô: “Sao em biết đó không phải đối tượng của cô ta?”
Chu Ái Chân thấy Quách Hồng hỏi mới phản ứng lại mình vừa vô ý lỡ lời, lập tức chữa cháy: “Chị nhìn xem Chúc Mỹ Ngọc khóc như vậy mà người đàn ông kia vẫn đứng im một bên chẳng lên tiếng an ủi, có ai đang yêu nhau mà thấy người yêu khóc lại đứng nhìn như thế không?”
Quách Hồng cảm thấy có lý, quay đầu nhìn sang phía bên kia, thấy người đàn ông đó quả thực như lời Ái Chân nói, chỉ đứng một bên mà không tiến tới.
“Xem ra đúng là không phải đối tượng của Chúc Mỹ Ngọc thật.” Quách Hồng nói xong có chút tiếc nuối nhìn người đàn ông kia một cái.
Cậu thanh niên đó trông cũng rất nhanh nhẹn, có tướng phu thê với Chúc Mỹ Ngọc đấy chứ.
Chu Ái Chân nhìn Chúc Mỹ Ngọc ở đằng xa, thấy cô ta vẻ mặt vội vàng chạy về hướng đơn vị.
Đây là đã xảy ra chuyện gì rồi?
Quách Hồng thấy Ái Chân cứ nhìn theo hướng Chúc Mỹ Ngọc, liền đưa tay huơ huơ trước mặt cô: “Ái Chân, đang nghĩ gì thế?”
Chu Ái Chân thu hồi tầm mắt cười với Quách Hồng: “Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta mau đi xếp hàng thôi.”
Quách Hồng nghe vậy liền quăng câu hỏi vừa rồi ra sau đầu: “Suýt nữa thì quên mất việc chính, mau đi thôi, muộn chút nữa không biết phải xếp hàng đến bao giờ.”
Chu Ái Chân nhìn Quách Hồng đang hớt hải, mỉm cười dắt Đại An và Linh Linh đi theo sau chị ấy.
Địa điểm phát phiếu lương thực nằm ở tầng hai của nhà ăn số một.
Mấy người vừa bước vào nhà ăn đã thấy dòng người xếp hàng lĩnh phiếu lương thực đã dài tới tận tầng một.
Quách Hồng nhìn dòng người rồng rắn lên mây thì có chút bực mình: “Lẽ ra vừa nãy không nên dừng lại nhìn Chúc Mỹ Ngọc.”
Hàng dài thế này, e là có vài loại phiếu đến lượt họ là hết sạch, phải đợi đến mai mới lĩnh được.
Chu Ái Chân thấy Quách Hồng hối hận vì chuyện trì hoãn trên đường, liền an ủi: “Đợi lĩnh phiếu xong là có thể ăn cơm luôn ở nhà ăn rồi về, đỡ phải chạy đi chạy lại một chuyến nữa.”
Quách Hồng nghe thấy cũng đúng, chị nhìn thấy khu phát phiếu mở ba cửa sổ, chị, Ái Chân, còn có ba đứa trẻ, vừa vặn mỗi người có thể xếp một hàng.
“Ái Chân, chị xếp đội một, em xếp đội hai, Đại An và Linh Linh xếp đội ba, em thấy thế nào?” Quách Hồng hỏi Ái Chân.
Chu Ái Chân nhìn ba ô cửa sổ trước mặt, mỗi ô cách nhau hai ba mét, khoảng cách hơi xa, lỡ Đại An và Linh Linh có chuyện gì gọi cô thì có lẽ cô sẽ không nghe thấy.
“Các con cứ xếp cùng đội với em đi, mấy ngày nay Linh Linh không khỏe, người còn yếu, để con bé và Đại An tự xếp hàng em không yên tâm.”
Quách Hồng nghe Linh Linh không khỏe liền vội vàng đi xem con bé, thấy con bé cứ nép sát bên người Ái Chân, tinh thần quả thực không được tốt như mấy ngày trước.
“Đứa nhỏ làm sao thế?” Chị hỏi Ái Chân.
Chu Ái Chân kể lại chuyện Linh Linh bị bọ ve c.ắ.n trên núi.
Quách Hồng nghe xong, xót xa xoa đầu Linh Linh.
Cái giống bọ ve đó lợi hại lắm, ngày xưa người ta không biết nó nguy hiểm thế nào, bị c.ắ.n cũng không để ý, ai dè mấy ngày sau bắt đầu nôn mửa tiêu chảy, đưa đến bệnh viện thì người đã không xong rồi.
Linh Linh thấy dì Quách Hồng xoa đầu mình liền ngẩng đầu cười với dì.
Con bé thích dì Quách, mỗi lần gặp dì đều bế con bé và cười với con bé.
Quách Hồng thấy Linh Linh cười mà lòng như tan chảy: “Đợi Linh Linh lớn lên thì về làm con dâu nhà dì nhé.”
Chu Ái Chân nghe xong đột nhiên bị sặc nước bọt ho sù sụ, đứa bé trong bụng dường như cũng bất mãn với cử động đột ngột của mẹ nên đạp cho cô hai cái.
Quách Hồng thấy Ái Chân bị dọa cho ho liên tục, vừa buồn cười vừa xót xa đưa tay vuốt lưng cho cô: “Ái Chân, Đại Quân nhà chị tuy có hơi nghịch ngợm một chút nhưng phẩm chất không tồi đâu, là một đứa trẻ ngoan.”
Chu Ái Chân bình tĩnh lại, đưa tay lau nước mắt vì ho: “Đại Quân là đứa trẻ tốt, nhưng các con còn nhỏ, đợi chúng lớn lên rồi để chúng tự quyết định vậy.”
Đại An ở bên cạnh đã biết thế nào là con dâu, cậu bé lo lắng nắm c.h.ặ.t t.a.y em gái, kéo con bé từ bên người dì Quách về phía mình.
