Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 66
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:57
Hai người nói thêm vài câu nữa mới tách ra, Chu Ái Chân xách bữa sáng vội vã đi về.
“Cẩu Đản, chào con.” Chu Ái Chân vừa lên lầu đã thấy Cẩu Đản đang ngồi xổm ở hành lang nhìn xuống đất, nhìn kỹ mới thấy cậu bé đang xem kiến dưới đất.
“Chào dì ạ.” Cẩu Đản ngồi xổm dưới đất ngước đầu nhìn dì Ái Chân.
Cô nhìn Cẩu Đản ngồi xổm một mình ở đó, nhớ tới mấy ngày nay dường như không mấy khi thấy Cẩu Đản ra khỏi cửa: “Đợi Đại An và Linh Linh dậy, dì bảo các em ra chơi với con nhé.”
Cẩu Đản nghe thấy vậy khuôn mặt nhỏ đen nhẻm hiện lên nụ cười bẽn lẽn, cậu gật đầu với dì, ánh mắt nhìn vào túi quẩy dì đang xách, nuốt nước bọt một cái rồi vội vàng dời tầm mắt đi không nhìn nữa.
Chu Ái Chân thấy Cẩu Đản liếc nhìn bữa sáng trong tay mình rồi liền tránh mắt đi không nhìn cô nữa.
Cô nhìn Cẩu Đản có vẻ gầy hơn trước một chút, nghĩ đến dáng vẻ bình thường của Lưu Phấn, liếc nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t của nhà hàng xóm, cô vẫy vẫy tay bảo cậu bé lại đây.
Cẩu Đản thấy dì Ái Chân vẫy tay với mình liền đứng dậy đi về phía cô.
Chu Ái Chân dắt Cẩu Đản vào nhà, đóng cửa lại, đặt cặp l.ồ.ng lên bàn, cô đi rửa tay trước rồi lấy bát đũa ra, đi tới bàn đưa tay mở bọc giấy dầu đựng quẩy, lấy một chiếc quẩy đưa cho Cẩu Đản.
Cẩu Đản nhìn chiếc quẩy trước mặt, lắc đầu: “Dì ơi, con không đói đâu ạ.” Nói xong cậu bé không nhịn được mà nuốt nước bọt.
Chu Ái Chân thấy Cẩu Đản không nhận: “Cẩu Đản có thích dì không?”
Cẩu Đản nghe vậy lập tức gật đầu: “Thích ạ.” Cậu thích người dì xinh đẹp trước mặt, mỗi lần dì gặp cậu đều mỉm cười với cậu.
“Thích thì ăn quẩy đi, nếu không dì sẽ buồn đấy.” Chu Ái Chân nói xong liền nhét đôi đũa vào tay cậu, đặt chiếc quẩy vào bát rồi đẩy tới trước mặt cậu.
Cẩu Đản nhìn chiếc quẩy đặt trên bát, lại ngẩng đầu nhìn dì.
“Ăn đi, dì đi gọi Linh Linh và Đại An.” Chu Ái Chân sợ mình ở đây Cẩu Đản ngại không dám ăn, nói xong liền xoay người đi về phía phòng các con.
Cẩu Đản thấy dì đi rồi mới cúi đầu nhìn chiếc quẩy, cầm đũa lên gắp lấy chiếc quẩy.
Chu Ái Chân đẩy cửa phòng ra, Đại An và Linh Linh trong phòng đang ngồi trên giường với vẻ mặt ngái ngủ.
“Cẩu Đản đến chơi này.” Cô nói xong đi tới bên cửa sổ kéo rèm ra, ánh nắng chiếu vào phòng.
Đại An nghe mẹ nói Cẩu Đản đến, cậu bé còn chưa tỉnh ngủ hẳn đã lập tức bò từ trên giường xuống, mặc vội quần áo rồi lao ra ngoài.
Chu Ái Chân thấy Đại An chẳng thèm nhìn đường đã lao ra ngoài, liền vội vàng gọi với theo: “Chậm thôi con.”
Cô vừa dứt lời thì Đại An đã chẳng thấy bóng dáng đâu nữa rồi.
Chu Ái Chân vừa buồn cười vừa bất lực nhìn cánh cửa phòng, một lúc sau cô dẫn Linh Linh đã rửa mặt chải đầu xong đi ra phòng khách, Đại An trên bàn ăn đang nói chuyện với Cẩu Đản, Linh Linh cũng ngồi vào chỗ, ba đứa trẻ quây quần bên nhau nói cười vui vẻ.
Tám giờ sáng, Cẩu Đản mở cửa về nhà, vừa vào đến nhà thì cánh cửa phòng phía trong bị đẩy ra.
Lưu Phấn nhìn con trai đang đứng ở cửa, hơi cau mày: “Đi đâu thế?”
Bà ta ở trong phòng gọi mãi chẳng thấy ai thưa.
