Sống Sót Ở Thập Niên 60 - Chương 95
Cập nhật lúc: 15/01/2026 06:08
Hoàn Hà nói xong, đưa tay chỉ vào căn phòng trống kia: "Vào căn phòng kia đi, phòng đó sáng nay tôi vừa mới dọn dẹp xong."
Căn phòng đó là để dành cho bà chị chồng ở nhà, bình thường bà chị chồng lấy chồng ở huyện bên cạnh thỉnh thoảng rảnh rỗi sẽ về ở lại hai ngày, căn phòng đó cứ cách một khoảng thời gian bà lại quét dọn một chút.
Hôm nay bà nghĩ Lục Trạch dắt vợ đến có lẽ sẽ ở lại vài đêm, sáng sớm đã dọn dẹp phòng ra, không ngờ bây giờ thực sự có ích rồi.
Lục Trạch nói lời cảm ơn Hoàn Hà, dìu Chu Ái Chân vào phòng.
Đại An và Linh Linh ở phòng bên cạnh nghe thấy tiếng nói chuyện của ba mẹ, đặt ngựa gỗ trong tay xuống, chạy ra ngoài phòng.
Hai đứa vừa ra cửa đã thấy ba dìu mẹ vào phòng, vội vàng đi theo.
Chu Ái Chân vừa vào phòng đã nhìn thấy ngay chiếc giường lớn kê ở góc tường, lớn hơn giường ở nhà khách không chỉ một chút.
Lục Trạch dìu cô đi tới cạnh giường, cúi người cởi giày cho cô.
Chu Ái Chân được dìu nằm lên giường, hai tay hai chân duỗi thẳng.
"Chị dâu, nhà có nước nóng không ạ?" Lục Trạch sau khi đặt người nằm ngay ngắn trên giường bèn hỏi Hoàn Hà bên cạnh.
Hoàn Hà thấy Lục Trạch cần nước nóng, vội vàng gật đầu nói: "Có, mới đun không lâu, để chị đi xách qua cho." Nói xong liền đi ra ngoài.
Bảo Quân bên cạnh thấy Lục Trạch cần nước nóng, biết anh định chườm nóng và xoa bóp cho em dâu, anh ở đây không tiện, bèn đi theo vợ ra ngoài.
Trước đây bọn họ thường xuyên đi làm nhiệm vụ, lần nào không phải chỗ này bị thương thì cũng là chỗ kia bị thương, mọi người đều học xoa bóp từ quân khu trong đội, nếu eo không thoải mái, đều sẽ xoa bóp cho nhau vài cái.
Chu Ái Chân nằm phẳng trên giường cảm thấy không còn đau như vừa rồi nữa, nghe thấy Lục Trạch cần nước nóng, bèn quay đầu nhìn Lục Trạch bên cạnh.
"Anh cần nước nóng làm gì?"
Lục Trạch ngước mắt nhìn cô một cái, thấy thần sắc cô không còn đau đớn như vừa rồi, cúi người dùng hai tay sờ vào hai bên eo cô: "Chườm nóng, ấn thế này có đau không?"
"Đau." Chu Ái Chân bị sờ trúng đau đến mức hít một hơi khí lạnh.
"Nằm nghiêng vào trong đi, anh xoa bóp cho em." Lục Trạch thấy cô đau đến mức nhíu c.h.ặ.t mày, tay đỡ lấy eo cô, giúp cô xoay người.
Cô bị co rút gân rồi, chườm nóng rồi xoa bóp sẽ đỡ hơn nhiều.
Chu Ái Chân thấy Lục Trạch định xoa bóp cho mình, bèn lắc đầu với anh: "Không cần xoa bóp đâu, em nằm một lát là đỡ thôi."
Lục Trạch chỉ khẽ nắn hai cái đó, cô đã đau đến mức vã mồ hôi hột rồi, nếu thực sự ra tay xoa bóp cho cô, e là đau đến ngất đi mất.
Cô chỉ là lúc nãy đứng dậy quá nhanh, chắc là bị giãn gân, lại cộng thêm m.a.n.g t.h.a.i làm tăng áp lực lên vùng eo, nếu như lúc trước chưa mang thai, cô đứng một lát là khỏi ngay.
Lục Trạch thấy cô đau đến vã mồ hôi mà còn từ chối, lạnh giọng nói: "Eo đừng dùng sức." Nói xong hai tay nhẹ nhàng đỡ lấy eo cô lật người cô lại.
Chu Ái Chân còn chưa kịp từ chối, cả người đã nằm nghiêng trên giường.
Tư thế của cô lúc này hơi giống con lợn sau khi bị g.i.ế.c nằm trên đất vậy.
Đại An và Linh Linh thấy ba lật mẹ lại, hai đứa đi tới cạnh giường, tì vào mép giường nhìn mẹ.
