Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 89
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:06
Lục Trạch buông tay bọn trẻ ra, nói với Chu Ái Chân đang nhìn quanh quất: “Em dắt bọn trẻ tìm chỗ ngồi đi, tôi đi gọi món.”
Lục Linh thấy bố đi gọi món, ngẩng đầu nhìn bố: “Bố ơi, con muốn ăn đùi gà.”
Lục Trạch ừ một tiếng, hỏi Lục An bên cạnh: “Lục An muốn ăn gì nào?”
Lục An nhìn những món ăn trên bàn của người khác, thấy đĩa đậu phụ nên cũng muốn ăn, quay đầu nhìn bố: “Đậu phụ ạ.”
Chu Ái Chân thấy Lục An nói xong, ánh mắt Lục Trạch liền nhìn về phía mình, cô không đợi anh hỏi mà chủ động nói luôn: “Em muốn ăn chút gì đó cay cay, chỉ cần là đồ cay thì món gì cũng được ạ.”
Lục Trạch đợi cả ba người nói xong món mình muốn ăn mới đứng dậy đi đến khu vực gọi món để gọi đồ, trước khi đi còn ngoái lại nhìn người đang đứng đờ ra đó, nói: “Dắt bọn trẻ về chỗ ngồi đi.”
Chu Ái Chân nghe lời anh nói liền gật đầu, dắt bọn trẻ ngồi vào một chỗ trống, đợi Lục Trạch quay lại.
Cô dắt bọn trẻ ngồi xuống ghế, tiếp tục quan sát quán cơm, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy quán cơm những năm 60.
Quán cơm thời này tốt hơn cô tưởng nhiều, trong tưởng tượng của cô quán cơm phải vừa nhỏ vừa nát, nhưng quán cơm trước mắt này vừa lớn vừa sáng sủa, bàn ghế trong này đều rất mới.
Lục Trạch gọi món xong thấy Chu Ái Chân đang quan sát cách bài trí trong phòng.
“Quán cơm này mới xây xong chưa lâu đâu.”
Chu Ái Chân nghe Lục Trạch nói vậy thì gật đầu, hèn gì mà mới thế, cô nhìn thêm vài cái rồi thu hồi tầm mắt đợi món ăn lên bàn.
Tốc độ lên món của quán cơm mà Lục Trạch gọi rất nhanh, mấy người đợi không lâu món ăn đã được bưng lên.
Chu Ái Chân đưa tay gắp một miếng đậu que bỏ vào miệng, nhai vài cái cảm thấy vị nấu không được ngon lắm, vô cùng nhạt nhẽo, nhai vài cái rồi nuốt xuống, đưa tay gắp món đậu phụ Ma Bà bên cạnh.
Đậu phụ vừa vào miệng đã thấy rất cay, nấu rất hợp khẩu vị của cô, cô vội vàng lùa một miếng cơm để át đi vị cay đó, chẳng mấy chốc trên đầu đã lấm tấm mồ hôi.
Lục Linh đang ăn đùi gà, ngẩng đầu thấy mẹ ăn đến nỗi mồ hôi đầy đầu, con bé đưa tay sờ sờ túi áo không tìm thấy cái gì để lau mồ hôi, liền quay sang nhìn bố.
Lục Trạch thấy con gái nhìn qua, trầm giọng hỏi: “Sao thế con?”
“Mẹ ra mồ hôi rồi ạ.” Lục Linh nói xong bảo bố ngẩng đầu nhìn người mẹ đầy mồ hôi đối diện.
Chu Ái Chân nghe thấy lời Lục Linh, vừa ngẩng đầu đã thấy Lục Trạch đang nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu đầy mồ hôi của cô, ngay sau đó, anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay đưa qua.
“Lau đi.”
Chu Ái Chân nhìn chiếc khăn tay trong tay Lục Trạch, không ngờ anh ra ngoài còn mang theo khăn tay, cô đưa tay nhận lấy chiếc khăn, lau mồ hôi xong thì nhét vào túi áo định bụng lát nữa về giặt sạch rồi trả lại cho Lục Trạch.
Lục Trạch thấy cô dùng xong thì nhét thẳng vào túi áo, ánh mắt khẽ khựng lại, liếc nhìn nhưng không nói gì, đưa tay gắp thức ăn cho Lục An và Lục Linh bên cạnh.
Mấy người ăn xong cơm, Chu Ái Chân liếc nhìn đồng hồ trên tường, đã sáu giờ, còn một tiếng nữa nhà khách mới đóng cửa, cô ngẩng đầu nhìn Lục Trạch trước mặt: “Ăn xong là chúng ta về luôn ạ?”
Lục Trạch ừ một tiếng rồi đợi cô nói tiếp.
