Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 67
Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:57
Chu Ái Chân nhìn Lục Trạch đi lên lầu đứng bên cạnh mình mới thấy rõ thần sắc anh có chút mệt mỏi, cô xoay người đi mở cửa.
Vương Quế Hoa ở bên cạnh nhìn hai vợ chồng người trước người sau vào nhà, mãi đến khi cửa đóng lại bà mới sực nhớ ra lời Ái Chân nói lúc nãy có chỗ nào không đúng.
Trước khi đoàn trưởng Lục về, ngày nào Ái Chân cũng chạy lên chạy xuống lầu suốt mà có thấy cô nói không tiện bao giờ đâu!
Bà quay đầu nhìn cánh cửa đã đóng lại kia.
Chương 30 Ly hôn
Đại An ôm lấy cổ cha, nhỏ giọng nói thầm bên tai cha rằng cậu rất nhớ anh.
Linh Linh thấy anh trai nói nhớ cha, con bé cũng ghé sát tai cha.
Chu Ái Chân đứng một bên nhìn Đại An và Linh Linh tranh nhau nói nhớ Lục Trạch.
Cô mỉm cười đứng nhìn một lúc, thấy Lục Trạch hoàn toàn không có ý định đặt hai đứa xuống, liền mở lời: “Ăn cơm trước đã nào.”
Mấy người đã vào nhà một lúc lâu rồi, nếu không ăn ngay thì cơm canh trên bàn sẽ nguội mất.
Đại An và Linh Linh nghe mẹ gọi đi ăn cơm, hai đứa mới luyến tiếc rời khỏi lòng cha, mỗi đứa bám một bên người anh.
Chu Ái Chân xoay người nói với Lục Trạch bên cạnh: “Không biết anh về nên em không lấy nhiều thức ăn lắm, nếu không đủ ăn thì tối hãy ăn thêm nhé.”
Trưa nay đi cô chỉ lấy có ba món, bốn người ăn e là hơi thiếu.
Đại An nghe vậy vội vàng lên tiếng: “Để phần cho cha ạ.”
Sáng nay mẹ mua bánh bao cho hai anh em, cậu đã ăn ba cái rồi, cơm để cho cha ăn, cậu không đói.
Lục Trạch thấy con trai nhường cơm cho mình liền đưa tay xoa đầu cậu: “Cha ăn rồi.”
Đại An nhìn cha, không chắc chắn có phải cha đã ăn thật hay chưa, hai tay cầm đũa không động đậy.
Chu Ái Chân đẩy bát đũa tới trước mặt anh: “Anh ăn thêm một chút đi.” Nếu Lục Trạch không ăn thì chắc Đại An và Linh Linh cũng chẳng có tâm trạng nào mà ăn đâu.
Lục Trạch nhìn phần cơm canh được đẩy tới trước mặt, lại liếc nhìn Chu Ái Chân một cái, thấy cô ra hiệu cho anh nhìn các con, anh ừ một tiếng rồi cầm đũa lên ăn.
“Cha ơi, cái này ngon lắm ạ.” Đại An gắp món trứng xào ớt vào bát cha, vẻ mặt mong chờ nhìn anh.
Lục Trạch nhìn món ăn trong bát, trên mặt hiện lên ý cười, đưa tay gắp món đó vào miệng.
Món ăn vừa mới xuống bụng, Linh Linh ở bên cạnh cũng gắp trứng xào ớt đặt vào bát cha.
Chu Ái Chân thấy Linh Linh và Đại An cứ đứa này gắp xong đứa kia lại bồi thêm, chẳng mấy chốc bát của Lục Trạch đã đầy ắp trứng xào ớt.
Cô thấy hai đứa còn định gắp tiếp vào bát Lục Trạch, đang định lên tiếng thì thấy sắc mặt Lục Trạch kém hơn hẳn so với lúc mới vào nhà.
Chu Ái Chân cầm đôi đũa trong tay nhìn Lục Trạch, đang định mở miệng hỏi anh xem có chuyện gì không thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Cô vừa định đứng dậy thì thấy Lục Trạch đã đứng lên trước.
“Để em đi mở cho.” Chu Ái Chân bảo Lục Trạch ngồi xuống cùng các con, cô đứng dậy đi mở cửa.
“Anh Tào ạ?” Chu Ái Chân vừa mở cửa đã thấy tham mưu Tào đứng ở cửa.
Tào Lâm thấy Chu Ái Chân ra mở cửa, áy náy nói: “Em dâu, anh có chút việc muốn tìm Lục Trạch bàn bạc một chút.”
Chu Ái Chân nghe thấy có việc tìm Lục Trạch liền nghiêng người mời anh vào.
Lục Trạch thấy là Tào Lâm liền đặt bát đũa xuống, hai người đứng dậy đi về phía căn phòng xa bàn ăn nhất.