Linh Linh không nhìn thấy mặt mẹ, nghĩ tới mẹ vừa mới kêu đau, tì vào mép giường, có chút sốt ruột: "Mẹ ơi, có đau không ạ."
Chu Ái Chân nằm nghiêng không nhìn thấy Linh Linh sau lưng, nghe thấy tiếng con bé lo lắng, bèn trấn an: "Không đau."
Linh Linh không tin, hai tay tì một cái, leo lên giường.
"Nước tới rồi đây." Hoàn Hà đặt chậu lên bàn, không đợi Lục Trạch đứng dậy, ba cái xoa hai cái đã vắt ráo chiếc khăn trong chậu đưa cho Lục Trạch.
Bảo Quân thấy Lục Trạch nhận lấy khăn, nghĩ tới lát nữa anh phải xoa bóp eo cho em dâu, bọn họ có mặt sẽ làm anh không thoải mái, bèn nói với vợ: "Cơm nước nấu xong chưa bà nó?"
"Còn mấy món nữa." Hoàn Hà nghe chồng nhắc tới thức ăn, nghĩ tới nồi khoai tây đang hầm trong bếp: "Hỏng rồi, sắp cháy nồi rồi." Nói xong bèn hét lên với Lục Trạch bên cạnh: "Lục Trạch, có chuyện gì thì gọi chị nhé, chị phải ra xem nồi thức ăn trong bếp cái đã." Nói xong vội vàng chạy vào bếp.
Bảo Quân thấy vợ vội vàng chạy ra ngoài, cũng đi theo ra, lúc đi tới cửa thuận tay đóng cửa lại.
Trong phòng chỉ còn lại gia đình bốn người Lục Trạch.
Chu Ái Chân nghe thấy tiếng đóng cửa, trong phòng không còn động tĩnh gì, vừa định quay đầu lại, chỉ cảm thấy vùng eo mát lạnh, áo đã bị kéo lên.
"Sẽ hơi nóng đấy." Lục Trạch nói xong đặt chiếc khăn lên eo cô.
Chu Ái Chân bị nóng theo bản năng lùi về sau một chút, một cử động này làm kéo trúng gân hai bên eo, cứng đờ người không dám động đậy.
Linh Linh nằm bò bên cạnh mẹ, nhìn cái bụng mẹ vừa to vừa tròn, giống như cái bánh bao ăn lúc sáng vậy.
Đây là lần đầu tiên cô bé nhìn thấy cái bụng không mặc quần áo của mẹ, vừa ngạc nhiên vừa tò mò, nhìn mẹ một cái, thấy mẹ không nhìn mình, bèn đưa tay đặt lên bụng mẹ.
Chu Ái Chân còn chưa kịp thích nghi với chiếc khăn nóng sau lưng, trên bụng lại nóng lên, cô cúi đầu nhìn, liền thấy Linh Linh đang tò mò sờ bụng mình.
Linh Linh thấy mẹ nhìn qua, mặt đỏ bừng, vừa định rụt tay lại, bàn tay đang sờ bị đá một cái, sợ đến mức tay run lên, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn mẹ.
Chu Ái Chân thấy làm Linh Linh sợ, đưa tay nắm lấy tay cô bé, trấn an: "Đây là em bé trong bụng..." Nói tới đây cô khựng lại.
Bây giờ cô nói giới tính của đứa trẻ, nói ra chắc là tiết lộ tình tiết truyện rồi.
Cô suy nghĩ một chút vẫn quyết định không nói, đợi đứa bé sinh ra, bọn trẻ sẽ biết thôi.
"Đây là em bé trong bụng đang cử động đấy." Chu Ái Chân nói xong dắt tay Linh Linh đặt lên bụng.
Tay hai người vừa đặt lên không lâu đã bị đá một cái.
Chu Ái Chân nói với Linh Linh vẫn còn hơi sợ hãi: "Đây là em đang chào hỏi Linh Linh đấy."
Đứa bé trong bụng đá hai cái thấy không có ai phản hồi, bèn dừng lại.
Linh Linh thấy bụng không động đậy nữa, ngẩng đầu nhìn mẹ: "Em gái không động đậy nữa rồi ạ."
Cô bé vẫn chưa chào hỏi em gái mà.
Chu Ái Chân cười nói: "Con dùng tay nhẹ nhàng sờ bụng theo vòng tròn đi." Cô nói xong dắt tay Linh Linh, sờ quanh bụng cô một vòng.
Vừa mới sờ được nửa vòng, đứa bé trong bụng đã bắt đầu cử động dọc theo nơi vừa mới sờ qua.
Đứa bé trong bụng cô là một đứa hiếu động, bình thường tay cô chỉ cần đặt lên bụng, trong bụng liền bắt đầu dậy sóng, phải qua một lúc lâu mới dừng lại được.
