Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 90
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:07
Đi được một lát mới phát hiện con đường họ đang đi dường như không giống với con đường lúc đến, cô không chắc có phải mình nhớ nhầm không, nên ngoái đầu nhìn lại vài lần.
Chu Ái Chân vừa nhìn trước nhìn sau mấy cái, đã thấy ánh mắt lạnh lẽo của Lục Trạch nhìn qua.
Cô nhớ tới hai lần trước anh đã nhắc nhở mình, liền lập tức nói: “Em có chú ý nhìn đường mà.”
Lục Trạch thấy cô vội vàng giải thích, trong mắt thoáng qua ý cười nhưng không đáp lời.
Chu Ái Chân lại nhìn thêm vài cái nữa rồi chắc chắn con đường họ đang đi lúc này đúng là không phải đường về, cô bước nhanh đến bên cạnh Lục Trạch: “Chúng ta đi đâu thế ạ?”
Chẳng lẽ anh định dắt cô đi tiệm sách sao? Lúc ăn cơm cô đã đề cập đến chuyện đi tiệm sách, nghĩ đến đây, cô háo hức nhìn Lục Trạch bên cạnh.
“Đến hợp tác xã mua hai cái khăn tay.” Lục Trạch nói xong liền thấy nụ cười trên mặt cô khựng lại.
Chu Ái Chân khựng lại hai giây, rồi lại treo nụ cười lên: “Chẳng phải đã mang khăn rồi sao ạ?” Lúc đi cô nhớ rõ là mình có mang theo khăn mà.
“Chỉ mang hai cái khăn lau chân thôi.” Lục Trạch lúc dọn đồ chỉ thấy có hai cái khăn lau chân, chắc là lúc lấy đã lấy nhầm rồi.
Lấy nhầm thành giẻ lau chân sao? Chu Ái Chân hồi tưởng lại cái khăn lúc đó cô lấy, nghĩ mãi không ra sai sót ở đâu, có lẽ lúc đó cô hơi vội nên tiện tay lấy nhầm.
Cô hỏi Lục Trạch bên cạnh: “Anh có mang phiếu khăn không ạ?”
“Có mang.”
Chu Ái Chân ừ một tiếng, không nói thêm nữa.
Hợp tác xã cách nhà khách hơi xa, con đường dẫn đến hợp tác xã này người qua kẻ lại vô cùng náo nhiệt, mấy người chậm rãi bước về phía hợp tác xã.
Đi không bao lâu đã đến cửa hợp tác xã, sắp đến tối rồi mà hợp tác xã vẫn còn khá đông người vây quanh.
“Em đợi ở ngoài nhé.” Chu Ái Chân bảo Lục Trạch và bọn trẻ vào trong, cô ở ngoài đợi.
Đoạn đường từ chỗ ăn tối về đây hơi xa, đi đi lại lại khiến eo cô hơi mỏi, chân cũng đau, giờ cô chỉ muốn đứng yên một chỗ chẳng muốn động đậy gì.
Lục Trạch thấy cô không muốn vào: “Vào trong ngồi một lát đi, trong đó có ghế đấy.”
“Hợp tác xã có ghế ạ?” Chu Ái Chân vừa nghe thấy có ghế là lập tức phấn chấn hẳn lên, đi theo mấy người vào trong.
Vào trong rồi, Chu Ái Chân tìm thấy ghế liền ngồi xuống, nhìn ba người đang mua khăn bên cạnh.
Cô thấy Lục Trạch bảo nhân viên lấy ba cái khăn, liền vác bụng bầu đi đến bên cạnh mấy người: “Mua hai cái thôi là đủ rồi ạ.”
Khăn ở nhà cũng mới mua chưa lâu, mua nhiều ở ngoài về lại chẳng có ai dùng.
Nhân viên nghe thấy chỉ lấy hai cái cũng không hề tỏ ra khó chịu, đứng một bên đợi câu trả lời của gia đình này.
“Hai cái ạ?” Lục Trạch quay người nhìn Chu Ái Chân phía sau.
“Khăn ở nhà mới dùng chưa lâu, anh mua ba cái về thì thành sáu cái khăn rửa mặt đấy.” Chu Ái Chân nói xong hơi ngẩng đầu nhìn Lục Trạch bên cạnh, cô phát hiện Lục Trạch đối với những món đồ lặt vặt trong cuộc sống không thạo tính toán cho lắm.
“Mua hai cái thôi, đến lúc đó em và Lục Linh dùng một cái, anh và Lục An dùng một cái.”
Lục Trạch nghe xong, nhìn Chu Ái Chân đã sắp xếp mọi chuyện khăn khứa đâu ra đấy, ừ một tiếng, đưa trả lại một cái khăn.