“Cha ơi.” Linh Linh thấy cha đi theo chú Tào vào phòng thì có chút sốt ruột, sợ cha lại giống như lần trước đi theo chú Tào rồi không thấy về nữa.
Chu Ái Chân thấy Linh Linh cứ nhìn chằm chằm vào phòng Lục Trạch, liền đưa tay gắp thức ăn cho con bé: “Đợi một lát nữa là cha ra ngay thôi, ăn cơm đi con.”
Trong phòng, Lục Trạch và Tào Lâm bàn bạc xong bản báo cáo, Tào Lâm đưa tay vỗ vỗ vai Lục Trạch: “Nhiệm vụ lần này cậu làm xuất sắc lắm.” Anh ở bộ phận hai cũng đã nghe nói chuyện này.
Lục Trạch đưa tay gạt bàn tay trên vai mình ra: “Có vết thương.”
Tào Lâm nghe thấy vai anh có vết thương liền lập tức rụt tay lại: “Vết thương có nặng không?”
“Không nặng đâu.” Lục Trạch tránh bàn tay định vạch áo mình ra của anh ta.
Tào Lâm thấy anh không cho xem nên cũng không tiến tới nữa: “Cậu đừng có mà cậy mạnh, nhớ thay t.h.u.ố.c đúng giờ đấy, trời nóng thế này vết thương dễ bị mưng mủ lắm.”
Có một lần hành quân trước đây, thằng nhóc này vì không muốn làm chậm tiến độ của đội nên bị thương cũng không thèm lên tiếng, dầm mưa suốt cả một ngày, sau đó vết thương bị mưng mủ rồi sốt cao không dứt.
Lục Trạch ừ một tiếng, liếc nhìn thời gian: “Thời gian không còn sớm nữa, hai giờ chiều chúng ta gặp nhau ở đơn vị nhé.”
Tào Lâm thấy anh đuổi người đi liền bật cười mắng: “Cái thằng nhóc này...” Nói xong anh đột nhiên im lặng lại.
“Có một chuyện muốn nhờ cậu và em dâu giúp một tay.”
Lục Trạch ngước mắt nhìn Tào Lâm.
“Mấy hôm trước đơn xin ly hôn của anh và Lưu Phấn đã được phê duyệt rồi, định hai ngày nữa đi làm thủ tục.” Tào Lâm nói đến đây thì dừng lại một chút rồi mới tiếp tục nói.
“Bà cụ ở quê mấy hôm trước bị ngã gãy chân, giờ không đến được, cô em gái anh phải mấy ngày nữa mới tới, anh nghĩ nếu em dâu tiện thì mấy ngày tới có thể giúp anh trông hộ Cẩu Đản một chút không, không cần quản cơm nước đâu, cơm canh hàng ngày anh sẽ mang về cho thằng bé, chỉ là lúc rảnh rỗi ngó qua thằng bé một cái thôi, Cẩu Đản ở nhà một mình anh không yên tâm lắm.”
Vốn dĩ Tào Lâm định đợi cô em gái tới rồi mới cùng Lưu Phấn đi làm thủ tục, nhưng Lưu Phấn không muốn đợi thêm một khắc nào nữa, ban ngày anh phải lên đơn vị không mang Cẩu Đản theo được, thực sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn nên mới đến làm phiền Lục Trạch và Ái Chân.
“Để tôi bàn bạc với cô ấy rồi nói với anh sau.” Lục Trạch không từ chối cũng không trực tiếp đồng ý, anh đưa tay vỗ vỗ vai anh ta.
“Cảm ơn nhé.” Nói xong Tào Lâm thu lại những cảm xúc phức tạp trong lòng, quay đầu nhìn bàn tay trên vai mình: “Cậu đây là đang an ủi anh đấy à?”
Lục Trạch thấy nụ cười gượng gạo trên mặt anh ta nên không nói gì, đưa một điếu t.h.u.ố.c qua.
“Cậu không hút à?” Tào Lâm thấy Lục Trạch rút một điếu t.h.u.ố.c đưa cho mình, còn lại thì cất vào ngăn kéo.
“Cai t.h.u.ố.c được một thời gian rồi.” Lục Trạch đóng ngăn kéo lại.
“Đang yên đang lành sao lại cai t.h.u.ố.c?”
Lục Trạch nghĩ đến lần trước ở bệnh viện, bác sĩ bảo anh nên ít hút t.h.u.ố.c thôi, không tốt cho phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i và trẻ nhỏ, anh không nói gì, đưa bao diêm cho Tào Lâm.
Tào Lâm thấy Lục Trạch không nói gì liền đưa tay nhận lấy diêm, châm lửa rồi rít một hơi t.h.u.ố.c.
“Anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên anh và cô ấy gặp nhau, anh vừa mới đến nhà người thân, cô ấy đang ngồi trên ghế đẩu nghe thấy mọi người trêu chọc mà mặt chẳng chút bối rối, đứng dậy chào hỏi anh một câu.”
