Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 91

Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:07

Đại An đã bảy tuổi, cô lại đi lau người cho thằng bé thì có chút không thích hợp.

Chu Ái Chân thấy Lục Trạch bỏ khăn vào chậu, bèn lên tiếng: "Khăn cứ dùng nước sôi ngâm kỹ một lát đã."

Mấy chiếc khăn này không biết đã qua bao nhiêu tay người, dính bao nhiêu vi khuẩn bụi bặm.

Cô nói xong, Lục Trạch cũng không vội lấy khăn trong chậu ra, ngâm một lúc rồi vò sạch khăn, lại thay một chậu nước mới, vắt ráo khăn để lau người cho Đại An.

Hai người mỗi người phụ trách một đứa, lau sạch cho hai đứa nhỏ xong, Chu Ái Chân lật tấm ga trải giường bảo hai đứa nằm ngay ngắn trên giường.

"Ngủ đi." Chu Ái Chân đắp ga giường cho hai đứa.

Đại An và Linh Linh nhìn mẹ gật đầu, vừa nhắm mắt, nằm trên giường không bao lâu đã chìm vào giấc ngủ.

Trong phòng chỉ còn lại cô và Lục Trạch, cô không nhìn Lục Trạch ở bên cạnh, cầm khăn bỏ vào chậu, rửa sạch để lau mặt.

Cô vừa lau vừa lén lút nhìn Lục Trạch, thấy anh đang quay lưng lại thu dọn quần áo thay ra của bọn trẻ, bèn cầm khăn đi sang một bên, vội vàng vén áo lên, nhanh ch.óng lau trước n.g.ự.c sau lưng.

Lục Trạch xếp gọn quần áo để sang một bên, ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một mảng trắng nõn, khẽ sững sờ.

Chu Ái Chân lau xong, lập tức hạ áo xuống, bỏ khăn vào chậu, vừa xoay người lại đã thấy Lục Trạch đang cầm quần áo nhìn mình trân trân.

Tay cầm khăn của cô khựng lại.

Anh đã nhìn thấy rồi sao?

Lục Trạch thấy cô đờ người ra, khẽ hắng giọng: "Mau rửa đi, thời gian không còn sớm nữa."

Chu Ái Chân nghe xong mới sực tỉnh, đỏ mặt đổ nước trong tay vào chậu ngâm chân, luống cuống rửa chân.

Tốc độ lau người của cô vừa rồi rất nhanh, Lục Trạch chắc là chưa kịp thấy gì đâu.

"Mau rửa đi, rửa xong thì lên giường nằm." Lục Trạch thấy Chu Ái Chân đang ngồi bên mép giường, hai chân vô thức ngọ nguậy, chân mày khẽ nhíu lại.

Chu Ái Chân còn đang mải nghĩ xem Lục Trạch có nhìn thấy không, nghe thấy lời anh nói, tim bỗng đập lệch một nhịp, vội vàng vén ga giường nằm xuống.

Lục Trạch thấy cô vội vàng lên giường, chân vẫn còn nhỏ nước, bèn cầm lấy chiếc khăn bên cạnh đi tới cạnh giường, đưa tay kéo lấy chân cô.

Chu Ái Chân chỉ cảm thấy cổ chân nóng rực, cả bàn chân đã bị kéo qua đó.

Cô không ngờ anh sẽ lau chân cho mình, vội vàng rụt lại: "Em tự lau được, anh cứ làm việc của anh đi."

Lục Trạch giữ c.h.ặ.t c.h.â.n cô, liếc nhìn cái bụng bầu lớn của cô, sau đó dời mắt lên trên, nhìn thẳng vào mắt cô: "Em với tới không?"

Chu Ái Chân nghe vậy liền cúi đầu nhìn cái bụng nhô cao của mình.

Cô không với tới thật.

Lục Trạch thấy cô cúi đầu nhìn bụng, liền lau khô chân cho cô vài cái: "Ngủ đi."

Chu Ái Chân còn chưa nhìn bụng xong, cả người đã được anh đỡ nằm xuống giường.

Cô nằm xuống không bao lâu, đã nghe thấy tiếng Lục Trạch bưng chậu ngâm chân đi ra ngoài, một lát sau có tiếng đẩy cửa, ngay sau đó là tiếng chậu rửa mặt đặt lên giá lanh lảnh, tiếng sột soạt khi cởi quần áo.

Cô nghe thấy tiếng bước chân ngày càng gần, không lâu sau sau lưng nóng rực, bàn tay của Lục Trạch dán vào lưng cô, cả người anh ngồi lên.