Mua xong hai cái khăn, hai người dắt bọn trẻ đi về.
Họ quay về nhà khách, người phụ nữ trung niên ở quầy lễ tân thấy họ về, trên mặt nở nụ cười, nói với họ: “Về rồi đấy à.”
Gia đình này cuối cùng cũng về rồi.
Mọi người trong nhà khách đều đã nằm khểnh trong phòng hết rồi, chỉ còn mỗi gia đình này là chưa về, bà ta thỉnh thoảng lại nhìn đồng hồ, bảy giờ là giờ tan tầm của bà ta rồi, không được để lỡ giờ về nhà của bà ta đâu.
May mà gia đình này đã về trước bảy giờ, không làm lỡ giờ tan tầm của bà ta.
Người phụ nữ khóa tủ lại, gọi gia đình họ lại: “Nước nóng ở trên lò đấy, nếu các người dùng thì xách về phòng nhé.”
Lúc nãy ngồi rỗi đợi bà ta đã tiện tay đun nước nóng, vừa hay gia đình này về là có cái dùng luôn.
“Cảm ơn chị ạ.” Chu Ái Chân nói lời cảm ơn với nhân viên.
“Khách sáo gì chứ, việc tiện tay thôi mà.” Người phụ nữ nói xong cầm lấy cái túi sau quầy: “Có việc gì thì các người gọi lão Trương nhé, tối nay ông ấy trực đêm.”
Nhà khách buổi tối là do lão Trương trông coi, tối có chuyện gì cứ tìm ông ấy là được.
Chu Ái Chân đồng ý xong liền thấy người phụ nữ gọi to một tiếng "Lão Trương" về phía hành lang rồi xách túi đi về.
“Em dắt bọn trẻ đi ngủ trước đi, để tôi đi xách nước nóng.” Lục Trạch đi ra hành lang, bảo cô dắt bọn trẻ về phòng trước.
Chu Ái Chân dắt bọn trẻ đi được hai bước, sực nhớ trong phòng không có nước lạnh: “Đừng quên mang nước giếng về nhé ạ.”
Hồi chiều cô và bọn trẻ muốn rửa tay, chạy quanh ngoài một vòng mà không tìm thấy nước lạnh, sau này mới biết nước lạnh phải ra giếng sau vườn nhà khách tự múc.
Lục Trạch ừ một tiếng, xoay người đi xách nước nóng.
Lục Linh vừa vào phòng đã muốn đi ngủ, đi đến bên giường định leo lên.
Chu Ái Chân thấy Lục Linh định leo lên giường liền kéo con bé lại bên mình, đưa tay gạt b.í.m tóc hơi rối của con ra sau lưng: “Đợi bố xách nước về rửa ráy xong rồi hẵng ngủ con.”
Hôm nay mấy người vừa ngồi xe vừa đi hợp tác xã, ra không ít mồ hôi, không rửa ráy thì cả người bết dính, ngủ không yên giấc đâu.
Lục Linh gật đầu với mẹ, đưa tay dụi mắt.
“Tay bẩn, không được dụi mắt.” Chu Ái Chân kéo hai tay con bé xuống, dắt con đến bên bàn ngồi xuống.
Bên cạnh, Lục An cũng hơi buồn ngủ, nhưng thấy em gái tựa vào lòng mẹ ngủ gật nên cũng cố nhịn cơn buồn ngủ đợi bố về.
Mấy người đợi không lâu đã thấy Lục Trạch xách nước nóng vào phòng.
Lục Trạch đổ nước nóng vào chậu: “Nước cứ đổ vào đây cho nguội bớt đã, tôi đi múc nước giếng.” Nói xong đặt ấm nước nóng ở góc tường cách xa ba người họ.
Chu Ái Chân thấy Lục Linh buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, liền lấy chiếc khăn tay Lục Trạch đưa cho hồi chiều từ trong túi áo ra, nhúng vào chậu nước nóng, cầm góc khăn vẩy vẩy vài cái rồi vắt khô.
“Nóng quá.” Miệng cô phát ra tiếng xuýt xoa, trải chiếc khăn đã vắt khô ra lau mặt và cổ cho Lục Linh, tất cả những vùng da lộ ra ngoài đều được lau qua một lượt.
Lục Trạch xách nước lạnh vào phòng thì thấy Chu Ái Chân đang dùng khăn tay thấm nước lau người cho Lục Linh.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch bưng nước lạnh vào, liền ngẩng đầu nhìn anh: “Đổ nước vào chậu đi ạ, anh lau cho Lục An đi.”