Cẩu Đản đứng ở cửa không nói gì, cúi đầu không nhìn mẹ.
Lưu Phấn thấy con trai không nói lời nào liền nghĩ tới người chồng của mình cũng như vậy, mỗi lần hỏi đến chuyện anh ta không muốn nói là lại im như thóc, sự kiên nhẫn trong lòng bà ta lại bùng lên.
“Cơm ở trong bếp đấy, ăn xong thì rửa bát đi.” Lưu Phấn nói xong liền "rầm" một tiếng đóng cửa phòng lại.
Cẩu Đản đứng ở cửa nhìn cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, hồi lâu sau mới xoay người đi về phía nhà bếp.
Liên tiếp mấy ngày sau đó, cứ đến nửa đêm Linh Linh lại giật mình tỉnh giấc khóc đòi Lục Trạch, Chu Ái Chân không còn cách nào khác đành phải ngủ ở phòng hai đứa nhỏ để dỗ dành Linh Linh.
Phải bảy tám ngày sau khi Lục Trạch đi, Linh Linh mới bắt đầu chuyển biến tốt hơn, nửa đêm không còn giật mình khóc đòi tìm Lục Trạch nữa.
“Linh Linh, Đại An, về ăn cơm thôi con.” Chu Ái Chân bày biện cơm canh xong liền gọi hai đứa trẻ đang chơi với Cẩu Đản ở hành lang.
Gọi hai tiếng, cả hai đều ngoảnh lại nhìn cô nhưng có vẻ không muốn về.
Chu Ái Chân đứng dậy đi đến bên cạnh mấy đứa trẻ, thấy chúng đang chơi ném đá: “Ăn xong rồi chơi tiếp.”
Vương Quế Hoa đang nói chuyện với Trương Cúc bên cạnh, chợt thoáng thấy một bóng người quen thuộc ở phía xa, vì khoảng cách hơi xa nên nhìn không rõ.
Bà đợi người đó tiến lại gần, nheo mắt nhìn kỹ rồi vội vàng nghiêng người nói với Ái Chân đang nói chuyện với các con: “Ái Chân, mau nhìn kìa, đoàn trưởng Lục nhà em về rồi.”
Linh Linh nghe thấy dì Quế Hoa nói cha đã về, lập tức vứt viên đá trong tay đi rồi đứng bật dậy.
Hai tay con bé bám vào lan can hành lang, kiễng chân nhìn xuống dưới lầu, phải tốn bao nhiêu công sức mới nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ở phía xa.
Đúng là cha thật rồi.
“Cha ơi.” Linh Linh hét lên đầy phấn khích rồi buông lan can ra, chạy tót xuống lầu.
Đại An cũng vội vàng chạy xuống lầu theo, lao thẳng vào lòng cha.
Chu Ái Chân đứng ở hành lang nhìn Lục Trạch ở dưới lầu, anh nói vài câu với các con, sau đó cúi người bế cả hai đứa lên, hình như đang nói gì đó nhưng vì ở xa nên cô không nghe rõ.
Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn lên lầu.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch đang nhìn mình, cô chỉ nhìn một cái rồi dời tầm mắt đi, đ.á.n.h giá anh từ trên xuống dưới một lượt, dường như anh trắng hơn lúc đi một chút nhưng gầy đi khá nhiều.
Chu Ái Chân tưởng mình nhìn nhầm nên lại nhìn thêm lần nữa, Lục Trạch đúng là có trắng hơn lúc đi làm nhiệm vụ, không rõ rệt lắm nhưng vì hai người đã hơn mười ngày không gặp nên vừa nhìn một cái là nhận ra ngay.
Linh Linh hai tay ôm lấy cổ cha, nhìn theo hướng nhìn của anh, thấy mẹ đang ở trên lầu nhìn ba cha con.
Con bé nghĩ đến việc mấy ngày nay mẹ đều ngủ cùng mình, đôi chân nhỏ không tự chủ được mà đung đưa, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ cha, tựa đầu vào vai anh, cùng cha nhìn mẹ.
“Ái Chân, sao em cứ đứng ngây ra đó mà không xuống đi.” Vương Quế Hoa thấy Ái Chân đứng bất động liền đưa tay vỗ vỗ tay cô.
Các con đều chạy xuống tìm cha rồi mà cô cứ đứng đây bất động, nhìn xuống dưới thấy đoàn trưởng Lục bế con thì có cái gì mà nhìn chứ?
Chu Ái Chân nghe thấy câu hỏi của Vương Quế Hoa mới thu hồi tầm mắt, quay đầu nói: “Em bụng to thế này đi xuống lầu không tiện ạ.”
Vương Quế Hoa nghe xong cứ thấy có chỗ nào đó không ổn nhưng lại chẳng nói ra được là ở đâu.
Lục Trạch bế hai đứa trẻ trong lòng đi lên lầu.