Chiếc giường trong phút chốc trở nên hơi chật chội, Chu Ái Chân sợ Lục Trạch không có chỗ nằm, bèn dịch về một phía, chừa ra khoảng trống cho anh.

Vừa mới dịch được một chút, vai đã bị Lục Trạch từ phía sau kéo lại.

Sức của anh hơi lớn, cả người cô bị kéo lùi về sau, không gian vừa chừa ra đã bị cô chiếm lại ngay lập tức.

Lục Trạch nhìn Chu Ái Chân đã nằm ngay ngắn trên giường: "Tắt đèn đây."

Chu Ái Chân chỉ nghe thấy Lục Trạch nói ba chữ đó, còn chưa kịp lên tiếng thì trước mắt đã tối sầm lại.

Ngay sau đó, l.ồ.ng n.g.ự.c của Lục Trạch dán c.h.ặ.t vào lưng cô, cô chỉ cảm thấy sau lưng nóng đến lợi hại.

Chương 43 Mũ cỏ

Đây là lần đầu tiên cô nằm sát cạnh Lục Trạch ngủ như vậy.

Trước đây hai người tuy nằm chung một giường, nhưng giường rộng, giữa hai người cách nhau một đoạn xa, ai ngủ phần nấy.

Bây giờ hai người dán sát vào nhau, cô cảm thấy toàn thân vô cùng không thoải mái, bèn nhích về phía mép giường, không để ý thân mình đã tới sát cạnh giường, tay vừa vươn ra đã chạm vào mép giường.

Cô không còn chỗ nào để lùi nữa rồi.

Ngay khi cô vừa động đậy được vài giây, trên bụng đã có một bàn tay đặt lên ôm lấy cô.

"Nằm yên đi." Lục Trạch nói xong liền kéo người lui về phía sau một chút.

Giường trong nhà khách là loại giường phản gỗ kiểu cũ, cao hơn giường bình thường nhiều, ngã xuống thì không nhẹ đâu.

Chu Ái Chân nghĩ tới cảnh suýt nữa thì ngã xuống, bèn ngoan ngoãn không động đậy nữa.

Hai người dán lấy nhau ngủ một lúc, Chu Ái Chân bắt đầu đổ mồ hôi.

"Lục Trạch." Cô khẽ cử động đầu, gọi một tiếng.

Lục Trạch "ừ" một tiếng chờ cô nói tiếp.

"Anh nhích ra bên cạnh một chút đi, nóng quá." Phía bọn trẻ chắc là vẫn còn chỗ.

Hai người ở quá gần nhau, cô thực sự nóng không chịu nổi.

Lời cô vừa dứt, bên tai đã vang lên giọng nói của Lục Trạch.

"Lùi nữa là đè trúng bọn trẻ đấy."

Chu Ái Chân nghe vậy, thầm thở dài một tiếng, ngày mai phải bảo Lục Trạch thuê hai phòng, cô dẫn Linh Linh ngủ một phòng.

Nghĩ ngợi một lát, cơn buồn ngủ ập đến, cô nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Nửa đêm, Chu Ái Chân cảm thấy mình như bị một khối lửa bao vây, đưa tay đẩy hai cái không ra, lại ngủ tiếp.

Sáng sớm hôm sau, Đại An và Linh Linh thức dậy rất sớm, vừa mở mắt đã thấy ba và mẹ đang ngủ bên cạnh mình.

Linh Linh dùng hai tay chống giường nhích đến cạnh ba, vừa tới gần ba đã thấy ba mở mắt nhìn cô bé và anh trai.

"Ba ơi."

Chu Ái Chân mơ màng nghe thấy tiếng cười của Linh Linh và Đại An, hừ hừ hai tiếng, đưa tay kéo ga giường trùm kín đầu.

Lục Trạch thấy người bên cạnh xoay người nằm ngửa trùm đầu lại, bèn làm động tác ra hiệu giữ im lặng với bọn trẻ, đưa chúng dậy mặc quần áo.

"Ba, con tự mặc được." Đại An lắc đầu với ba, cậu bé đã lớn rồi, biết tự mặc quần áo.

Cậu bé nói xong cầm lấy quần áo, vài cái đã mặc xong.

Lục Trạch thấy Đại An tự mặc xong quần áo, cười đưa tay xoa xoa đầu cậu bé.

Linh Linh thấy ba khen anh trai, bèn từ trên giường bò xuống: "Ba ơi, con cũng tự mặc được."

Hai đứa mặc xong đi theo ba ra ngoài rửa mặt.

Chu Ái Chân ngủ dậy, trên giường chỉ còn lại một mình cô, cô dùng hai tay chống giường ngồi dậy, nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Lục Trạch và bọn trẻ đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.