Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 68

Cập nhật lúc: 15/01/2026 04:58

Câu chào hỏi đó không biết sao lại đi sâu vào lòng anh như thế.

Trước khi cưới Lưu Phấn đã thành thật nói với anh rằng trong lòng cô ấy đã có người khác, anh nghĩ cô gái này thật chân thành nên trong lòng càng thêm yêu mến, anh không quan tâm trong lòng cô ấy có người, chỉ cần có thể dành cho anh một chỗ đứng là được.

Nghĩ đến đây Tào Lâm cười khổ rít một hơi t.h.u.ố.c, quay sang nói với người bên cạnh: “Hãy sống thật tốt với em dâu nhé.”

Đừng để cuộc sống trở nên rối tung rối mù như anh.

Trước đây anh có nghe nói em dâu không tốt với các con, nhưng bây giờ em dâu đối với chúng chẳng thể chê vào đâu được.

Lục Trạch nghe lời Tào Lâm nói, nghĩ đến biểu hiện của Chu Ái Chân sau khi đến căn cứ, ánh mắt thoáng động.

Tào Lâm thấy Lục Trạch không nói gì, rít nốt hơi t.h.u.ố.c: “Thời gian không còn sớm nữa, anh về trước đây.” Nói xong anh dụi tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay, chỉnh trang lại quần áo trên người.

Chu Ái Chân nghe thấy tiếng mở cửa, thấy hai người từ trong phòng bước ra.

Tào Lâm nói với Chu Ái Chân: “Em dâu, anh về đây, làm phiền cả nhà ăn cơm rồi.”

Chu Ái Chân mỉm cười với anh ý bảo không sao.

Cô đứng dậy vừa bước lại gần đã ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá, cô liếc nhìn Lục Trạch, anh và Tào Lâm hút t.h.u.ố.c trong phòng à?

Cô đến căn cứ đã hơn nửa tháng rồi mà hình như chưa thấy anh hút t.h.u.ố.c bao giờ.

Chu Ái Chân và Lục Trạch cùng tiễn Tào Lâm ra cửa.

Lục Trạch đóng cửa lại nói với Chu Ái Chân bên cạnh: “Em dẫn các con ăn trước đi, anh về phòng một lát.”

Mấy cú vỗ vừa rồi của Tào Lâm đã làm vết thương của anh nứt ra rồi.

Chu Ái Chân thấy anh định về phòng, thấy sắc mặt anh không được tốt, nghĩ đến mấy ngày nay anh đều ở ngoài làm nhiệm vụ, chắc chưa được ngủ một giấc hẳn hoi.

Cô gật đầu với anh, bảo anh mau đi đi.

Lục Trạch vừa đi, Đại An và Linh Linh cũng muốn đứng dậy theo, cô liền ngăn hai đứa lại: “Cha mấy ngày nay mệt lắm, để cha ngủ một lát nhé.”

Đại An và Linh Linh nghe mẹ nói cha mệt liền ngoan ngoãn ngồi xuống ăn nốt bát cơm.

Chu Ái Chân thấy Đại An và Linh Linh cứ ăn được hai miếng lại ngó về phía phòng Lục Trạch một cái, cô nhìn hai đứa vài lần rồi cúi đầu gắp thức ăn ăn tiếp.

Sau bữa cơm, Chu Ái Chân bưng bát đũa vào bếp rửa, đang rửa thì nghe thấy phía sau có tiếng động.

Cô xoay người nhìn lại phía sau, Lục Trạch đứng cách đó không xa trên tay cầm một chiếc chậu, trong chậu là bộ quần áo anh vừa mặc lúc nãy và một mảnh vải trắng dài.

“Sao anh không ngủ thêm một lát nữa?” Chu Ái Chân không ngờ anh về phòng không ngủ mà lại đi thay quần áo.

“Lát nữa còn phải lên đơn vị viết báo cáo.” Lục Trạch nói xong đi tới bên cạnh cô, mở nắp thùng nước, cúi người múc hai gáo nước.

Chu Ái Chân thấy lúc anh cúi người sắc mặt hơi thay đổi, giống như có chỗ nào đó không thoải mái: “Sao thế anh?”

“Không sao đâu.” Lục Trạch đổ nước vào chậu.

Chu Ái Chân gật đầu, không mở lời nữa, quay người tiếp tục rửa bát.

Rửa được một lúc không nghe thấy tiếng đóng cửa phía sau, cô quay đầu nhìn lại, Lục Trạch đang bưng chậu nhìn cô trân trân.

“Sao thế? Có chuyện gì anh cứ nói ra đi.” Chu Ái Chân thấy anh giống như có chuyện muốn nói với mình.

Lục Trạch thấy cô hỏi, liền mở lời: “Tào Lâm hai ngày nữa sẽ cùng vợ đi làm thủ tục ly hôn, người thân nhà anh ấy phải mấy ngày nữa mới tới, muốn nhờ em khi rảnh rỗi ngó qua Cẩu Đản hộ anh ấy một chút.”