Chu Ái Chân: “Ăn xong chúng ta đi dạo chút đi ạ, lúc nãy đến em thấy có chỗ bán sách.”
Giờ mà ăn xong về luôn thì trời vẫn chưa tối hẳn, bốn người bọn họ rửa ráy xong xuôi rồi nằm trên giường nhìn nhau trân trân sao.
Lục Trạch thấy cô muốn đi dạo, cúi đầu nhìn đồng hồ: “Để mai đi.”
Còn nửa tiếng nữa là trời tối rồi, bọn họ từ đây đi bộ về mất hai mươi phút, mười phút còn lại chẳng dạo được gì đâu.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch từ chối, đang định mở miệng hỏi nguyên nhân thì thấy một người đàn ông trung niên bước vào cửa, thuần thục đi đến khu vực gọi món, gọi xong nhìn về phía bàn họ, cứ nhìn mãi rồi thấy người đàn ông đó đi về phía bàn họ.
Bảo Quân đi tới trước bàn thấy người đàn ông đang quay lưng về phía mình đúng là Lục Trạch, liền cười vỗ vai anh: “Lục Trạch, đúng là cậu rồi.”
Vừa bước vào cửa anh ta đã thấy người quay lưng lại trông rất giống Lục Trạch, nhưng không dám nhận.
Gọi món xong càng nhìn càng thấy giống, tiến lên xem thử thì đúng là Lục Trạch thật.
Chu Ái Chân thấy người đàn ông trước mặt cười chào hỏi Lục Trạch, cô nhìn sang Lục Trạch đã buông đũa.
Người này hình như đi đến đâu cũng gặp được người quen?
Tác giả có lời muốn nói: Tối qua buồn ngủ quá, viết được một nửa thực sự không trụ nổi nữa rồi, chương trưa nay sẽ muộn một chút, tầm một rưỡi chiều cập nhật nhé, moaz.
Nhịp tim
Chu Ái Chân thấy người đàn ông trước mặt trò chuyện với Lục Trạch, nghe nội dung cuộc hội thoại thì hai người từng ở chung một đơn vị, mấy năm trước người đàn ông tên Bảo Quân này đã chuyển ngành từ quân đội ra.
Bảo Quân trò chuyện với Lục Trạch một lát, nhìn thấy hai đứa trẻ và người phụ nữ bên bàn: “Đây là em dâu và các cháu nhỉ, mới đó mà đã lớn thế này rồi.”
Anh ta còn nhớ lúc mình giải ngũ, vợ Lục Trạch mới sinh, chớp mắt cái mà các con đã lớn nhường này rồi.
Chu Ái Chân mỉm cười nhẹ với người đàn ông trước mặt, gật đầu coi như chào hỏi.
“Đây là con cả Lục An, đây là con thứ hai Lục Linh.” Lục Trạch giới thiệu tên các con với Bảo Quân bên cạnh.
Lục An và Lục Linh nghe thấy bố giới thiệu mình với chú trước bàn, sau khi bố giới thiệu xong liền đồng thanh chào chú.
“Các cháu ngoan quá.” Bảo Quân nói xong hâm mộ nhìn Lục Trạch.
Em dâu đảm đang, các con lại đáng yêu ngoan ngoãn thế này.
Mấy đứa nhỏ nhà anh ta tuy cũng ngoan, nhưng lại di truyền cái mặt chữ điền của anh ta, vợ anh ta ở nhà thỉnh thoảng lại càm ràm cái mặt này của anh ta, lo lắng các con lớn lên không lấy nổi vợ.
“Vậy thì quyết định thế nhé, ngày mai tôi ở nhà đợi cả gia đình cậu qua đấy.” Bảo Quân thấy trời sắp tối, em dâu lại đang mang thai, anh ta không thể làm mất thời gian của người ta thêm nữa.
Chu Ái Chân nhìn Lục Trạch đứng dậy tiễn người đàn ông ra cửa, sau đó hai người nói thêm vài câu rồi mới tách ra.
Chu Ái Chân hỏi Lục Linh và Lục An bên cạnh: “Các con ăn no chưa?”
Lúc nãy khi Bảo Quân đến, hai đứa vẫn luôn không động đũa.
“Ăn no rồi ạ.” Lục An và Lục Linh nhấp nhổm trên ghế, muốn xuống đất.
Chu Ái Chân thấy hai đứa gật đầu, đợi Lục Trạch thanh toán xong, cô dắt hai đứa đứng dậy đi đến bên cạnh Lục Trạch để đi ra ngoài.
Bốn người im lặng đi trên đường, thỉnh thoảng lại có người đi xe đạp lướt qua.