Chu Ái Chân nghe Lục Trạch nói tham mưu Tào thực sự định ly hôn với Lưu Phấn, động tác rửa bát khựng lại một nhịp, tuy cảm thấy bình thường nhưng cũng có chút bất ngờ.

Thời đại này ly hôn không phổ biến như mấy chục năm sau, trong một làng hay một trấn mà có một cặp ly hôn thôi cũng là chuyện cực kỳ hiếm thấy.

Phụ nữ sau khi ly hôn quay về nhà mẹ đẻ sẽ bị người khác chỉ trỏ, nói ra nói vào nhiều lời khó nghe, Lưu Phấn kiên quyết ly hôn như vậy chắc hẳn cuộc hôn nhân này bà ta thực sự không thể chấp nhận nổi nữa rồi.

Lục Trạch thấy cô không nói gì: “Nếu em không muốn thì chiều nay tôi đi từ chối Tào Lâm.”

Chu Ái Chân lắc đầu: “Không cần đâu, khi nào rảnh em sẽ qua ngó một cái.”

Cẩu Đản là một đứa trẻ rất nghe lời, bình thường đến nhà chơi với Đại An cũng rất ngoan.

Đôi khi thấy cô bận rộn cậu bé còn muốn tới giúp một tay, trông cậu bé cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian cả.

“Vất vả cho em rồi.” Lục Trạch thấy cô đồng ý sảng khoái như vậy không nhịn được nhìn cô thêm một cái.

Chu Ái Chân nhìn Lục Trạch, người đàn ông này gần đây dường như rất thích nói câu vất vả với cô, mỗi lần nghe thấy cô cứ thấy có gì đó là lạ nhưng lại chẳng nói rõ được lạ ở chỗ nào.

Cô nhìn anh vài cái, thấy anh mặt không cảm xúc chẳng nhìn ra được gì: “Còn chuyện gì khác nữa không anh?”

Lục Trạch: “Không còn gì nữa.”

“Vậy em làm việc tiếp đây.” Chu Ái Chân nói xong quay người tiếp tục rửa bát.

Lục Trạch: “Tối tôi về muộn, em không cần đợi đâu.”

Chu Ái Chân ừ một tiếng, hai người kết thúc cuộc đối thoại, Lục Trạch bưng chậu ra ngoài giặt bộ quần áo vừa thay ra.

Một giờ rưỡi chiều, Lục Trạch thay quân phục xong đứng dậy lên đơn vị.

Lục Trạch vừa đi, Đại An và Linh Linh trong nhà liền ỉu xìu đứng ở phòng khách ngóng ra cửa.

Chu Ái Chân thấy hai đứa trẻ ủ rũ, liền vào phòng lấy đôi giày vải mà hàng xóm mang về hộ trưa nay ra, vẫy vẫy tay gọi: “Lại đây nào.”

Linh Linh thấy mẹ gọi mình liền nhìn ra cửa chính một cái rồi mới bước chân đi tới trước mặt mẹ.

Chu Ái Chân đợi hai đứa đi tới trước mặt mới lấy đôi giày bọc trong giấy ra, đưa tới trước mặt hai đứa nhỏ.

Mấy bộ quần áo và giày đặt làm trước đó, giày đã xong rồi nên tiệm may nhờ người mang về cho cô, còn quần áo thì phải đợi thêm hai ngày nữa.

Linh Linh nhìn đôi giày mới trong tay, vui sướng đưa tới trước mặt anh trai để cậu xem trên đôi giày của mình còn có một bông hoa nữa.

Con bé muốn cho các bạn xem đôi giày mới của mình.

Chu Ái Chân thấy hai đứa phấn khích ôm đôi giày nhìn ra cửa chính, biết hai đứa muốn đi khoe với chúng bạn liền mỉm cười bảo: “Đi đi các con.”

Hai đứa trẻ ôm đôi giày chạy tót ra ngoài.

“Cẩu Đản, Hổ Tử, mau ra đây chơi nào.” Đại An vừa chạy vừa gọi.

Linh Linh chạy theo sau anh trai, không gọi ai nhưng nụ cười trên mặt không sao giấu nổi.

Chu Ái Chân nhìn bóng lưng chạy nhanh như bay của hai đứa trẻ liền mỉm cười, niềm vui của con trẻ thật đơn giản, đôi khi chỉ một viên kẹo hay một đôi giày thôi cũng đủ làm chúng vui sướng cả buổi rồi.

Chu Ái Chân đứng nhìn một lúc, nghĩ đến việc Lục Trạch tối nay sẽ về ngủ, ga trải giường trong phòng đã nằm mấy ngày rồi nên cô xoay người vào phòng thay ga trải giường mới.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.